Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng Tề Lỗi lại cười ha ha ngăn cô lại:

- Đừng cúp máy, nói chuyện nghiêm túc.

- Bạn đã giúp tớ rất nhiều, tôi chính thức thông báo cho đồng chí Từ Thiến rằng đồng chí Tề Lỗi đã được tổ chức truyền cảm hứng và quyết tâm đối mặt với bóng tối và chiến đấu đến cùng!

- Cuộc tổng tiến công sẽ được phát động vào đêm nay. Xin các đồng chí hãy đón bình minh rạng đông và chờ tin tôi toàn thắng!

- Phụt.

Trong điện thoại truyền đến một tiếng cười khúc khích, im lặng một lúc:

- Vậy thì… Chúc các cậu chiến thắng trở về!

Cúp máy, Tề Lỗi cười ngốc nghếch.

Đi ra ngoài tìm Đường Dịch và Ngô Ninh, kết quả là cả hai đều không ở. Chẳng biết họ đã đi đâu chơi bời nữa.

Tề Lỗi cũng không xoắn xuýt mà đi thẳng đến chợ bán rau.

Đến trưa, hắn xách túi lớn túi nhỏ về, chuẩn bị nấu bữa tối cho bố mẹ.

Trong lúc đó, hắn còn gọi cho Tề Hải Đình:

- Ông ơi! Tối nay về nhà ăn tối đi ạ?

Ông cụ vừa nghe bèn nói:

- Bố cháu bảo cháu gọi hả? Không đi! Mới tức giận xong còn ăn với chả uống gì nữa? Ăn gậy còn được!

Tề Lỗi:

- Bố cháu làm gì mà có gan như vậy chứ? Cháu trai của ông đấy! Nhưng mà là cháu xuống bếp ạ!

- Cháu lớn của ông?

Ông cụ không bình tĩnh:

- Cháu còn biết nấu ăn cơ à?

- Biết chứ!

- Vậy được, ông phải sang ăn! Cháu trai của ta quả là tài giỏi, giỏi hơn cha nó!

Không đến hai giờ, đôi vợ chồng già đã đến nơi.

Nhìn thấy Tề Lỗi thực sự bận rộn trong phòng bếp, giống như khám phá ra một đại lục mới vậy:

- Nhìn xem, khi bố cháu mười sáu tuổi, ngoài biết chọc giận ông thì chẳng biết gì khác cả!

Bà nội Tề muốn giúp Tề Lỗi, Tề Lỗi nghỉ làm, pha trà rồi để bọn họ nghỉ ngơi.

Nhưng, làm sao mà đôi vợ chồng già sao có thể ngồi yên được? Đứng ở trước cửa (bên hông nhà của bà Dương).

- Ái chà, bà Dương! Mấy hôm rồi không sang đây chơi nhỉ?

...

- Không có chuyện gì đâu, cháu tôi nấu ăn, sắp xếp bàn ăn cho tôi.

...

- Hì! Thằng cháu hiểu chuyện, tôi cũng hết cách! Thằng nhà bà thì sao? Biết nấu ăn không?

Khiến bà Dương giận đến nỗi cả buổi chiều không dám ra khỏi nhà.

Cũng may Dương Kim Vĩ không có ở nhà, không thì cậu ta sẽ phải gặp xui một lần nữa.

Chưa đến bốn giờ, Đường Dịch cùng Ngô Ninh lắc lư trở về, bọn họ đã đi tiệm nét.

Trong khoảng thời gian này, gọi Tề Lỗi đi chơi suốt mà hắn không chịu đi, hắn cứ bảo là đợi một khoảng thời gian nữa sẽ đưa bọn họ đến tiệm nét xịn, nhưng mãi chẳng có động tĩnh gì.

Hôm nay hai cậu thật sự chịu không nổi, đi xả láng cả một ngày.

Thấy Tề Lỗi trở thành đầu bếp của gia đình, cũng giống như thấy được thứ mới lạ vậy.

Ban đầu cũng chỉ xem cho cho vui chứ không chịu giúp. Nhưng một lúc sau, khiến Tề Lỗi coi nhà bếp là bãi chiến trường.

Trong lúc ấy, Đường Dịch còn hỏi:

- Một lát nữa là đi mở hàng rồi, mày còn bận cái gì nữa?

Tề Lỗi đi tới:

- Hôm nay nghỉ ngơi, làm việc kinh doanh!

- Xùy! Mày thì có việc kinh doanh gì?

Đường Dịch không tin.

Cơ mà, nếu đã nghỉ thì cứ nghỉ ngơi thôi! Cậu ta phải đầu độc lão Đường mới được.

Chưa đến sáu giờ, ba gia đình lần lượt trở về.

Quách Lệ Hoa vừa vào sân đã thấy cả người không ổn.

Bà luôn nghi ngờ rằng Tề Lỗi đã thay đổi giống, bây giờ có thể khẳng định điều đó rồi. Đầu Đá nhà mình có thể nấu ăn, vậy có điều gì không thể xảy ra?

Rất háo hức muốn xông vào để ngăn ba đứa trẻ quậy phá, nhưng kẻ thù không đội trời chung đã ở đó, Quách Lệ Hoa đành phải kiềm chế.

Đúng vậy, hôm nay ông cụ là công cụ, dùng để trấn áp chế độ độc tài của Quách Lệ Hoa.

Sai dịch không phải là chế độ độc tài sao? Không phải dầu và muối không vào sao?

Vậy thì sẽ phải tìm một ai đó độc đoán hơn! Mang ông nội ra, mẹ còn có thể làm gì nữa?

Chỉ cần ông nội có mặt, Quách Lệ Hoa không dám quá suồng sã.

Tề Quốc Quân và Đường Thành Cương mặc dù không biết chắc ba chàng trai này định làm gì, nhưng nhìn chung họ rất vui.

Đường Thành Cương đặc biệt lấy ra một bình rượu ngon, cùng ông cụ uống hai chén.

Nhưng cũng đã chuẩn bị sẵn sàng chỉ uống rượu, không ăn rau, bởi vì mấy món kia của ba đứa trẻ có ăn được hay không còn là một vấn đề lớn. Không thấy học sinh Đường Dịch bưng ra một đĩa đồ màu đen hay sao.

Rốt cuộc là cái gì, Đường Thành Cương không tài nào nhìn ra được.

Sau khi hỏi mới biết là món cà chua trứng.

Mẹ, cà chua trứng mà mày có thể xào y như than kho thì đúng là không ai bằng!

Nhưng món Tề Lỗi làm ở cái bàn lớn kia trông cũng được, lão Đường lén cắn một cái, ừm, ít nhất có thể ăn được.

Được rồi, thực ra cũng khá, ông chẳng biết đứa trẻ này học ở đâu ra nữa.

Lúc này trời còn sáng, mọi người kê một chiếc bàn lớn dưới giàn nho rồi ngồi quây quần bên nhau.

Trước khi khai tiệc, Tề Lỗi ra dáng một người con trai bưng đồ uống, nhấc một ly.

-  Mọi người cứ ăn uống no say, không cần khen cháu đâu ạ!

Những người lớn cười ha ha, vô cùng hài lòng.

Có điều vì là tiệc gia đình, nên không quá trang trọng, vừa ăn vừa trò chuyện, không khí rất hài hòa.

Ba cậu con trai lúc này cũng đã trở thành người tàng hình. Người lớn bắt đầu thảo luận xung quanh các chủ đề của riêng họ.

Cừ tán dóc như vậy, tự nhiên sẽ nói về chủ đề nhà máy dược phẩm, nhà máy nhựa rồi nhà máy thực phẩm phụ

Đổng Tú Hoa làm tài chính cũng biết một chút về nhà máy sản xuất dược phẩm, cũng khuyên Đường Thành Cương không nên động vào, cho dù giao đất cho ông, tương lai phát triển cũng sẽ phiền phức.

Còn nhà máy sản xuất lương thực phụ càng chẳng phải nói, đã khuyên vợ chồng Tề đừng lo lắng về nó.

Về phần ông nội Tề, ông kiêu ngạo hung ác, mặc dù ông không chọc ngoáy Tề Quốc Quân một cách rõ ràng, nhưng trong lòng chửi thầm:

"Cuối cùng thì anh cũng thông ra rồi đấy."

Chỉ là lại bắt đầu suy nghĩ... Ông đây nửa đời ôm ấp ở kho lương thực, cuối cùng có phải vì khối vật liệu đó không?

Bà Dương nhà hàng xóm không biết gia đình này đang mải mê cái gì, dán vào tường, ngửi mùi, nghe ngóng.

Hơn nữa còn đó là 3 thế hệ: bà Dương, Dương Đại Cường và Dương Kim Vĩ xếp hàng chỉnh tề.

Bà Dương nghiến răng nghiến lợi:

- Từ già đến trẻ không có người nào tốt cả!

Vừa nghe thấy bà mình mắng, Dương Kim Vĩ vô cùng sảng khoái.

Liếc mắt nhìn Dương Đại Cường:

- Bố, bố nhìn xem! Bà con cũng đã nói rồi, nhà đó không có người tốt, thế mà bố toàn đánh con vì bọn họ.

Dương Đại Cường trừng mắt nhìn con trai mình, lại dỏng tai lên nghe ngóng, nhưng trên môi không khỏi treo nụ cười.

- Hai vợ chồng này, chuyện tồi tệ của thằng con ở nhà còn không hiểu. Lại đi nghĩ đến chuyện nhận thầu nhà máy lương thực phụ sao?

Bà Dương nghe vậy thì ngạc nhiên.

Vừa rồi bà đã nghe thấy tất cả cuộc trò chuyện trong sân, chẳng phải họ đều không đồng ý cho hai vợ chồng kia tiếp quản xưởng thực phẩm phụ hay sao?

- Gì cơ? Nhà bọn họ có ý đồ đó thật à?

Dương Đại Cường bĩu môi ghen ghét:

- Làm chuyện vô nghĩa thôi! Nghe anh ta nói khoác lác ghê chưa kìa, cỡ như vợ chồng họ thì có thể tiết kiệm được bao nhiêu tiền? Đầu Đá còn phải đi học cấp ba, con nghĩ nhà anh ta không có hy vọng rồi.