Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tề Quốc Quân không phải là người thích nói chuyện giật gân. Trong thời đại này ở Đông Bắc, các doanh nghiệp nhà nước không phải là từ tốt gì.

Hệ thống cứng nhắc, cơ cấu cồng kềnh, tư duy không theo kịp thời đại, chỉ cần là doanh nghiệp nhà nước thì không có chuyện không thua lỗ, hơn nữa cũng không phải chủ tài sản.

Lấy xưởng sản xuất dược phẩm làm ví dụ. Đó là một cái vỏ rỗng còn lại sau mấy chục năm sản xuất bị đình trệ. Còn là một cái vỏ rỗng với hơn một nghìn công nhân đang ăn chơi nhàn hạ.

Không những không tạo ra được hiệu quả và lợi nhuận mà còn phải chu cấp sinh hoạt phí, thậm chí thỉnh thoảng bị khiếu nại.

Đổi một nhà xưởng phế như vậy để lấy một nhà xưởng nhựa dẻo?

Tề Quốc Quân không nghi ngờ gì việc nhà xưởng nhựa dẹo đưa vào tay chính phủ sẽ lại bị bọn họ ép khô.

Về việc này, Đường Thành Cương chỉ cười nói:

- Đừng lo lắng, chuyện này thì tôi không đồng ý.

Hai người kia:

- Nói thế nào?

Đường Thành Cương nói:

- Thành phố cũng không định chiếm mất tiện nghi của chúng ta. Mặc dù nhà xưởng dược phẩm chỉ là vỏ rỗng nhưng đất đai có giá trị. Nói trắng ra, nhà xưởng dược phẩm có thể bán được. Thành phố có ý định đổi vị trí địa lý của nhà xưởng dược với nhà xưởng nhựa dẻo. Hơn một nghìn công nhân của nhà xưởng dược cũng không cần chúng ta phải sắp xếp. Sau khi lấy nhà xưởng nhựa dẻo, bọn họ đấu thầu hợp đồng rồi dùng khoản tiền đó để bố trí cho công nhân của xưởng dược. Tóm lại chính là đôi bên cùng có lợi.

- Ồ!

Tề Quốc Quân và Ngô Liên Sơn thở phào nhẹ nhõm:

- Nếu nói như vậy, thì Bí thư Từ làm chuyện nghiêm chỉnh.

Vấn đề của nhà xưởng dược phẩm đã treo ở đó hơn mười năm, một số lãnh đạo thành phố đã giả vờ như không nhìn thấy nó.

Tất nhiên, điều đó không phải là không có gì, nhưng nó thực sự khó giải quyết. Đối với việc sa thải hơn một nghìn công nhân, tài chính của Thượng Bắc làm sao đủ khả năng?

Nhà xưởng dược phẩm cũ ở Thượng Bắc nằm bên cạnh bệnh viện thành phố. Quả nhiên nằm ở vị trí tốt, ít nhất là hơn nhiều lần so với nhà xưởng nhựa dẻo nằm ở ngoại ô.

- Ông nhìn trúng mảnh đất kia à?

Đường Thành Cương:

- Cũng không tính chọn. Bất kể là tự mình xây dựng hay là bán đi trong hai năm nữa thì chắc chắn đều không lỗ.

Ngô Liên Sơn nhíu mày nói:

- Đúng là không bị lỗ nhưng là...

Đối với chuyện trao đổi vị trí nhà xưởng, Ngô Liên Sơn duy trì thái độ:

- Nhà xưởng của ông đang tốt, cứ thế giao ra sao?

Ba ông bố cũng là chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, hơn ai hết đều hiểu rõ nhau. Chuyện này cũng không phải chỉ là chuyện lỗ hay không lỗ.

Lúc đầu, nhà xưởng nhựa dẻo của Đường Thành Cương cũng thuộc sở hữu nhà nước. Ban đầu khi tiếp nhận, nó cũng không khá khẩm hơn nhà xưởng dược là bao.

Đường Thành Cương đã nỗ lực bao nhiêu để biến một nhà xưởng đã phế trở thành doanh nghiệp nổi tiếng Thượng Bắc, sản phẩm được tiêu thụ khắp ba tỉnh miền Đông Bắc, bao gồm cả vài nơi phía Nam.

Đừng chỉ nhìn vào thành công mấy năm nay của Đường Thành Cương, mấy năm đầu ông ấy mang danh giám đốc kinh doanh của xưởng, điều hành khắp cả nước. Vào lúc khó khăn nhất, phúc lợi chỉ có bánh bao hấp, một chút tiền cũng phải chia thành hai.

Bây giờ cuối cùng cũng có thể thấy được ánh sáng, lúc đang hái ra tiền lại giao ra sao?

Ngô Liên Sơn thuyết phục:

- Ông Đường, ông cần phải thận trọng đó!

Lúc này, Tề Quốc Quân cũng gật đầu. Trong số ba người thì ông ấy là người có đầu óc kém kinh doanh nhất. Nhưng ông ấy hiểu được Đường Thành Cương:

- Đừng thay đổi.

Tuy nhiên, Đường Thành Cương lại mỉm cười nói:

- Tôi thật sự không định thay đổi. Hơn nữa không những không thay đổi, tôi còn muốn mở rộng sản xuất nữa

Hai người kia đều giật mình, không hiểu ý của ông ấy.

Vừa rồi Đường Thành Cương nói mình gặp phải phiền toái, tại sao không thay đổi. Nếu không thay đổi thì có chuyện gì?

Chỉ nghe thấy Đường Thành Cương tiếp tục nói:

- Tôi không hề suy nghĩ tới phương án của thành phố. Tôi dự định dùng hai dây chuyển sản xuất của Đức để tăng giá trị sản lượng gấp đôi.

Hai người kia cùng nói:

- Đó là việc tốt mà.

Đường Thành Cương nói:

- Cái gì tốt chứ? Làm như vậy tôi sẽ bận rộn hơn.

Hai người:…

Dường như đã hiểu ra chút gì.

Mà lúc này, rốt cuộc Đường Thành Cương cũng ngồi thẳng người lên, nhìn thẳng vào hai người bọn họ.

- Thế nào? Ba anh em chúng ta cùng tham gia không? Học hỏi từ ba đứa trẻ kia.

Đây là mục đích của Đường Thành Cương, ông ấy muốn kéo Ngô Liên Sơn và Tề Quốc Quân về làm việc cùng nhau. Vừa hay ông ấy bị kích thích bởi mấy đứa trẻ nên nói ra lời mời.

Chính lời mời của Đường Thành Cương đã khiến hai ông bố còn lại phải trầm ngâm suy nghĩ.

Hà Lan đã thua trận. Họ đã chiến đấu vất vả với Brazil đến hiệp phụ, cuối cùng, họ để thua đối thủ trong loạt sút luân lưu và dừng bước ở bán kết.

Điều này khiến tâm trặng của Ngô Liên Sơn, người đã trông chờ cả đêm không được tốt. Ông ấy chợt nhận ra rằng Cơn lốc màu da cam hiện tại đã không còn như thời đại của Ba người lính ngự lâm. Thời đại của thế hệ bọn họ sắp kết thúc rồi.

Ông ấy đã cân nhắc đến lời đề nghị của Đường Thành Cương, ba người bọn họ hợp tác, tạo nên Ba lính ngự lâm của riêng họ. Thừa dịp vẫn chưa già, tạo ra một chút tiếng vang.

Thực ra đề nghị của ông Đường không phải bốc đồng, cũng không phải là đơn thuần giúp đỡ hai gia đình. Đây là kết luận đã suy nghĩ lâu: Ba người kết thành một nhóm có ưu thế.

Không cần phải nói, Đường Thành Cương là người có đầu óc kinh doanh, năng động và không bao giờ khuất phục bởi tuổi già. Nhưng ông ấy thiếu một đối tác có năng lực trong việc hoạch định tài chính và vốn doanh nghiệp. Ông ấy thiếu một người có thể cho ông ấy cảm giác yên tâm phát triển kinh doanh, giao lại việc trong nhà cho người ta.

Vừa hay Ngô Liên Sơn và Tề Quốc Quân có thể giải quyết được cả hai phương diện này.

Ngô Liên Sơn là một kế toán tài chính lão làng, có đầu óc cẩn thận và tỉnh táo. Ông ấy biết rõ ràng những gì nên làm và những gì không nên làm.

Mấy năm nay, nhiều lúc, Đường Thành Cương cũng đánh trận, lợi dụng sơ hở trong chính sách đều là nhờ Ngô Liên Sơn tham mưu kế sách. Ông ấy kiến nghị có thể làm cái gì, còn cái gì phải khắc chế tham vọng lại.

Còn Tề Quốc Quân, đã làm công nhân thời vụ nửa đời người, Đường Thành Cương hiểu ông Tề rõ nhất, ông ấy cũng biết những ưu điểm của ông.

Ông Tề thực sự không cam lòng, nhưng vì lý do gia đình khiến ông không có nơi nào để thể hiện tài năng của mình, cũng không dám hành động hấp tấp.

Nói trắng ra, Tề Quốc Quân quá trầm ổn, quá kiên định, Quách Lệ Hoa lại quá mạnh mẽ, đè nén khí thế của Tề Quốc Quân. Ông chỉ có thể sống cẩn thận từng li từng tí.

Hơn nữa trên thực tế, Tề Quốc Quân là một quản lý kho. Trong suốt thời gian ông làm quản lý, đã vài chục năm chưa có vấn đề gì xảy ra.

Người đời sau có thể sẽ không hiểu, nhưng không dễ để các kho lương thực ở thời kỳ này làm được điều này.

Người như vậy thích hợp sản xuất tại gia, có thể an tâm giao quầy hàng cho ông.

Tất nhiên, Đường Thành Cương cũng có ý muốn kéo nhà họ Tề và họ Ngô.

Trước kia, có lẽ Ngô Liên Sơn và Tề Quốc Quân sẽ cười cho qua rồi tìm cớ từ chối. Bọn họ làm anh em đã mấy chục năm không muốn vì một chuyện nhỏ mà không thoải mái.

Nhưng lần này, Đường Thành Cương đã nắm bắt thời cơ tốt.

Chuyện của ba đứa trẻ khiến bọn họ vô cùng cảm động. Các con trai của bọn họ không hề chịu thua kém. Bọn họ cũng không thể so ra kém, không thể thua.

Ông cụ nói rất hay. Hãy nhìn ba cái nhỏ, rồi tự cho mình cái tát thật mạnh, ngẫm lại xem làm bố như thế nào?