Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhìn ba anh em đi ngủ, ba người bố chợt lặng đi, trong lòng cảm thấy trống trải.

Ngày hôm nay, những gì họ nhìn thấy không chỉ là sự trưởng thành của những đứa trẻ, mà còn là sự xấu hổ.

Đặc biệt là Tề Quốc Quân.

Một lúc sau, Tề Quốc Quân đột nhiên nói:

- Ông Đường, ông Ngô, mấy người tham mưu cho tôi chút. Cái nhà máy lương thực ngũ cốc có thể nhận không?

Ngô Liên Sơn giật mình:

- Anh nghĩ thông suốt rồi?

Tề Quốc Quân không muốn sống cả đời trong kho lương thực nữa, ông định tự mình mở.

Ông cười nói:

- Tôi đã nghĩ tới lâu rồi.

Ban đầu, Ngô Liên Sơn cũng làm ở kho lương thực. Hơn nữa, nó là nguồn tài chính lớn nhất.

Nhưng vì cũng vì quá béo bở, Ngô Liên Sơn đã rút lui từ mười năm trước.

Lòng tham không đáy, chỉ sợ sớm muộn sẽ không chống đỡ được mê hoặc mà sa ngã.

Trước đó, ông ấy cũng thuyết phục Tề Quốc Quân, nhân lúc chưa già thì đi ra ngoài xông pha một lần.

Chỉ thấy Tề Quốc Quân thở dài, ăn ngay nói thật:

- Tôi đã có ý tưởng rồi. Chỉ là tôi yên bình nửa đời người, cũng không dễ dàng để hạ quyết tâm này.

Đường Thành Cương cười nói:

- Sao thế? Bị con trai kích thích hả?

Tề Quốc Quân không nói một lời, cuối cùng thầm chấp nhận.

Ngày hôm nay, quả thật, Tề Lỗi đã khiến cho ông xúc động cực lớn. Con trai hiểu chuyện, nói như trưởng thành sau một đêm cũng không quá.

Tuy nhiên, người khiến Tề Quốc Quân dứt khoát quyết định thế này là ông cụ.

Hôm nay, ông cụ chỉ đơn giản trút giận cho cháu mình thôi sao? Tất nhiên là không! Đó là dạy người già qua lớp trẻ.

Tất nhiên, khi đi bộ đội về, Tề Hải Đình đã ngăn ông vào cục Giao thông. Ông ấy yêu cầu ông có bản lĩnh hãy tự mình ra ngoài, đừng dựa vào tên tuổi của bố mà lừa bịp.

Lúc đó, với tư cách là anh cả, không chịu bình tĩnh, hoàn toàn không tiếp thu được. Vì vậy dưới cơn giận, ông đã đến xưởng sản xuất nhạc cụ.

Sau đó, ông bị cho nghỉ việc và làm công nhân thời vụ. Thành thật mà nói, ông có chút cảm giác tai họa.

Trong hơn hai mươi năm, đây luôn là nút thắt trong tim chưa được giải đáp của Tề Quốc Quân.

Nhưng hôm nay, ông cụ mạnh tay đánh mặt ông, nói cách khác, chính là ông cụ và con trai cùng nhau cho ông một cái tát.

Một đứa trẻ mười sáu tuổi hiểu được đạo lý nhưng một người bốn mươi sáu tuổi như ông lại chưa nhận ra điều đó. Tề Quốc Quân cảm thấy xấu hổ.

Vì vậy, biểu hiện của Tề Lỗi không chỉ cho bố mẹ hắn nhìn thấy sự thay đổi mà còn truyền cảm hứng cho tinh thần chiến đấu của Tề Quốc Quân.

Đứa con giỏi như vậy, làm cha cũng không thể kém cỏi.

Ông thở dài một tiếng:

- Chính vì vậy tôi mới nhờ mấy ông tư vấn, nhà máy sản xuất thực phẩm ngủ cốc có thể không?

Ngô Liên Sơn suy nghĩ kỹ càng, cuối cùng gật đầu nói:

- Có thể! Nhưng phải chuẩn bị tâm lý, làm không tốt lắm, khó kiếm nhiều tiền! Hơn nữa rủi ro cũng không thấp.

Tề Quốc Quân cau mày:

- Là như thế nào?

Ngô Liên Sơn:

- Tất cả chúng ta đều biết rõ về nhà máy thực phẩm ngũ cốc. Nó chỉ được chống đỡ bằng hỗ trợ phúc lợi hàng năm của chính phủ cho đến nay. Hiện tại đã rơi vào tình trạng thua lỗ.

- Nếu không, ông chủ kho lương thực của chúng ta sẽ không quyết định bán nó ra ngoài.

Thập niên chín mươi, các cơ quan chính phủ cũng như các doanh nghiệp và tổ chức, bao gồm cả một số doanh nghiệp tư nhân có thu nhập tốt, đều có thói quen trợ cấp bằng hiện vật cho người lao động trong dịp năm mới.

Ngũ cốc, dầu, cá và thịt được phân phát trong lễ mừng năm mới. Tết Nguyên Tiêu phát đèn lồng. Rằm tháng Tám phát bánh Trung thu. Những ngày khác như ngày Quốc tế Lao động, Lễ Quốc khánh sẽ phát mấy món bánh ngọt. Thời đại này là vậy.

Thậm chí, có thể làm phép so sánh, chỉ cần nhìn vào đồ của từng đơn vị gửi về là có thể xác định được đơn vị nào là đơn vị tốt, có ưu thế tìm đối tượng hơn.

Mà mấy năm nay, đơn đặt ngũ cốc cơ bản đều do nhà máy lương thục ngũ cốc nhận sản xuất. Đây chính là đảm bảo cho việc tiền thu vào thế nào cũng có kết quả như ý.

Ngô Liên Sơn tiếp tục:

- Nếu nhận vào tay, chi phí lao động và chế biến chắc chắn thấp hơn nhiều so với nhà máy quốc doanh. Vì vậy, miễn là đảm bảo rằng lợi ích của chính phủ vẫn nằm trong tay, thì cơ bản sẽ không lỗ.

Tề Quốc Quân gật đầu và lắng nghe cẩn thận.

Về vấn đề này, Ngô Liên Sơn và ông nghĩ giống nhau, nếu không có khoản phúc lợi của chính phủ, ông cũng không dám nhận.

Ngô Liên Sơn chậm rãi nói chuyện, lý lẽ rõ ràng.

Tính toán, thống kê rủi ro là chuyên môn của ông ấy. Nhưng ý kiến của Đường Thành Cương lại không giống với ông Ngô.

- Nếu ông tiếp nhận thì chỉ cần thu dọn địa điểm và trang thiết bị. Giữ lại tầm mười, hai mươi công nhân thôi. Còn lại mấy thứ phiền toái thì cứ để kho ngũ cốc xử lý. Thế thì có thể nhận.

- Thật ra thì…

Ngô Liên Sơn suy nghĩ rồi nói:

- Tôi khá xem trọng thiết bị bảo quản lạnh của nhà máy thực phẩm ngũ cốc, cũng như xưởng chế biến thịt.

Ông ấy chẹp miệng nói:

- Đó là đồ tốt được nhập khẩu từ RB đấy. Chưa từng sử dụng ngày nào, mua về xong đặt ở đó hứng bụi. Nếu có thể dùng được, nhất định sẽ có công dụng rất lớn.

- Nhưng là…

Ngô Liên Sơn đột nhiên thay đổi giọng, từ đang nói đến ưu điểm chuyển sang nói khuyết điểm:

- Nhưng còn có một vấn đề lớn, ông đã nghĩ tới chưa?

Tề Quốc Quân:

- Là gì?

Ngô Liên Sơn:

- Ông có chắc chắn việc chính phủ mua tiếp ứng hay không? Nó từng là của nhà nước nên được chọn để mua tiếp ứng. Trong tương lai, nó sẽ là của tư nhân thì bên trên còn có thể mua tiếp ứng cho ông sao? Ông đã từng nghĩ tới cái này chưa? Hơn nữa, tình hình đang thay đổi mỗi ngày. Mấy nơi phát phúc lợi cũng ngày càng ít dùng đồ vật.

- Trước đây tặng thịt và đồ ăn vặt, hiện tại thì phát dầu, gạo phù hợp với thực tế hơn. Ai biết đâu một ngày nào đó chỉ gửi tiền mà không gửi đồ? Nếu như không có chính phủ mua tiếp ứng, ông sẽ làm gì?

Đợi cho Ngô Liên Sơn nói xong lời này, trong lòng Tề Quốc Quân cũng rõ, ông ấy vô thức nhìn Đường Thành Cương, muốn nghe ý kiến của ông ấy.

Đường Thành Cương cười nói.

Chỉ là, đó không phải chuyện về nhà máy sản xuất lương thực ngũ cốc mà là về nhà xưởng của chính ông ấy.

- Tôi đây cũng có chút phiền phức.

- Hả?

Hai người kia ngẩn người, chuyện của ông Đường cũng không phải là phiền phức nhỏ.

Tề Quốc Quân gạt việc riêng của mình sang một bên hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Đường Thành Cương châm một điếu thuốc rồi nói:

- Thành phố đã tìm tôi hai lần, muốn kinh doanh cùng tôi.

- Kinh doanh cái gì?

Đường Thành Cương cười ha hả nói:

- Muốn đổi xưởng dược cho tôi để lấy nhà xưởng nhựa.

- !!!

Tề Quốc Quân lo lắng nói:

- Không thể nào đổi được. Nhà xưởng dược kia chỉ là cái vỏ rỗng thôi.

Ngô Liên Sơn cũng cười ra tiếng:

- Bí thư Từ mới tới này, tính toán cũng vang dội đấy!

Tề Quốc Quân:

- Lấy một tài sản của quốc gia để đổi lấy một xưởng nhựa dẻo có lợi nhuận, ông ta cũng không sợ sẽ khiến nhà xưởng nhựa dẻo kém đi à?