Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ở phía bên kia, Chương Nam ngơ ngẩn nhìn điện thoại đã bị ngắt kết nối, trăm triệu lần không nghĩ đến đến kết quả lại như này.

Đứa nhỏ này, có chút khó đối phó!

Phải biết rằng, đến phụ huynh còn thất thố, ấy vậy mà một đứa nhóc mười sáu tuổi lại tỉnh táo như thế?

Tề Lỗi nói không sai chút nào, trước khi Chương Nam gọi điện thoại tới cũng đã có những suy nghĩ như thế. Mặc dù được đặc cách tuyển thẳng, nhưng đứa bé này cũng không phù hợp để nhập học Tam Trung.

Không phải là sợ sẽ có bao nhiêu ảnh hưởng đến Tam Trung, chỉ với tài năng văn chương của cậu, thành tựu trong tương lai tuyệt đối không chỉ dừng lại ở một bài văn, một bài báo cáo thôi đâu.

Tùy tiện tham gia vào một cuộc thi văn học, hoặc là giải thưởng trong mảng văn học, liền có thể bỏ qua sự thiếu hụt trong thành tích của cậu, mang đến vinh dự cho Tam Trung.

Mà hoàn toàn trái ngược, là việc nhập học Tam Trung lại không có lợi gì cho Tề Lỗi cả.

Một học sinh học lệch nghiêm trọng, lại còn không có thiên phú học tập, sẽ bị Tam Trung ràng buộc, san bằng tất cả những kiêu ngạo, ngược lại càng hạn chế sự phát triển trong tương lai.

Làm một giáo viên chiêu sinh cho trường, bà rõ điều này hơn phụ huynh.

Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, nơi đó chính là Tam Trung Cáp Nhĩ Tân đấy! Trường nằm trong top đầu cả nước!

Như thế mà cậu cũng có thể từ chối sao? Lời đề nghị này hấp dẫn biết bao nhiêu?

Tỉnh táo đến đáng sợ!

Điều này khiến cho Chương Nam ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, tên nhóc này không hề đơn giản, con gái bà đang gặp nguy hiểm.

Có lẽ… Phải thay đổi chiến lược?

Từ Tiểu Thiến thấy Tề Lỗi trễ hẹn, nhưng không oán trách gì nhiều.

- Đi với tớ một lúc?

Tề Lỗi nhận ra được cảm xúc của cô đang có chút không vui, nhưng không biết tại sao.

- Được, muốn đi đâu?

- Đi đâu cũng được!

- Lên xe!

Thế là, Tề Lỗi chở theo Từ Tiểu Thiên, bắt đầu oanh tạc khắp thành phố Thượng Bắc.

Theo lý mà nói, hẳn là nên chọn một nơi có cảnh sắc ưu nhã một chút, hoặc là một chỗ có phong cách cao sang, bắt đầu một cuộc hẹn hò lãng mạn, ít nhất thì cũng phải có trăng có hoa, mới không uổng phí khoảng thời gian này.

Ví dụ như, mấy chỗ ruộng lúa ở ngoài thành phố, Hạnh Hoa Sơn ở phía nam thành phố, hoặc là hồ Nguyệt Nha ở phía tây, rừng cây ven hồ, vân vân,

Nhưng mà, lúc này bọn họ không đi đâu hết, bởi vì cho dù có là chỗ nào, những cảnh sắc làm nền đó đã không còn quan trọng nữa.

Hai người, một chiếc xe, đi từ thành bắc đến thành nam, lại từ thành nam rẽ sang thành đông.

Dọc đường đi, luôn miệng trò chuyện về đủ thứ trên đời, lại không biết vì cái gì mà bất cười thành tiếng.

Cuối cùng, lúc tay của Tề Lỗi đã gần tê dại như rút gân thì hai người mới dừng lại ở Nhị Trung, ngồi đối diện với cổng chính, cạnh tầng lầu cũ của khu khai phá.

Nói là khu khái phá, kỳ thật chính là một khu chợ bao quanh một khu nhà lầu thương phẩm.

Bởi vì cung đường của khu khai phá chạy dọc theo Nhị Trung bên này nên khu nhà lầu chỉ xây có ba tầng.

Hai người ngồi cạnh nhau, nhìn qua Nhị Trung chỉ cách đó một con đường, Từ Tiểu Thiến đột nhiên hỏi:

- Tề Lỗi, cậu từng nghĩ đến chuyện lên đại học không?

Tề Lỗi nghiêm túc tự hỏi bản thân một chút rồi trả lời:

- Đã từng nghĩ tới.

- Vậy cậu có mục tiêu gì chưa?

- Có!

- Trường nào vậy?

- Cậu đoán xem?

"…"

Từ Tiểu Thiến không muốn đoán, cắn răng, không biết tại sao lại nặng nề gật đầu.

Đột nhiên chuyển chủ đề:

- Bản tin ngày hôm qua, mẹ tớ cũng đã xem đấy.

Từ Thiến rất bình tĩnh, không nhìn Tề Lỗi, nhìn thẳng vào rừng cây nhỏ của Nhị Trung.

- Mẹ tớ bảo…

- Bảo sao? Đứa con rể này xấu quá, không chấp nhận sao?

- Nghe tớ nói xong đã.

Từ Tiểu Thiến không có tâm tư để đùa giỡn:

- Mẹ tớ nói, với điều kiện của cậu, có thể được tuyển thẳng vào Tam Trung Cáp Nhĩ Tân.

Tề Lỗi:

"…"

Từ Thiến như oán giận, lại như đang thuật lại mọi chuyện:

- Thật ra, tớ hiểu rõ tâm tư của bà ấy.

Cô bĩu môi, rất không vừa lòng:

- Giả bộ khai sáng tớ, thực ra lòng dạ vô cùng hẹp hòi, còn xấu xa hơn cả bố tớ nữa!

Tề Lỗi:

"…"

- Hmmm…

Từ Tiểu Thiến thở dài ra một hơi:

- Nhưng mà cũng còn cách nào khác đâu? Bà ấy là mẹ tớ, còn gian xảo hơn cả tớ nữa. Hơn nữa, bà ấy gian xảo một lần, lại cho cậu một cơ hội tốt như thế, không phải là vừa hay sao?

Tề Lỗi đột nhiên cười xấu xa:

- Cho nên, cậu muốn nói gì? Nếu như cậu khẩn cầu tớ…

- Không!

Từ Tiểu Thiến đột nhiên quay đầu lại nhìn thẳng Tề Lỗi:

- Ngàn vạn lần đừng có xuất hiện cái suy nghĩ kia! Đó là một cơ hội, một cơ hội rất tốt, không cần từ bỏ nó vì bất kỳ ai hết!

Từ Tiểu Thiến nhập vai người hiền lành.

- Cũng đừng có cho rằng tớ nói những lời này với cậu là muốn giữ cậu ở lại cái gì đó, chúng ta… Chúng ta còn chưa tới mức đó đâu. Ít nhất không phải là ai không thể sống nếu thiếu ai, huống chi, tớ cũng không có quyền để ngăn cản cậu bay xa hơn. Đó là cơ hội của cậu, cậu phải nắm thật chắc.

Tề Lỗi:

"…"

Từ Tiểu Thiến:

- Ngoan ngoãn đến Tam Trung Cáp Nhĩ Tân của cậu đi, nơi đó cách trường đại học mà cậu muốn vào càng gần hơn!

- Nếu như, tớ nói là nếu như… Nếu như ba năm sau, chúng ta vẫn còn có thể như bây giờ…

- Vậy thì… Gặp nhau ở đại học! Cho dù cậu đi đâu, đến lúc đó tớ đều đi theo cậu!!

- Xoạt!

Nói thật, giờ phút này, Từ Tiểu Thiến muốn bao nhiêu xúc động là có bấy nhiêu, Tề Lỗi có chút không đỡ được, nhưng đồng thời cũng không biết phải nói gì.

- Cậu cũng thật là! Sao lại từ gặp nhau ở Nhị Trung, lại đổi thành gặp nhau ở đại học rồi?

- Vốn dĩ là chuyện chỉ còn một tháng nữa, bây giờ lại kéo dài thời gian thi hành án đến ba năm?

Chỉ thấy Từ Tiểu Thiến thay đổi từ bộ dạng hiền lành sang bộ dạng trẻ trung năng động:

- Có lẽ… Đây là cuộc sống.

Tề Lỗi có chút ê răng:

- Vậy nếu ba năm sau, chúng ta không giống bây giờ thì sao?

- Cậu cũng nghĩ kỹ rồi, phân cách hai nơi hả? Đừng nghĩ từ Thượng Bắc đến Cáp Nhĩ Tân chỉ mất ba tiếng đi xe, nhưng dù sao cũng có khoảng cách! Lòng người cũng sẽ thay đổi!

Từ Thiến bị cậu nói như thế, trong lòng đột nhiên có chút đau đớn, chóp mũi chua xót, đôi mắt bị che lấp bởi một lớp sương mù.

- Vậy… Vậy thì tùy duyên đi!

- Vui vẻ cho xong cái mùa hè này, sau đó trân trọng mà đối tốt với nhau, có gì đâu chứ?

Tề Lỗi:

"…"