Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nghe mẹ mình nói vậy, Từ Thiến không để ý mà mắng ra một câu:
- Không để ý cậu ta nữa, cái tên ngốc này!
Chương Nam trợn trắng mắt, tên ngốc? Có tên ngốc nào có thể khiến cho mẹ con phải thua trận ngay từ hiệp đầu tiên không?
Nói sang chuyện khác:
- Buổi tối con đi đâu vậy?
- Đi chợ đêm ạ!
- Đi tìm cậu nhóc kia?
Từ Tiểu Thiến bắt đầu đề phòng:
- Mẹ! Mẹ muốn nói gì?
Chương Nam nhích một chút về phía trước:
- Nói chuyện với mẹ về tên nhóc đó đi!
Nói thì nói, Từ Tiểu Thiến không sợ chút nào.
Dứt khoát đóng máy tính, cắn chặt môi dưới, trầm ngâm một hồi lâu.
- Ừm, thì cũng vô cùng thông minh, vô cùng hài hước, còn có khả năng làm cho một tập thể đoàn kết lại với nhau, có thể tụ tập tất cả mọi người với nhau.
- Còn có, viết văn rất tốt, tri thức rất uyên bác.
- Cậu ấy biết Dư Quang Trung, cũng biết cả Vương Nhĩ Đức nữa, nói gì thì nói, vẫn vô cùng lợi hại.
Chương Nam…
Chương Nam nghe mà trái tim dần có chút lạnh lẽo.
Khen người ta thì không sao, mấu chốt là lúc con khen người ta, trong ánh mắt lấp lánh ngôi sao nhỏ là vì cái gì?
May Chương Nam vẫn có kinh nghiệm đấu tranh phong phú:
- Cái kia… Cái này đúng là một đứa nhỏ không tồi.
Từ Tiểu Thiến nghe mẹ mình nói vậy, bộ dáng lập tức trở nên vui vẻ không kiềm được nữa:
- Đúng thế? Rất lợi hại luôn?
Không nghĩ tới, Chương Nam nuốt sát khí vào trong:
- Vậy không có khuyết điểm gì hả? Con là con gái, nhìn người không nên chỉ để ý mỗi ưu điểm.
- Bạn bè mà, ưu điểm là trên giới hạn cao nhất của cậu ấy, không chắc là con có thể chạm đến được.
- Nhưng khuyết điểm là giới hạn cuối cùng của một người, chắc chắn là sẽ có thể chạm đến được.
Từ Tiểu Thiến nghiêm túc nghe, gật đầu liên tục.
Mẹ cô trước nay nói chuyện đều mang theo chút triết lý như thế, làm cho người ta không thể nói ra được lời nào.
- Khuyết điểm!? Cả một đống!
Đếm đếm trên đầu ngón tay:
- Da mặt dày như tường thành ấy! Còn vô cùng đáng ghét! Muốn bóp chết cậu ta cho xong! Ấu trĩ! Ừm! Ấu trĩ chết đi được!
"…"
Trong lòng Chương Nam thầm nói, xong rồi! Lần này đã xong thật rồi!!
Con gái ngốc nghếch, cái này có được xem là khuyết điểm đâu? Huống hồ, tên nhóc kia ấu trĩ cái gì chứ? Đối diện với sự chiêu mộ nhiệt tình của Tam Trung Cáp Nhĩ Tân còn có thể bình tĩnh ứng phó, ấu trĩ ở chỗ nào chứ?
Chương Nam không thể không bắt đầu trở nên thận trọng, ngoài miệng nói:
- Tên nhóc này khá tốt, đúng là con gái rất có mắt nhìn!
Trong lòng lại cân nhắc đối sách, cuối cùng…
- Đúng rồi, Thiến Thiến, con nói xem mẹ chuyển việc về Thượng Bắc có được không?
Từ Thiến âm thầm nhướng mày, đó, đã biết trước là cáo già này sẽ không có ý gì tốt đẹp mà.
Suy nghĩ một lúc, trong lòng thầm nói, con mà nói không ổn, thì liệu mẹ có rút quân về không? Nhìn thì có vẻ giống như hai sự lựa chọn, “được” hoặc “không được”, nhưng thật ra… Lại chỉ có một.
- Được đó, vừa hay đến Nhị Trung, như vậy cuối tuần mẹ đỡ phải chạy qua chạy lại mất công!
- Được!
Chương Nam duỗi bàn tay ra:
- Vì con gái mẹ, cứ quyết định như thế đi!
Từ Tiểu Thiến vỗ tay tán thành mẹ:
- Oh yeah!
Đến Nhị Trung sao? Từ Tiểu Thiến ngược lại có chút chờ mong.
Mẹ còn chưa biết Tề Lỗi nên mới có thể bài xích như thế, nếu đến Nhị Trung, có lẽ sẽ thấy được sự ưu tú của Tề Lỗi nhỉ?
…
5 giờ chiều, vành mắt của Từ Tiểu Thiên đỏ ửng đi ra cửa, sau khi nói chuyện cùng mẹ, lại không nhịn được mà mở máy tính lên, đọc tiểu thuyết thêm một lát nữa. Kết quả là đụng đến chỗ thương tâm, không thể ổn định lại được.
Chương Nam thấy cô đi rồi, lúc này mới gọi điện thoại cho chồng mình:
- Tối nay về sớm chút đi, vấn đề của con gái rất nghiêm trọng.
- Hơn nữa, em nhớ ông Trình ủy viên ban giáo dục đã từng nói qua, trường cấp ba Nhị Trung đang tìm ủy viên giáo dục đúng không? Em suy nghĩ kỹ rồi, em muốn về Thượng Bắc.
Vẫn là câu nói kia, loại chuyện như thế này, đổ bất như sơ, Chương Nam sẽ không trực tiếp phản đối con gái mình tiếp xúc với nam sinh, như vậy sẽ hoàn toàn bị phản tác dụng.
(*đổ bất như sơ: ý chỉ sự việc không thể trực tiếp áp chế, mà sử dụng phương pháp khai thông để đưa sự vật trở về quỹ đạo, tránh cho bị áp dụng bạo lực mà phản trở lại.)
Nhưng mà, phải để mắt thật kỹ!
Bây giờ bà vô cùng nghi ngờ rằng cái tên nhóc Tề Lỗi thối tha kia từ chối lời mời đến Tam Trung Cáp Nhĩ Tân, không chỉ vì quá mức tỉnh táo, mà đằng sau càng giấu thêm nhiều mục đích hung hiểm khác.
Phải luôn đề cao cảnh giác mọi lúc mọi nơi.
- Về sớm một chút, chúng ta đến nhà lão Trình ngồi nói chuyện một lát. Nhạc Nhạc nhà ông ấy không phải có quan hệ rất tốt với Thiến Thiến nhà mình sao? Cũng nhờ Nhạc Nhạc chú ý giúp chúng ta.
Từ Văn Lương ở đầu dây bên kia điện thoại vốn cũng không để trong lòng, nhưng nói sao thì đây cũng là lần đầu tiên thấy bà xã nhà mình tỏ thái độ nghiêm trọng như vậy, khiến cho ông không thể không nghiêm túc nhìn nhận vấn đề này.
- Còn một cuộc họp nữa, họp xong lập tức trở về!
Cấp bậc của Chương Nam ở Tam Trung Cáp Nhĩ Tân thiên về phụ trách hành chính, quản lý việc tuyển sinh với kiểm tra tác phong của đội ngũ giáo viên. Nếu thuyên chuyển công tác về Thượng Bắc thì vẫn dư sức đảm nhiệm chức hiệu trưởng trường Nhị Trung.
Chỉ có khổ cho bạn học Tề Lỗi, đến giờ cậu vẫn không biết, một tên học tra chính hiệu như thế mà giờ đây chuẩn bị bị biết bao nhiêu người để mắt đến.
Thầy chủ nhiệm Lưu Trác Phú còn đang nhớ thương cậu, còn có La Diễm, có cả thầy giáo môn đại số còn đang đợi để cho cậu một trận đẹp mặt, hơn nữa hiện giờ lại thêm mẹ của Từ Tiểu Thiến sắp đến Nhị Trung làm hiệu trưởng…
Lúc này Tề Lỗi vui sướng như tên ngốc, cuộc sống thật tươi đẹp biết bao, hoàn toàn không biết cuộc sống tại cánh cổng trường cấp ba nó sẽ như thế nào.
Đó sẽ là… ba năm vô cùng thảm thiết, gà bay chó sủa.