Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dù bố mẹ đều đã rời đi nhưng ba anh em vẫn còn đang như trong mơ.
Nói thật thì rất sảng khoái!
Theo quan điểm của Đường Tiểu Dịch và Ngô Tiểu Tiện, bọn họ chỉ muốn kiếm tiền thôi. Bọn họ làm việc chăm chỉ như vậy là để tranh lấy khẩu khí.
Tranh khẩu khí như này cũng không phải để đưa ra bất kỳ triết lý sống nào. Bọn họ chỉ có một động lực đơn giản và dung tục nhất - khoe khoang.
Cho dù là muốn đập tiền trước mặt bố mẹ mình, hay làm điều gì đó mà bạn bè cùng trang lứa không làm được thì tất cả đều là vì động lực đơn giản và dung tục này.
Dù sao, chỉ một từ thôi: Tuyệt!
Mà khách hàng vừa thấy nhà ba người nói chuyện thì kinh ngạc nhìn Đường Dịch nói:
- Đường Thành Cương... Là bố của cậu?
Hắn ta từng tình cờ gặp Đường Thành Cương nên biết Đường Thành Cương này là thật, không phải giả.
Đường Dịch nghe xong, cười nói:
- Đúng! Là người bố không hiểu chuyện của tôi.
Người kia trợn tròn mắt. Tên nhóc này nói vậy là sao?
Tuy nhiên, dù phàn nàn nhưng trong lòng hắn ta vẫn kinh ngạc.
Hắn ta bĩu môi nói:
- Chẳng trách nhà cậu nhiều tiền như thế, mà tên nhóc cậu, thật hăng hái!
- Ôi!
Thở dài một tiếng, cũng không biết hắn ta cảm thán Đường Chính Cương giàu có như vậy mà vẫn để con trai bày hàng vỉa hè, hay là đang thở dài tại sao con mình lại thua kém thế.
Dù sao thì Đường Tiểu Dịch nghe thấy rất thoải mái, cực kỳ sảng khoái.
Hắn ta nói:
- Chủ yếu là tôi đây hiểu chuyện, không liên quan gì đến bố.
Chọc cho Ngô Tiểu Tiện và Tề Lỗi bật cười. Này là do ông Đường đã rời đi, nếu ông mà còn ở chỗ này, chắc chắn sẽ còn đánh ác hơn hôm qua.
Ba người chờ tới mười giờ thì về nhà, còn mang theo cả đống tất.
Đã bại lộ rồi thì không cần mang sang nhà ông cụ nữa.
Thực ra, lúc chín giờ, Tề Lỗi đã gọi điện cho ông cụ, bảo ông ấy nghỉ ngơi sớm đừng đợi bọn họ.
Ông cụ nghe thấy vậy không vui nói:
- Mẹ nó, bố con mấy người hòa hợp lại rồi thì không cần đến ông già này nữa đúng không?
Cũng may Tề Lỗi phát hiện mình sai nên nhanh chóng nói sau này nhất định sẽ đến thăm ông ấy mỗi ngày. Điều này khiến ông cụ tiêu tan tức giận.
Xem ra cháu trai hiểu chuyện hơn bố nó nhiều.
Khi về đến nhà, Tề Lỗi đã thấy ba người bố đang ngồi trong phòng khách nhỏ. Ngay khi hắn bước vào phòng thì thấy bọn họ vừa chờ trận bán kết bắt đầu, vừa uống rượu.
Tề Quốc Quân nhìn thấy hắn trở lại nói:
- Con đi thay quần áo trước đã, sau đó đến nhà bố Đường con tắm rửa.
Ở thời đại này, nhà mái bằng chưa có chỗ tắm, phải đến những nơi như "nhà tắm công cộng".
Trên lầu hai của nhà họ Đường có một bình nước nóng, nhưng họ không sử dụng nhiều.
Người dân vùng Đông Bắc vẫn thích tắm, ngâm mình, kỳ cọ tới lui hơn.
Ba anh em đi tắm rửa sạch sẽ rồi trở về nhà họ Tề. Theo thói quen ngồi trên giường tính toán sổ sách.
Sự khác biệt là ngày hôm nay, họ không cần phải khóa cửa hay kéo rèm, có thể quang minh chính đại làm.
Ba người bố đứng ở cửa nhìn xem, so với bất cứ điều gì đều tốt đẹp hơn.
Mãi đến khi ba người tính xong hết mới ngẩng đầu lên:
- Bố...
Tề Quốc Quân cười toe toét và ra hiệu cho ba người bọn hắn:
- Tới ăn nào!
- Vâng ạ!
Đường Dịch cùng Ngô Ninh nhảy thẳng tới.
Tề Lỗi cũng đi theo sau, thoạt nhìn khá phong phú, đều là món ngon.
Đường Tiểu Dịch còn không có dùng bát, hắn ta thuận tay cầm lấy đồ ăn. Đường Thành Cương tức giận cười mắng:
- Có giống người không hả? Cầm đũa bát chứ.
Đường Dịch không có di chuyển, hắn ta ngồi xổm ở trước bàn trà, chỉ lo nhét đồ ăn vào miệng
- Không cần!
Hai má Ngô Ninh căng phồng nói:
- Con còn chưa ăn cơm tối!
Ba người khẽ dừng lại, không chịu nổi nữa.
Đường Chính Cương đẩy đũa và bát của mình cho Đường Dịch, nhưng ngoài miệng lại nói:
- Mỗi ngày đều không ăn cơm tối sao? Thân thể khỏe sao được?
Tề Lỗi mang theo ba bộ bát đũa trở lại:
- Không phải! Do hôm nay trời mưa nên không có gì ăn được.
- Ồ!
Lúc này, Tề Quốc Quân mới cảm thấy nhẹ nhõm.
- Sau này đừng ra ngoài nếu trời mưa nữa.
Trước khi ba người quay lại, ba người bố đã thương lượng xong vưới nhau. Họ còn mạnh mẽ trấn áp Quách Lệ Hoa, Đổng Tú Hoa, Thôi Ngọc Mẫn khi không muốn để bọn trẻ chịu vất vả.
Theo lời các bà là trong nhà không thiếu chút tiền hay tý đồ như vậy.
Nhưng những người đàn ông phản đối, kiên quyết ủng hộ con trai mình dùng kỳ hè để trải nghiệm cuộc sống.
Đây là chuyện tốt, cũng chỉ chịu đựng một chút khổ cực, đứa trẻ nào mà không cần chịu khổ?
Vậy nên khi ba đứa trẻ trở về, bọn họ cũng không hỏi có mệt hay không? Cũng không trách mắng.
Chỉ là trời mưa vẫn đi ra ngoài, Tề Quốc Quân cảm thấy vẫn nên khuyên nhủ:
- Tự mình kiếm tiền, biết được mọi việc, biết được kiếm tiền không dễ dàng là đủ, không cần quá tích cực.
- Như vậy không tốt!
Đường Dịch vừa ăn vừa trừng mắt nói:
- Bọn con đã không làm thì thôi, làm thì phải làm tốt.
- Xì!
Đường Thành Cương biết đứa nhỏ này lại xốc nổi, ông ấy phải kìm nén kiêu ngạo của hắn ta:
- Năm cọc ba đồng, con có thể kiếm ra cái gì?
Đường Dịch cười lạnh, cũng không giải thích thêm.
Bố cứ đợi đấy! Chờ con đây ra giá hời khiến bố sợ hãi.
Lặng lẽ lắc đầu, làm doanh nhân thì sao? Cũng không ổn. Không thấy được bí kíp cao siêu của bọn con.
Ngô Ninh cũng có suy nghĩ này, phải khiến các bộ kinh ngạc.
Nói cho có lệ:
- Bọn con chỉ bán cho vui, trải nghiệm cái gọi là công việc khó khăn một chút, chữ cũng không hy vọng kiếm tiền.
- Được rồi!
Đường Thành Cương vui vẻ, cầm lấy túi của mình đếm ba nghìn tệ.
- Chỉ là chút tấm lòng, mỗi người một nghìn, chỉ cần bố Đường của mấy đứa giúp bảo đảm tiền gốc.
Nhìn thấy Tề Quốc Quân cùng Ngô Liên Sơn chuẩn bị mở miệng, ông ấy lập tức trừng nói:
- Hai người các ông không được phép ngăn cản. Đây là đứa nhỏ đáng được nhận.
Tề Quốc Quân mặc kệ:
- Vậy cũng không cần cho nhiều như thế. Bọn chúng không thể kiếm được nhiều thế đâu.
Tuy nhiên, lời còn chưa nói xong, Đường Dịch đã giật tiền đặt thẳng vào tay Tề Lỗi:
- Ngày mai có tiền đi nhập hàng rồi.
Ba ông bố vừa nghe xong, chậc chậc, cho mấy đứa làm ăn, ngay cả tiền mua hàng cũng không còn?
Đau lòng!
Bọn họ cũng không nói gì, dù sao cũng là chuyện tốt. Vấn đề chính không phải là kiếm tiền, quan trọng là quá trình.
Bọn trẻ có thể từ trong quá trình này nhận ra đạo lý, hơn so với bố mẹ như bọn họ nói mười nghìn câu.
Cùng với ba ông bố ăn cơm, cố gắng xem trận bán kết cho đến tận ba giờ, Đường Dịch và Ngô Ninh không thể chịu đựng thêm được nữa. Hai ngày qua, bọn họ bận rộn ngủ không nhiều.
Tề Lỗi cũng không để tâm xem, kết quả thì hắn đã biết trước là Brazil và Pháp nhất định sẽ giành chiến thắng.
Trong lòng thầm than, thật tiếc là ở thời đại này không có xổ số bóng đá, nếu không kiếm tiền không phải sẽ dễ dàng sao?