Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tề Quốc Quân cau mày, trong lòng cũng động:

- Ông muốn làm gì?

Đường Thành Cương lập tức yêu cầu Tề Lỗi lấy giấy bút, ông ấy vừa nói vừa ra hiệu.

- Bước đầu tiên, nhà xưởng sản xuất nhựa sẽ không thay đổi. Dây chuyền sản xuất hiện tại vẫn có giá tốt. Chúng ta sẽ bán hết.

Cả hai nghe xong đều vô cùng sửng sốt:

- Cứ ... cứ như vậy mà bán đi sao?

- Đúng

Đường Thành Cương quyết đoán nói:

- Đầu đá nói đúng. Không có chút nào chất lượng kỹ thuật, càng về sau cạnh tranh càng lớn. Cứ bán đi.

- Sau đó thì sao?

- Sau đó nói chuyện với chính phủ về việc mua lại nhà xưởng dược phẩm. Mảnh đất đó có giá trị sao? Tôi cũng không cần. Chúng ta cần những công nhân vốn có cũng như bằng sáng chế thuốc và cầm các thủ tục vào tay. Cái này cũng không tốn bao nhiêu tiền đúng không? Để giải quyết công ăn việc làm cho bao nhiêu người mà vẫn còn miếng đất, chính quyền nên cảm thấy vui vì điều này nhỉ?

Đường Thành Cương:

- Sau đó địa điểm và phân xưởng của nhà xưởng nhựa chia làm hai. Một phần đưa thiết bị sản xuất bao bì vào, cải tiến thành xưởng đóng gói.

- Phần còn lại sẽ cho nhà xưởng sản xuất thuốc, lần nữa tiến cử dây chuyền sản xuất.

- Cái này…

Tất cả mọi người đều chết lặng, đây thực sự là một kế hoạch điên rồ.

- Ông có nhiều tiền như vậy sao?

Ngô Liên Sơn hỏi câu hỏi mấu chốt.

Đường Thành Cương bây giờ giàu có, bán dây chuyền sản xuất cũng có thể trả lại một phần vốn. Cho dù có mua nhà xưởng dược phẩm cũng không chịu áp lực lớn. Nhưng sau đó thì sao?

Giới thiệu một dây chuyền sản xuất bao bì, một dây chuyền sản xuất dược phẩm, xây dựng lại hai nhà máy. Đây không phải là chuyện đùa, sẽ tốn rất nhiều tiền và có thể vét sạch túi của Đường Thành Cương.

Hơn nữa, cái này còn chưa hết, nhà xưởng dược phẩm cùng nhà máy nhựa dẻo gộp chung lại có hơn nghìn công nhân.

Làm thế nào để trả lương?

Dù Đường Thành Cương là người giàu có ở Thượng Bắc thì cũng chỉ là một địa phương lớn chút thôi.

Nói trắng ra, ông ấy là một chủ doanh nghiệp tư nhân nhỏ.

Tuy nhiên, với một kế hoạch lớn như vậy thì tài sản chục triệu tệ sao chống đỡ nổi.

- Thành Cương, ông nói cái này không thực tế.

Dưới góc độ chuyên môn, Ngô Liên Sơn đã đưa ra phân tích:

- Dù có thể cầm cố tài sản và vay vốn ngân hàng. Tuy nhiên, đối với một nhà xưởng bỏ hoang, còn nữa, nhà xưởng mới chưa có ảnh hưởng lớn thì ngân hàng cũng phải cân nhắc rủi ro, số tiền sẽ không lớn.

- Ngay cả khi ông chuyển sang hình thức đầu tư cổ phiếu để bù đắp một phần chi phí hoạt động, ông cũng sẽ khó có thể chống đỡ được trước khi chu kỳ có lợi nhuận.

- Đây là khoản đầu tư dài hạn, có thể là một năm, có thể là hai năm, ba năm, thậm chí là năm năm. Ông có thể duy trì được không?

Tất cả mọi người đều gật đầu, đồng ý với câu nói của Ngô Liên Sơn.

Nhưng không ngờ, ánh mắt của Đường Thành Cương lấp lánh, nhìn xuyên thấu thái độ của họ:

- Đương nhiên, tôi biết rằng rất khó chống đỡ đến lúc sinh lời. Vì vậy, mắt xích mấu chốt nhất là tìm ngay điểm lợi nhuận để bù đắp cho việc tiêu hao từ hai nhà máy.

- Ở đâu chứ?

Chỉ thấy ông ấy chỉ vào Tề Quốc Quân nói:

- Ông Tề, ông, chính ông là điểm then chốt của kế hoạch lớn này.

Tề Quốc Quân:

"…"

Sắc mặt Tề Quốc Quân tái nhợt, ông ấy đang đùa giỡn cái gì, ông cũng không hơn hai người Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn là bao:

- Tôi hả?

- Đúng!

Đường Thành Cương rất nghiêm túc nói:

- Ông đi tiếp nhận nhà xưởng sản xuất lương thực ngũ cốc cho tôi.

- Chúng ta chế biến gạo tinh xảo rồi nhận mức phúc lợi của chính phủ, thành dây chuyền. Đây đều là những dự án có thể thành hiện thực ngay lập tức. Nếu chúng ta làm tốt, ở bên này kiếm được hoa hồng thì mới có thể tiếp tục chống đỡ.

Tề Quốc Quân:

- Ông đùa gì vậy? Làm sao tôi có thể gánh được trọng trách nặng như vậy.

Đường Thành Cương:

- Không cần ông phải đảm nhiệm. Quốc Quân, ông vẫn chưa rõ sao?

Đường Thành Cương có chút nóng nảy. Bỗng nhiên ông ấy nhìn về phía Tề Lỗi:

- Đầu đá, trước đó con nói tới cái gì?

Tề Lỗi lớn tiếng đáp lại:

- Dây chuyền sản xuất.

- Đúng, là dây chuyền sản xuất.

Đường Thành Cương vỗ đùi nhìn Tề Quốc Quân nói:

Ông không hiểu sao? Ông không biết cách kinh doanh thì có tôi. Ông không có khả năng về tài vụ thì đã có Liên Sơn.

- Ngoài doanh thu của xưởng đóng gói, thì xưởng thực phẩm và xưởng dược phẩm sẽ chống đỡ phía sau. Khởi động xưởng dược phẩm là giai đoạn khó khăn nhất của chúng ta.

- Tôi sẽ chịu trách nhiệm tiếp thị sản phẩm của ba nhà máy chúng ta và bán mọi thứ. Liên Sơn sẽ trông coi phần tài chính.Ông không phải lo lắng về bất cứ điều gì. Ông chỉ cần chú ý đến hoạt động sản xuất của ba nhà máy để đảm bảo chất lượng và số lượng. Ông là công thần thứ nhất.

- Chúng ta không làm ông chủ nhỏ nữa, chúng ta là tập đoàn đa kinh doanh, là một thương hiệu.

Năm người lớn còn lại thấy bối rối, tập đoàn đa kinh doanh? Thương hiệu là gì?

Những danh từ này giống như giấc mơ ở thị trấn nhỏ vùng Đông Bắc Trung Quốc vào năm 1998.

----

Lúc này, Tề Quốc Quân hoàn toàn bối rối.

Tập đoàn? Thương hiệu là gì?

Ông chỉ muốn thay đổi hiện trạng lúc này một chút, tiết kiệm cho Tề Lỗi một ít tiền, để sau này đừng không có tiền đồ như chính mình.

Nhưng điều Đường Thành Cương nói là những điều ông thậm chí không dám nghĩ tới.

Nhưng ông Đường cũng nói, đừng quan tâm chuyện khác, chỉ cần tập trung vào sản xuất. Chuyện này đối với ông mà nói thì không khó.

Có năng lực đảm nhiệm không? Ông nhìn về Ngô Liên Sơn:

- Ông nghĩ nó có hiệu quả không?

Ngô Liên Sơn nhíu mày thật chặt, nhìn chằm chằm những vòng tròn do Đường Thành Cương vẽ mà không lên tiếng.

Khoảng nửa tiếng, trong phòng yên tĩnh.

Trong nửa tiếng này, trong đầu Ngô Liên Sơn suy xét đến tất cả các các tình huống có thể xảy ra.

Tim ông ấy càng đập mạnh, tập đoàn ... Thương hiệu...

Đời này ông ấy chỉ tính toán sổ sách cho người khác, nghe các ông chủ nói về triển vọng trong thời gian tới. Trong lúc nói chuyện phiếm, bọn họ cũng nói tới muốn thành lập tập đoàn, muốn mở thương hiệu.

Đối với những lần đó, Ngô Liên Sơn cũng chỉ biết cười, mong bọn họ sẽ mã đáo thành công mà thôi.

Ông ấy không ngờ rằng, chuyện không thực tế đó có ngày lại rơi vào chính bản thân mình.

Có khả năng đảm nhiệm sao?

Chỉ cần quản lý tốt sổ sách, tính toán ổn thỏa mỗi khoản tiền thôi.

Ông ấy có thể làm được!

Cuối cùng, ông ấy kết luận:

- Được! Nhưng cũng có rủi ro cực lớn.

Để hoàn thành bản kế hoạch của Đường Thành Cương, ba người họ phải dồn hết tiền tiết kiệm và toàn bộ tâm trí cùng sức lực vào đó.

Thậm chí, chỉ cần chút sai lầm thôi cũng có thể bị đánh quay về vạch xuất phát, đến quần cũng không có mà mặc.

Ngẩng đầu nhìn Đường Thành Cương:

- Có cần thiết không? Ông thật sự muốn mạo hiểm chứ?

Đường Thành Cương nghiêm túc nói một lời với hai người:

- Anh em chúng ta cũng đã gần năm mươi tuổi rồi. Mấy ông nghĩ cơ hội thế này, chúng ta còn lần thứ hai sao?

Ngô Liên Sơn:

"…"

Tề Quốc Quân:

"…"

Không còn nữa! Hai bên thái dương đều đã bạc. Làm sao có thể chờ được đến cơ hội thứ hai như vậy?