Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Bạn học Từ Tiểu Thiến thân mến! Giống như cậu đã nói, chúng ta còn không phải là loại quan hệ này… Nhưng, có nói như thế nào đi nữa thì tớ cũng được xem như là một tiểu bạch kiểm có chút nhan sắc? Cậu có cần phải tuyệt tình như thế không?
- Tề Lỗi!
Từ Tiểu Thiến đột nhiên rít lên…
- Tớ không nói giỡn với cậu! Cậu có thể đứng đắn một chút không hả!?
Đây là lần đầu tiên Từ Tiểu Thiến khắc khẩu với Tề Lỗi, cũng có thể là lần cuối cùng…
- Cậu có hiểu hay không, đây không phải là chuyện để thể hiện tinh thần trượng nghĩa đâu! Bỏ lỡ cơ hội lần này, cậu sẽ phải hối hận cả đời đấy!
Sợ Tề Lỗi lại nói ra câu gì ấu trĩ, đột nhiên giọng điệu trở nên hòa hoãn hơn:
- Không thể nghe tớ một lần sao? Yên tâm đi, chỉ cần cậu không thay đổi, tớ cũng sẽ không thay đổi, ba năm sau cho dù cậu có đi đâu, tớ đều sẽ đi với cậu.
"…"
Đột nhiên Tề Lỗi lại muốn bật cười, cậu cũng đột nhiên hiểu được lý do tại sao trai gái khi yêu nhau thì chỉ số thông minh sẽ bị sụt giảm nghiêm trọng. Bởi vì đâu đâu cũng có thể thấy tình tiết máu chó.
Chẳng qua lại có chút không đành lòng, bởi vì Từ Thiến không phải là một cô gái có thể nói ra những lời này… Cô đã nói cái gì thì chắc chắn sẽ làm được cái đó.
- Từ Ấu Trĩ… Cậu nói đúng, bỏ lỡ cơ hội lần này, chắc tớ sẽ phải hối hận cả đời…
- Haizz!
Thở ra một tiếng thật dài, trịnh trọng hơn nhiều:
- Bạn học Từ Ấu Trĩ thân mến, cậu có biết không? Khoảng thời gian gần đây, biểu hiện của cậu thật sự vô cùng kém!
- Từ sau khi cậu biết tớ cũng sẽ vào Nhị Trung, cậu đã lãnh đạm đi không ít, khiến tớ cảm thấy rất khó chịu!
Từ Tiểu Thiến nghiêng đầu qua một bên:
- Tớ không hề!
Tề Lỗi mặc kệ cô:
- Vốn dĩ tớ đã định đợi đến lúc khai giảng mới nói cho cậu biết. Ít nhất là một tháng này, có một số người sẽ trân trọng hơn, không dám lại lỗ mãng nữa!
- Nhưng mà, tớ cũng không đành lòng nhìn cậu tiếp tục khó chịu.
Thấy Từ Thiến nghiêng đầu sang một bên, bộ dạng buồn rầu khôn nguôi:
- Nói cho tớ biết cái gì?
Tề Lỗi hít vào một hơi thật sâu:
- Đừng khó chịu nữa, phòng tuyển sinh của trường Tam Trung Cáp Nhĩ Tân sớm đã gọi đến nhà tớ và… Anh đây đã từ chối.
- !!!
Từ Tiểu Thiến đột nhiên quay đầu lại, trừng mắt nhìn Tề Lỗi, vành mắt vẫn ửng hồng.
- Cậu nói cái gì?
Chỉ thấy Tề Lỗi buông tay:
- Từ chối đó!
Từ Thiến nóng nảy:
- Tại sao? Cậu có bệnh hả?
Tề Lỗi:
- Tốt nhất của tỉnh thì sao? Cậu cảm thấy một tên môn nào cũng bê bết như tớ có thể đề tên trên bảng vàng với những học thần nơi đó sao? Chẳng bằng cái móng chân của người ta, tớ đi để tìm sự suy sụp trong ngôi trường đó chắc?
- Hơn nữa, tớ cũng không muốn vào Thanh Hoa, Bắc Đại, lại cũng không muốn vào Harvard, Cambridge mấy cái trường tít tận bên kia đại dương. Tớ chỉ muốn vào Bắc Quảng thôi, bây giờ mà vào Tam Trung thì chẳng phải là đang chà đạp danh tiếng của các vị thần tiên sao?
Từ Thiến:
"…"
Lúc này, Tề Lỗi nở ra một nụ cười xấu xa:
- Yên tâm đi nha! Cậu ngốc quá, còn mềm lòng nữa, tớ không dám bỏ mặc cậu không quan tâm đâu.
Từ Thiến:
-!!!
Trừng mắt nhìn Tề Lỗi một lúc lâu, đột nhiên đứng lên:
- Không muốn quan tâm đến cậu nữa!
Quay đầu liền rời đi, mặt đã đỏ đến tận mang tai…
- Đồ trứng thối! Cậu là tên lừa đảo! Sao không chịu nói sớm!
Để lại Tề Lỗi ở phía sau đang điên cuồng dắt xe chạy theo.
- Từ Tiểu Thiến, sau này cậu phải đối xử tốt với tớ một chút.
…
- Dựa vào cái gì!?
…
- Tớ vì cậu mà ngay cả Tam Trung cũng đều từ chối, sự hy sinh này cao cả biết bao nhiêu!
…
- Cậu vừa nói chính cậu không muốn đi mà!
…
- Đó là vì tớ sợ cậu sẽ áy náy nên mới nói thế!
…
- Giữ lại chút mặt mũi đi, rất quý đó!
…
- Từ Tiểu Thiến, về sau cậu có thể đừng giả vờ làm người trưởng thành ở trước mặt tớ có được không? Buồn nôn quá đấy.
…
- Tề, Lỗi! Hôm nay nếu tớ để ý đến cậu thêm một lần nào nữa, tớ sẽ biến thành chó con!!!
…
- Gâu gâu!
…
"…"
----
Lúc Từ Thiến về đến nhà đã là buổi chiểu, trên đường về cứ luôn mồm ngân nga.
- Gió bay nhè nhẹ… Thổi tung làn tóc anh…
Chương Nam ngồi trong phòng khách phủi áo lông, thấy cô về cũng không dò hỏi quá nhiều.
Hai mẹ con nói chuyện phiếm với nhau vài câu, Từ Thiển lại nhảy nhót tung tăng về phòng, đóng cửa, cũng không biết biết đang làm cái gì.
Chương Nam ngồi một mình thật lâu, tới tận gần bốn giờ, cuối cùng vẫn đứng dậy đi đến bên ngoài cửa phòng Từ Thiến.
Gõ gõ cửa:
- Mẹ vào được không?
Từ Tiểu Thiến dường như có chút ngột ngạt:
- Vào đi ạ!
Chương Nam còn cảm thấy vô cùng kỳ quái, có chuyện gì vậy? Lúc về không phải vẫn còn đang rất tốt sao?
Sau khi đi vào mới phát hiện, thì ra là đang chơi máy tính.
Máy tính được lắp đặt vào lúc bắt đầu kỳ nghỉ hè, có thể xem như là phần thưởng cho thành tích thi chuyển cấp của Từ Tiểu Thiến.
Chỉ là tiền mạng có hơi đắt, mặc dù gia đình nhà họ Từ có điều kiện, nhưng vẫn cảm thấy có chút đau lòng.
Tiến lại gần liền nhìn thấy, con gái bà đang đọc một quyển tiểu thuyết mạng trên trang web văn học của một người tên Dung Thu Hạ, hơn nữa nhìn cái tên nickname đậm mùi tình ái của nhân vật chính kia liền biết quyển truyện này không phải thứ tốt đẹp gì.
Tên của người kia gọi là:
… Vô Lại Thái?
Tên của tác phẩm đó:
‘Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật’
Được rồi, vừa nhìn thấy cái tên đấy đã biết đây là thể loại văn chương dạy hư những bạn nhỏ.
Tuy rằng Chương Nam không thích nhưng cũng tôn trọng ý muốn của con cái, không trực tiếp ra lệnh ép buộc con phải tắt đi, nhưng cảnh giác trong lòng mỗi lúc một cao.
Một Tề Lỗi thật không đơn giản, bây giờ lại đọc mấy thể loại bậy bạ không đàng hoàng này, rất nguy hiểm!
Không chút khách sáo mà ngồi khoanh chân xuống giường:
“Tâm sự với mẹ nhé?”
Tuy rằng Từ Tiểu Thiến có chút không tình nguyện, nhưng vẫn lia ánh mắt, chuyển đến chỗ mẹ mình:
- Được ạ!
Vành mắt vẫn ửng hồng.
Chương Nam càng thêm cảnh giác:
- Đọc cái gì mà khóc luôn thế?
Từ Tiểu Thiến không khỏi nói ra một câu:
- Vận mệnh thật đáng giận, Khinh Vũ Phi Dương thật đáng thương.
"…"
Làm mẹ trong thời buổi này thật không dễ dàng, vừa mới không để tâm tới một cái đã không theo kịp suy nghĩ của con mình, còn tưởng rằng đó là câu chuyên bi thương đầy xúc cảm, làm rung động nội tâm của con gái.
Dù sao, có thể con gái vẫn chưa biết tên nhóc con Tề Lỗi kia đã từ chối cơ hội đến Tam Trung Cáp Nhĩ Tân.
Suy nghĩ một lúc:
- Lúc con đến lớp học thêm, mẹ đã gọi đến nhà của cậu nam sinh kia.
Từ Tiểu Thiến nhìn chằm chằm máy tính, tròng mắt hơi chuyển:
- Thế nào ạ? Tên kia vui đến phát điên luôn phải không ạ?
Chương Nam không chú ý đến sắc mặt của con gái:
- Không, cậu ấy từ chối rồi?
- Phụt.
Tuy rằng Từ Tiểu Thiến đã sớm biết được, nhưng khi nghe chính miệng mẹ mình nói ra điều này, trong lòng không hiểu sao lại có cảm giác sung sướng?