Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vấn đề Tề Lỗi nói đang đến chỗ mấu chốt, nhưng đối với mấy người lớn, chuyện này cũng không phải là cái gì như kiểu đột ngột khai sáng.
Tại sao gạo Thượng Bắc không bán đắt được như gạo của Thái Lan? Rất đơn giản, nguyên nhân chính là tính hạn chế của thời đại.
Dù sao đây vẫn là thập niên chín mươi, quốc gia mới lập chính sách lương thực hàng hóa không lâu. Nhất là vốn lương thực chủ yếu vẫn xuất phát từ khu Đông Bắc.
Cho đến năm 1998, thị trường lương thực của Thượng Bắc được kiểm soát cực kỳ chặt chẽ. Những thủ tục để các nhà buôn lương thực thu mua cực kỳ rườm rà.
Nó không chỉ cần sự chấp thuận và thủ tục từ tất cả các cấp của ngành xuất khẩu lương thực mà ngay cả cơ quan vận tải cũng phải có giấy thông hành.
Tất nhiên, đây chỉ là một phần lý do. Thực sự muốn thì không phải là không có cách khắc phục.
Lúc này, Quách Lệ Hoa nói:
- Thật ra là có thể làm.
- Bộ thiết bị đó được nhập khẩu từ RB, chuyên dùng cho mục đích này. Nhưng chi phí vận hành cao, mua được nó đã là một chiến tích.
- Cũng không phải không ai nghĩ tới mà là không có lá gan. Hơn nữa, chuyện này sẽ dẫn đầu ngành lương thực, ai có thể nắm chắc?
- Sau đó là vấn đề bao bì và tiếp thị. Gạo thơm của Thái Lan được đóng gói từ nước ngoài, nhìn sơ qua đã thấy chất lượng cao rồi. Gạo của chúng ta chỉ đóng trong bao dệt khổ lớn thì làm sao bán được giá cao như vậy?
- Nhưng muốn có được bao bì tinh xảo kia thì ở phương Bắc không có nơi nào làm.
Xét cho cùng vẫn là do lạc hậu, lạc hậu về quan niệm, thể chế, kỹ thuật.
Ngô Liên Sơn tiếp lời:
- Nói trắng ra, chúng ta vẫn chưa có khái niệm về chế biến lương thực trong nước.
- Ồ?
Tề Lỗi giống như một đứa trẻ được dạy dỗ, chăm chú lắng nghe.
Đợi người lớn nói xong thì hắn mới nói:
- Vậy thì thật tiếc! Gạo Thượng Bắc của chúng ta chỉ bán một hào, nếu bán được giá như gạo Thái Lan thì quả là nhiều tiền.
Người lớn nghe vậy vui vẻ, Quách Lệ Hoa trêu chọc hắn:
- Con bán vài đôi tất xem có thể đơn giản như vậy không?
Tuy nhiên, người nói vô ý người nghe lại có chủ ý.
Đừng quên, Đường Thành Cương là một doanh nhân khôn khéo, ông ấy vẫn đang ngồi đây!
Những người khác nghe vui rồi và phàn nàn về sự cứng nhắc của hệ thống. Suy nghĩ của Tề Lỗi lạ lùng nhưng Đường Thành Cương lại có thể hiểu được.
Ông ấy không khỏi nhìn về phía Tề Lỗi rồi nói:
- Đầu đá giỏi đấy! Đầu óc nhảy số nhanh.
Nếu là lúc bình thường, Quách Lệ Hoa chắc chắn sẽ ngăn cản. Không thể khen hắn nhiều, hắn sẽ bay lên mây.
Nhưng hôm nay có ông cụ ở đây. Ai dám nói cháu của ông ấy? Nên bà chỉ có thể nhịn xuống.
Đường Thành Cương chỉ nói một câu, cũng không nhắc nữa. Tính toán chuyện làm ăn không thể vạch ra cho khắp thiên hạ đều biết được.
Tề Lỗi cũng không vội, hắn tiếp tục vừa ăn vừa xen vào trò chuyện của người lớn, Quách Lệ Hoa không vui cũng không có biện pháp nào.
Nhắc đến nhà máy xưởng xuất dược phẩm, tinh thần Tề Lỗi cao lên.
- Ông, con nhớ rõ, khi còn bé vẫn hay thấy ông uống những loại thuốc của xưởng dược cũ kia. Tất cả đều là thuốc tốt sao?
Tề Hải Đình gật đầu nói:
- Thuốc đó không tệ. Bây giờ ông muốn tìm một loại thuốc chữa bệnh gan, dạ dày tốt như vậy rất khó đấy.
Ông ấy chép miệng nói:
- Bây giờ bệnh viện dùng thuốc Tây đều không ổn, uống vào lại đau bụng.
Gan của ông cụ không tốt, dạ dày không khỏe. Mấy năm trước vẫn luôn uống thuốc để duy trì. Ông ấy cũng luôn cố chấp cho rằng mình bị ung thư đại tràng là do uống thuốc Tây.
- Nhưng là, không có cách! Thuốc dù tốt đến đâu, không bán được thì có tác dụng gì?
Tề Lỗi:
- Tại sao không bán được ạ?
Quách Lệ Hoa nhíu mày, sao hôm nay đứa nhỏ này lại nói nhiều như vậy?
Bà gắp mấy món cho Tề Lỗi:
- Ăn của con đi! Sao lại nói nhiều thế?
Bên này, Đường Thành Cương lại cho rằng điều đó là tốt. Việc trẻ em tham gia là một loại rèn luyện, như vậy rất tốt.
Lần này ông ấy đích thân giải thích cho Tề Lỗi:
- Tại sao không bán được ư? Có rất nhiều nguyên nhân.
- Thứ nhất là không có thị trường rộng như thuốc Tây. Thứ hai là nhìn chung, doanh nghiệp nhà nước kinh doanh không được tốt. Thứ ba là khâu tiếp thị chưa tốt. Bao bì, tay nghề và năng lực sản xuất không theo kịp. Vậy nên từ từ chết hẳn.
- Ôi!
Ông ấy thở dài:
- Thực ra chủ yếu là do đóng gói và tiếp thị.
- Theo như quy trình đóng gói của nhà xưởng dược phẩm kia thì dùng túi ni-lông trong suốt rồi hơ nóng, niêm phong không nhất quán. Nói không dễ nghe thì chính là còn không được đẹp bằng bao bì của kem que bây giờ. Khi đặt chung với bao bì đóng gói tinh xảo của nhà xưởng sản xuất dược phía Tây và Nam, nó tỏ ra thua kém hơn nhiều. Vì thế, có thể bán ra ngoài mới là lạ.
Đường Thành Cương không phân tích nhiều nhưng mỗi câu đều là trọng điểm.
Tề Lỗi thở dài:
- Đáng tiếc cho mấy loại thuốc tốt. Nhưng mấy phương thuốc kia đáng giá không ít tiền nhỉ?
Đường Thành Cương:
"…"
Thực lòng mà nói, nếu Tề Lỗi không nhắc tới, ông ấy thực sự đã bỏ qua mấy phương thuốc tốt đó. Ông ấy kinh ngạc phát hiện ra, đây cũng là một gợi ý kinh doanh.
Đột nhiên, ông Đường nói ít đi, như đang suy tính điều gì. Có thể nói ông ấy không nghĩ tới kinh doanh chế biến gạo hảo hạng. Nhưng chuyện nhà xưởng dược phẩm… Bày ngay trước mặt ông ấy, nếu không bắt tay khai thác thì đây không phải là phong cách của thương nhân rồi.
Mấu chốt vẫn là, vốn dĩ chỉ cho rằng chỗ đó chỉ có một khu đất, bây giờ Tề Lỗi nhắc nhở ... Bên trong này còn có phương thuốc nữa…
Sau khi suy nghĩ, ông ấy còn nhớ không chỉ có phương thuốc, đặc biệt còn có Giấy chứng nhận sản xuất dược phẩm.
Sau khi xem xét kỹ lưỡng, hơn một nghìn công nhân ở trong nhà máy hình như cũng không phải là gánh nặng? Nhà xưởng dược phẩm không giống như xí nghiệp bình thường hay nhà xưởng nhựa dẻo, chỉ cần vài kỹ thuật viên là có thể quản hơn hai trăm người làm việc. Mà trong này có các chuyên gia già dặn về phương diện thuốc trung y, sinh viên dược những năm tám mươi, chín mươi lại có cả một đống…
Đường Thành Cương đột nhiên phát hiện ra, vì để cho bố Tề và bố Ngô vào nhóm, ông ấy lại phải buông bỏ xưởng dược, như vậy có phải là hơi qua loa không? Nghĩ chuyện đơn giản quá!