Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Khi Tề Lỗi nhìn thấy bố Đường đang suy nghĩ điều gì, hắn biết rõ lời mình nói đã khiến bố Đường lưu tâm.

Nhanh chóng rèn thép khi còn nóng:

- Bố Đường, con có một người bạn học, hình như là cũng muốn mở xưởng nhựa dẻo, cũng sản xuất loại màng nhựa xanh giống chúng ta.

- Con còn đang bận tranh cãi với người ta. Thứ đó đâu phải thứ mà cái xưởng nhỏ của hắn ta muốn làm thì làm được. Mệt chết hắn cũng không làm nổi!

Đường Thành Cương:

"…"

Giọng điệu có chút trầm thấp:

- Con nói vậy là sai rồi? Thứ đó có kỹ thuật cao thâm gì đâu? Không khó…

Lúc nói lời này, ngực ông ấy cũng lộp bộp.

Quả thực kỹ thuật làm màng nhựa dẻo không cao. Màng nhựa xanh sáng của ông ấy, nếu muốn làm giả cũng không phải là không thể.

Nói trắng ra, nhà xưởng nhựa của ông ấy vẫn còn yếu về công nghệ.

Tại thời điểm này, Tề Lỗi không nên nói chuyện tiếp. Bởi vì đã hoàn toàn chạm đến những vấn đề mà ở tuổi của hắn không thể nghĩ đến được.

Tuy nhiên, Tề Lỗi biết rằng mấu chốt là ở đây.

Hắn nói tiếp:

- Vậy thì chúng ta không phải là gặp nguy hiểm sao? Nếu thủ đoạn kiếm tiền của chúng ta, đều bị làm giả, vậy thì buôn bán sẽ khó khăn.

- Đầu năm nay, hàng giả không nên nhiều quá.

"…"

"…"

"…"

Mọi người trong bàn đều yên lặng, Tề Lỗi không còn nói chuyện phiếm mà là đang dội gáo nước lạnh.

Ngay khi ba người sắp hợp tác, nói câu này, thật không may mắn!

Quách Lệ Hoa rốt cuộc nhịn không được nói:

- Đầu Đá! Con thì biết cái gì? Bớt nói vài câu đi.

- Vâng!

Tề Lỗi ngoan ngoãn đáp, ủ rũ cúi đầu ăn.

Quách Lệ Hoa bắt chuyện với mọi người:

- Mấy người đừng nghe lời nói bậy bạ của nó. Mau ăn cơm đi!

Đường Thành Cương nhấp một ngụm rượu, nhưng ông ấy thấy nó vô vị.

Được rồi, Đường Thành Cương đã bị Tề Lỗi ảnh hưởng.

Nguy cơ mà nhà xưởng nhựa của ông ấy phải đối mặt sau này không phải chỉ là vấn đề cạnh tranh và bị bắt chước, mà Tề Lỗi đã cố tình dẫn dắt ông ấy đi theo hướng có vẻ là một vấn đề lớn...

Được Tề Lỗi nhắc nhở, ông Đường đột nhiên cảm thấy miếng bánh nhà xưởng nhựa dẻo không thơm. Ít nhất, trong tương lai sẽ phải đối mặt với vấn đề lớn về sản phẩm.

Tề Lỗi khiến ông ấy nhận ra chút ít nhưng là suy nghĩ còn chưa rõ ràng, cần phải ngẫm thêm một chút.

Chính vào lúc này, Tề Lỗi đột nhiên cười tủm tỉm. Tất cả ánh mắt của mọi người đều tập trung vào hắn.

Quách Lệ Hoa cau mày càng sâu, rốt cục bộc tức giận nói:

- Con đang làm cái quỷ gì? Chưa dừng lại sao?

Tề Lỗi:

- Không, không có gì! Con vừa nghĩ tới một chuyện buồn cười. Mẹ, mẹ có muốn nghe không?

Đương nhiên Quách Lệ Hoa không muốn nghe, nhưng ông cụ nói:

- Để cháu ta nói đi! Nói xem có cái gì vui để ông đây cũng vui theo nào!

Tề Lỗi nói:

- Ông nội, ông nhìn xem, chế biến gạo tinh xảo lại thiếu bao bì cao cấp. Vừa rồi bố Đường nói thuốc của xưởng dược phẩm tốt, nhưng cũng thiếu bao bì.

- Nhưng, nếu như nhà xưởng nhựa của chúng ta để cho người khác chen vào kinh doanh… Không phải là có bao bì đóng gói sao? Kỹ thuật cũng không sợ nữa.

- Đây gọi là trở thành một dây chuyền công nghiệp!

- Hahahaha!

Ông cụ bị Tề Lỗi chọc cười không ngừng, ông ấy nói:

- Thằng nhóc này, thật dám nghĩ dám làm, mau ăn thôi! Chuyện của người lớn không nên xen vào.

Ông cụ nghe vui chút, kỳ thực ông ấy biết Tề Lỗi nói mấy cái này đều là không thực tế.

Chỉ là không ai để ý tới Đường Thành Cương từ đó không có đụng vào ly rượu, cả người cứ lơ đễnh.

Ăn xong, Đường Thành Cương trở về nhà, ông ấy nằm ở trên giường, hai mắt mở lớn, cầm điếu thuốc từ tay trái sang tay phải nhưng ông ấy không châm thuốc.

Cũng không biết ông ấy đang nghĩ gì.

Thôi Ngọc Mẫn nghĩ rằng ban ngày ông ấy mệt mỏi quá nên không quan tâm lắm.

Sau khi ông cụ rời đi, bà túm lấy Tề Lỗi trách mắng:

- Mở được cái quán vỉa hè thì con xem mình là người lớn luôn à?

- Con nói bậy bạ cái gì vậy? Con định làm cái gì? Sao không ngày nào khiến mẹ bớt lo vậy?

Nếu không phải có ông cụ ở đó thì bà có thể để yên cho hắn tùy ý nói sao?

Bà nhìn về phía Tề Quốc Quân:

- Ông không nhìn ra được lại cũng để cho Đầu Đá nói hả? Này không phải khiến cho mọi người thêm ngột ngạt sao?

Tề Lỗi bị mắng đến đau đầu, chỉ có thể nói làm con trai thật sự rất khó. Hắn không biết bố Đường có thể nhận ra điều gì không.

Khoảng hai giờ đêm, Thôi Ngọc Mẫn đang ngủ mê man nghe thấy tiếng động, Đường Thành Cương bật ngồi dậy, ông ấy mặc lại quần áo rồi đi ra ngoài.

Bà ấy sửng sốt nói:

- Anh làm sao vậy?

Đường Thành Cương nói:

- Anh đi tìm Liên Sơn với Quốc Quân nói chuyện.

Thôi Ngọc Mẫn càng sợ hãi nói:

- Đã nửa đêm, anh còn làm sao vậy?

Sau đó, Đường Thành Cương đi ra ngoài.

Kết quả là, Đường Thành Cương gọi cả nhà Ngô Liên Sơn và Tề Quốc Quân, sáu người lớn tập hợp lại với nhau.

Ngay cả ba người Tề Lỗi cũng bị kinh động, bọn họ đứng bên ngoài phòng khách nhỏ của nhà họ Tề xem náo nhiệt.

Nhìn thấy hai mắt Đường Chính Cương đỏ bừng, như có quỷ. Câu đầu tiên ông nói ra là:

- Đầu đá nói đúng đấy!

Ngón tay ông ấy chỉ vào Tề Lỗi nói:

- Tương lai sau này, hắn nhất định sẽ mạnh hơn tôi. Có khí thế của người làm việc lớn.

Một câu nói khiến mọi người đều không giải thích được.

Trong ánh mắt nghi ngờ của mọi người, Đường Thành Cương giống như người điên nói ra kế hoạch lớn.

- Tôi sẽ không xây thêm nhà xưởng nhựa dẻo nữa. Không có ý nghĩa, chỉ bày trò thôi. Ba anh em chúng ta làm chuyện lớn hơn.

Những lời này khiến cả Ngô Liên Sơn và Tề Quốc Quân hoảng sợ, Ngô Liên Sơn:

- Thành Cương, bình tĩnh đã!

Tề Quốc Quân cũng nói:

- Từng này tuổi rồi, sao ông vẫn như thể đang hít thuốc lắc vậy?

Nhưng lại thấy Đường Thành Cương nhìn chằm chằm hai người:

- Tôi có linh cảm, nếu không đánh lần này, chúng ta sẽ không có cơ hội nữa.

"…"

"…"

Hai người nhìn nhau rồi không khỏi nhìn về phía cửa, nơi có ba đứa nhỏ đang đứng.

Lúc này, ngoại trừ việc bị so với người trẻ tuổi ra, bọn họ vẫn còn loại tình cảm khác.

Hợp tác sao? Nếu hợp tác thắng, ba đứa nhỏ có thể bớt đau khổ.