Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ở kiếp trước, có lẽ là vào khoảng năm 1998, 1999, Tề Lỗi không nhớ rõ nữa, một doanh nhân nước ngoài có tầm nhìn xa đã tiếp quản đống hỗn độn của nhà máy dược phẩm và tiến hành cải tổ cổ phần.
Lúc đầu, mọi người đều có chung một thái độ “Nhà máy dược phẩm đã chết, không còn đường sống, người nào tiếp quản thì người đó coi tiền như rác".
Vị doanh nhân này hiển nhiên coi tiền như rác.
Tuy nhiên, điều khiến người ta bất ngờ là sau hàng loạt đợt tái cơ cấu, đóng gói lại, như thể sự tái chế của gỗ mục vậy.
Chỉ sau hơn hai năm, một xí nghiệp dược phẩm quốc doanh chỉ có nhà xưởng đổ nát, đình chỉ sản xuất nhiều năm lại một lần nữa xuất hiện trước mặt thiên hạ, hơn nữa còn bay vút lên trời, không ai có thể ngăn cản.
Nhà máy dược phẩm không chỉ sống lại, một trong những sản phẩm hàng đầu của nó đã trở thành loại thuốc Đông Y đầu tiên được cấp bằng sáng chế về điều trị bệnh gan mật.
Doanh số bán hàng của thuốc liên tục được xếp hạng đầu tiên trong danh sách thuốc gan mật quốc gia và nó đã được xác nhận là "Sản phẩm bán chạy nhất quốc gia hàng năm" bởi Trung tâm Thông tin của Cục Thống kê Nhà nước.
Một năm sau, ba loại thuốc do nhà máy dược phẩm sáng chế lại được Hiệp hội chứng nhận chất lượng tiêu chuẩn Trung Quốc đánh giá là “Sản phẩm chất lượng tốt được chứng nhận bởi cơ quan quốc gia”.
Nhà máy dược phẩm từ sống sót trở nên nổi tiếng.
Không bao lâu sau, người dân Thượng Bắc không biết điều đó đã phát hiện ra rằng: nhà máy dược phẩm không chỉ nổi tiếng mà còn trở thành công ty đóng thuế lớn đầu tiên ở thành phố Thượng Bắc vượt mốc 100 triệu nhân dân tệ.
Cứ vậy, nó đã trở thành doanh nghiệp lớn nhất Thượng Bắc, trở thành một thương hiệu mới của Thượng Bắc, và là niềm tự hào của người dân Thượng Bắc.
Từ nhà máy đổ nát đến hồi sinh, từ hồi sinh đến vang danh toàn quốc.
Chuyển mình ngoạn mục, có thể gọi đó là một kỳ tích.
Ở thời gian và không gian trước khi Tề Lỗi xuyên không về quá khứ, nhà máy dược phẩm ngày xưa không thể sánh bằng ngày nay.
Đã hình thành một tập đoàn dược quy mô lớn với khối tài sản hàng trăm triệu nhân dân tệ, từ khâu nuôi trồng dược liệu, sản xuất dược liệu, đóng gói, đến kênh tiếp thị, có cơ sở sản xuất và cơ sở trồng khắp cả nước.
Ở Thượng Bắc, đây là một truyền thuyết mà nhà nhà đều biết, ai cũng có thể kể được một hai.
Nhưng Tề Lỗi không ngờ rằng sự việc này lại từng rơi vào đầu bố Đường.
Điều này khiến Tề Lỗi không khỏi nhớ lại kiếp trước, trong bữa tiệc gia đình mừng ba người đỗ đại học, người lớn tán dóc, khi nhắc đến nhà máy dược phẩm, ba người cha trông có vẻ thổn thức.
Lúc đó Tề Lỗi nghĩ chắc do nhà máy nhựa làm ăn không tốt nên mới thở dài như vậy.
Hôm đó, người lớn uống rất nhiều rượu, uống say bất tỉnh nhân sự.
Hắn đoán có lẽ nó có liên quan đến lần bỏ lỡ này chăng?
Nhưng câu hỏi đặt ra là làm thế nào để không bỏ lỡ nó đây?
Đây là vấn đề nan giải nhất.
Để khiến người lớn tin rằng khả năng phán đoán của một đứa trẻ đến từ tương lai, tương đương với việc để một thầy bói tính toán điều tốt hay xấu của công việc kinh doanh.
Đặc biệt là với những doanh nhân thành đạt như Đường Thành Cương, những trưởng bối vô cùng thận trọng như Ngô Liên Sơn, và những bậc phụ huynh độc tài như mẹ hắn là Quách Lệ Hoa, thậm chí còn không cho hắn cơ hội để phát biểu ý kiến.
Cho dù là nói trời sụp xuống rồi, người ta sẽ nghe lời của một đứa nhóc ư?
Làm thế nào đây? Hắn nhận ra rằng sống lại cũng không phải là vô địch, ít nhất có thể sửa chữa vấn đề của cha mẹ, đã ghê gớm lắm rồi.
Tề Lỗi thấy hơi khó khăn.
Tuy nhiên, có thể ông trời ưu ái hắn và đã cho Tề Lỗi trở về hai mươi năm trước, vì vậy ông cũng không ngại giúp hắn giải quyết vấn đề một lần nữa, hoặc là gửi đến một con ma nhỏ có thể giải quyết vấn đề.
Đang lúc bế tắc, chuông điện thoại reo lên, là Từ Thiến.
Nhấc máy, không đợi Tề Lỗi lên tiếng đầu dây bên kia đã truyền đến một câu hỏi không mấy thiện cảm từ Từ Thiến.
- Đang làm gì đấy?
Tề Lỗi nghe, khẩu khí không đúng!
Cộp một phát, tắt máy luôn.
Ở đầu dây bên kia, Từ Thiến suýt nữa nổ tung tại chỗ, hắn ... hắn dám cúp điện thoại của mình?
Kết quả là chưa kịp bùng nổ thì điện thoại đổ chuông.
Là Tề Lỗi.
Giọng điệu của Từ Thiến càng trở nên tồi tệ hơn:
- Cậu bị điên à? Định làm gì thế?
Chỉ nghe thấy một tiếng thở dài ở đầu dây bên kia:
- Thở, vậy là phải rồi.
Từ Thiến không hiểu:
- Cái gì phải?
Tề Lỗi:
- Logic là như thế này, cậu gọi cho tớ, chắc là cậu nhớ tớ rồi. Vì vậy, tớ nói: A lô? Cậu nói: Cậu đang làm gì vậy? Kiểu nói dịu dàng.
- Nếu mà tớ gọi điện thoại cho cậu, nhớ cậu, mà tâm trạng của cậu không tốt, không muốn để ý tớ, cậu sẽ nói: Cậu bị điên à? Định làm gì hả !? Cái khiểu hung ác ấy.
- Bây giờ lời thoại đã đúng, cảm xúc đã đúng, có thể tiếp tục được rồi.
Tôi nhổ vào!!
Từ Thiến cười sặc:
- Tề Lỗi, cậu có độc!
Quả thực tâm trạng của cô không tốt, ngồi ở nhà không biết phải làm sao, trong vô thức cô đã gọi điện cho Tề Lỗi, kết quả hắn lại như thế này.
Cô la lên:
- Ai nhớ cậu chứ? Biết xấu hổ chút được không hả? Cô đây tâm trạng đang không được tốt, tìm người để chửi thôi!
Tề Lỗi:
- Vậy thật đáng tiếc, tâm trạng tôi cũng không tốt.
- Ồ?
Từ Thiến giật mình:
- Vậy cậu nói trước đi.
Tề Lỗi:
- Thôi cậu nói trước đi! Có khi sau khi cậu nói xong, tâm trạng tớ sẽ tốt lên đấy!
- Đi chết đi!
Trầm mặc chốc lát, cô nghiến răng nghiến lợi:
- Tớ, tớ, chọn lớp học thêm, tiện thể
Tề Lỗi hoàn toàn không có ý đồng tình, lạnh lùng đáp một câu:
- Có bao nhiêu lựa chọn?
- Mười một...
Tề Lỗi:
- Bỏ mười một cái và chọn một cái còn lại.
Từ Thiến cạn lời:
- Bỏ ra mười một cái là mất hết luôn đấy.
- Mất hết đúng rồi! Chả phải cậu học giỏi lắm à? Còn đi học lớp học thêm gì nữa? Có thể chừa đường sống cho bọn học sinh yếu kém như tôi được không hả?
- Hahahahaha!
Tâm trạng của Từ Thiến tức khắc được cải thiện, hoàn toàn tốt hơn.
Gọi cho Tề Lỗi, quả nhiên là lựa chọn đúng đắn.
Đột nhiên có chút trang trọng, lại vừa có chút ngượng ngùng:
- Tề Lỗi, cậu hơi khác với suy nghĩ của tớ.
Đúng là không nên nghĩ ngợi, Tề Lỗi phủ định suy đoán của cô hết lần này đến lần khác.
Tề Lỗi đáp lại:
- Không gặp mà đã nhớ rồi? Thế mà còn bảo là không nhớ!
- Cút
Từ Thiến không chịu nổi hắn nữa:
- Đến lượt cậu rồi đấy, sao tâm trạng lại không tốt?
Bên này, Tề Lỗi động đậy trên ghế sô pha để bản thân thoải mái hơn, suy nghĩ xem nên nói cái gì.