Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cuối cùng:
- Không có gì to tát cả, chỉ là bố mẹ khó tính một chút.
Từ Thiến:
- Khó tính thế nào?
Tề Lỗi:
- Là vậy, hiện tại trước mặt tớ có ba ngọn núi lớn.
- Một là kẻ độc tài thống trị chủ nghĩa đế quốc, không cho cơ hội nói.
- Một là nhà tư bản của chủ nghĩa tư bản, người đó cực kỳ tự tin; ông ấy sẽ không nghe những gì tớ nói.
- Còn một ngọn núi khác là địa chủ phong kiến. Nó vững vàng như chó già, không bị nước lửa xâm lấn. Nói gì với ông ấy cũng vô dụng.
- Tớ là một thằng nhóc mười sáu tuổi, làm sao có thể lật đổ ba ngọn núi to lớn, thuyết phục bọn họ làm chuyện trông có vẻ không đáng tin cậy đây?
- Haizz!
Tề Lôi chợt buông một tiếng thở dài:
- Sự nghiệp cách mạng gian nan hiểm trở, thế hệ tôi còn cả một chặng đường dài phía trước đấy!
Chẳng mong đợi Từ Thiến cho hắn được ý kiến hay nào, giống như Từ Thiến gọi điện để phàn nàn về lớp học thêm, chỉ là một sự giải tỏa cho nhau mà thôi.
Còn Từ Thiến thì chăm chú lắng nghe, tự nhủ lòng mình, chuyện này có tính là trao đổi tâm tư với Tề Lỗi không?
Quay trở lại chủ đề chính, nhưng chỉ đáp một câu:
- Điều đó đúng là khó thật. Nhưng, không phải là không có cách đâu chứ?
- Hả?
Tề Lỗi kinh ngạc, lỗ tai cứng lại:
- Đồng chí Từ Thiến có kinh nghiệm đấu tranh?
Từ Thiến cười khúc khích, cũng học theo giọng điệu của hắn:
- Bình thường thôi, dù sao thì, dù sao cũng là người cách mạng lâu năm mà!
Sau đó trở nên nghiêm túc:
- Cũng không phải là một giải pháp. Cơ mà, mẹ tớ đã dạy tớ một đoạn về cách đối nhân xử thế. Cậu có muốn nghe không?
Tề Lỗi:
- Mẹ chúng ta còn có khả năng này á? Nói nghe xem nào.
- Là mẹ của tớ, không có quan hệ gì đến cậu!
- Được được được, cậu nói đi!
- Hừm.
Từ Thiến hắng giọng:
- Mẹ tớ đã từng kể một câu chuyện.
- Mẹ nói, xưa kia có một ngọn núi, dưới núi có sai dịch của quan chặn đường, không cho người vào núi.
- Nhưng có người hái dược, bắt buộc phải lên núi.
- Ngày đầu tiên, sai dịch chặn đường chính là bằng hữu của anh ta. Nói mấy lời tốt, ban ơn lấy lòng rồi cho anh ta vào.
- Ngày hôm sau, đổi sai dịch khác, anh ta không quen. Vì vậy, anh ta đã cho tiền sai dịch, mua chuộc được sai dịch và đi vào núi.
- Ngày thứ ba, sai dịch mới vừa không quen biết vừa không nhận tiền, nên anh ta đã tỏ vẻ thảm thương, không đi hái thuốc thì không có thức ăn. Sai dịch thấy anh ta đáng thương, liền cho anh ta vào núi.
- Đến ngày thứ tư, sai dịch không lấy tiền, không ban ơn lấy lòng, không mềm lòng. Ai cũng nghĩ rằng anh ta sẽ không thể vượt qua lần này, nhưng người hái thuốc vẫn thông quan một cách suôn sẻ, vào được trong núi.
Tề Lỗi nghe vậy nhíu mày, không khỏi hỏi:
- Sao anh ta vào được?
Từ Thiến:
- Mẹ tớ nói, thật ra con vào bằng cách nào không quan trọng, có nhiều cách và câu trả lời của mỗi người là khác nhau.
"..."
Tề Lỗi hơi mơ hồ:
- Vậy rốt cuộc câu chuyện này... nói về bài học gì vậy?
...
Nhất thời Tề Lỗi không nghĩ thông được, cậu chuyện này nói về cái quái gì vậy?
- Ôi dào!
Từ Thiến lo lắng:
- Cậu ngu thế!
- Có nhiều cách để mọi người hòa hợp với nhau. Sai dịch khác nhau thì cách thức thông quan cũng khác nhau. Điều đó phụ thuộc vào việc cậu có thể nắm bắt được quan điểm của họ về cách phản hồi. Về tiền bạc, sự ưu ái hay tỏ vẻ thương hại? Hay những phương pháp khác.
- Giống như hôm cậu đối mặt với cô coi thi ấy, cậu chả thấy người ta dễ tính, thấy cậu quay cóp cũng không không lên tiếng. Cuối cùng cậu còn giả vờ cúi đầu xin lỗi người ta nữa chứ, tởm chết đi được!
- Sai dịch chính là cô coi thi, cúi đầu xin lỗi chính là cách để người hái thuốc qua chốt đấy!
- Này này này.
Tề Lỗi không vui:
- Cậu kể chuyện thì cứ kể, có thể đừng đã kích cá nhân không hả?
- Ha!
Từ Thiến bật cười, rất sảng khoái.
- Cậu là trẻ con hả? Tớ còn tưởng rằng cậu hiểu đạo lý này cơ đấy!
Tề Lỗi không lộ ra vẻ yếu thế:
- Đương nhiên là tớ hiểu đạo lý này, nếu không cậu tưởng gọi bác gái là uổng công? Ăn chân to là uổng phí chắc? Chỗ cậu, tớ chả qua chốt rồi còn gì?
- ....
Đầu dây bên kia im lặng.
- Cậu đi chết đi!
Cộp! Cúp máy.
Tề Lỗi đặt điện thoại xuống đột nhiên được thông não, Từ Thiến đã nhắc nhở hắn.
Tại sao lại phải thuyết phục trực tiếp chứ? Phương pháp đã sai, cần phải tìm một bước đột phá khác để qua chốt.
Và bước đột phá ấy dường như nằm ở nhà máy thực phẩm phụ vẫn luôn bị Tề Lỗi bỏ sót.
Đúng vậy, nhà máy sản xuất thực phẩm không phải là công việc dễ kinh doanh.
Ở kiếp trước, Dương Đại Cường chiếm lấy củ khoai nóng bỏng này, tưởng rằng đã kiếm được một món hời, nhưng không ngờ lại tiêu sạch hết tiền tích cóp suốt mấy năm.
Những người hơi biết suy nghĩ đều biết rằng, phúc lợi của chính phủ, cũng như phúc lợi của các doanh nghiệp khác nhau, vào khoảng năm 1998 đã là buổi lễ hội cuối cùng rồi.
Kể cả có xây dựng được mối quan hệ thì cũng vô ích. Trong một hoặc hai năm nữa, còn ai đi thưởng bánh, ngũ cốc và dầu cho công nhân nữa? Cùng lắm là cho ít tiền mà thôi.
Trong ấn tượng của hắn, năm nay Dương Đại Cường tiếp quản, thì năm đó bắt đầu thua lỗ, rồi phá sản trong một thời gian ngắn.
Cho nên khi Tề Quốc Quân đề cập đến, Tề Lỗi chẳng hề quan tâm.
Sau đó thì sao? Không đền tiền nổi.
Mặc dù ở tương lai, hắn biết một chút về các món ăn vặt nổi tiếng và các sản phẩm thực phẩm phụ, nhưng dù sao thì cũng không phải nghề của hắn, huống chi là người cha bảo thủ của mình.
Tuy nhiên, Từ "Ấu trĩ" đã chỉ cách cho hắn!
Nhà máy thực phẩm phụ có lẽ là cách để tháo gỡ nút thắt này.
Sau khi suy nghĩ một lúc lâu, hắn gọi điện đến văn phòng của mẹ.
Quách Lệ Hoa vẫn thấy lạ, ở nhà lại xảy ra chuyện gì sao? Đầu Đá hiếm khi gọi đơn vị.
Kết quả sau khi nghe máy, nghe thấy Tề Lỗi hỏi:
- Mẹ, đơn vị của mẹ có máy chế biến gạo phải không?
Quách Lệ Hoa ngẩn người trước câu hỏi, vô thức trả lời:
- Có!
- Đang sử dụng ạ?
- Không!
- Con cúp máy đây!
Cúp máy xong, Tề Lỗi lập tức gọi cho Từ Thiến.
Đầu dây bên kia: Cô đây không muốn nói chuyện với cậu, ra chỗ khác chơi đi!
Tề Lỗi:
- Từ " Ấu trĩ", tớ nhận ra rằng cậu chắc chắn là một 'hiền thê lương mẫu'.
-...
Từ Thiến lại sắp bùng nổ, kìm chế một lúc lâu, gần như không dùng giọng điệu:
- Tề Lỗi, cậu có thể nào biết xấu hổ chút được không hả? Còn hiền thê lương mẫu nữa chứ? Ai muốn làm hiền thê lương mẫu của cậu hả? Thân nhau lắm à?
Tề Lỗi cũng không yếu thế:
- Tuổi tác không lớn, nhưng suy nghĩ khá phức tạp. Tớ sẽ chỉ đưa một ví dụ so sánh thôi, chứ bảo cậu làm vợ hay mẹ gì đâu.
- Muốn gì? Còn sớm quá, tớ mới mười sáu tuổi.
- Cậu!!!
Cô còn muốn phản bác.