Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 78. Là Con Trai Của Tôi Đấy.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thật trùng hợp, nơi sáu người đang đứng có một chị bán thuốc chuột và một anh trai bán dưa hấu đang trò chuyện. Bọn họ đang nói về ba đứa nhỏ ở phía đối diện.

Chị gái kia nói:

- Anh nói xem là con nhà ai? Người lớn cũng thật nhẫn tâm.

Anh kia đáp:

- Đành chấp nhận, nhỏ vậy đã thả ra đi chịu tội.

Chị kia tiếp lời:

- Ai nói không được? Cho dù học không tốt cũng phải để cho con đi học.

Anh trai nói:

- Đừng nói vậy. Có quá nhiều người kiểu này. Hận không thể nhanh để trẻ em lao động chân tay. Việc để chúng ra ngoài kiếm tiền khi mới mười mấy tuổi không hiếm.

Chị kia nói:

- Ở nông thôn thì nhiều chứ thành phố thì hiếm.

Quách Lệ Hoa nghe vậy không kìm được nữa, nước mắt tuôn rơi. Bà bước về phía trước, muốn kéo Tề Lỗi về nhà.

Nhưng sắc mặt của Đường Chính Cương xanh mét vì tức giận, ông ấy hét lớn với hai anh chị kia:

- Làm sao chứ? Con tôi! Đều là con trai của tôi đấy! Đường Thành Cương tôi đây kiếm tiền muốn điên vì cái gì chứ?

Hai người kia rụt cổ lại, trong lòng thầm nói “Ông mà là Đường Thành Cương á? Có phải là ông đã uống quá nhiều rượu không? Khoác lác.”

Đường Thành Cương là một người nổi tiếng ở Thượng Bắc, có ai chưa từng nghe đến tên ông đâu?

Ông là Đường Thành Cương thì tôi là thư ký Từ nè.

Nhận được ánh mắt khinh thường của hai người, Đường Thành Cương tự thấy mất mặt. Ông ấy thấy năm vị phụ huynh kia đều đã đi tới quầy hàng, cũng nhanh chóng đi theo.

Sáu người đứng trước quầy hàng, nhìn ba đứa nhỏ dầm mình dưới mưa, mắt Thôi Ngọc Mẫn và Đồng Tú Hoa không khỏi đỏ hoe.

Đừng thấy mấy bà đánh đến người thân không nhận nhưng khi nhìn con mình khổ sở bên ngoài vẫn không chịu được.

Bên này, Tề Tiểu Lỗi bận đến mức không có thời gian nhìn lên. Hắn thấy có sáu đôi chân đi tới thì vội vàng tiếp đón.

- Tới mua tất phải không? Năm tệ ba đôi, vừa tiện vừa túi tiền...

Chưa kịp nói xong, hắn đã cảm thấy chân này có chút quen thuộc ... Theo bản năng, hắn ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Quách Lệ Hoa.

Đầu tiên là sự sững sờ, sau đó hắn nhe răng ... Nở nụ cười ngượng nghịu.

- Mẹ, sao mẹ tới đây?

Phút chốc, Quách Lệ Hoa không kìm nén được, nước mắt rơi thành chuỗi.

Bà bước vào trong quầy hàng, tay không ngừng lau nước mưa trên mặt Tề Lỗi

- Đứa ngốc! Trời mưa thế này không biết đi trú.

Lúc này, Đường Tiểu Dịch và Ngô Tiểu Tiện cũng ngẩn người. Ngô Tiểu Tiện còn không phải ứng kịp. Ban đầu cười tươi sau đó kinh ngạc.

Ôi! Sẽ không phải là bị theo tới đây chứ? Tối hôm qua là bất đắc dĩ.

Hắn ta phát hiện lỗi của bản thân càng ngày càng nhiều. Trời ơi!

Theo bản năng bật ra một câu:

- Bố, có nhiều người như vậy, cẩn thận một chút!

Mũi Ngô Liên Sơn chua xót:

- Còn giỡn nữa.

Còn cổ Đường Tiểu Dịch cứng ngắc.

Hắn ta sẽ không chết đâu đúng không?

Đầu tiên, hắn ta bị chấn động tinh thần, sau đó không hề yếu thế, hắn ta trừng mắt nhìn Đường Thành Cương nói:

- Bố có mua hay không? Không mua hãy tránh sang một bên! Bố đang ngán đường người khác, bố không thấy sao?

Này! Làm phản hả?

Đường Thành Cương lau nước mưa trên mặt, thản nhiên nhìn Đường Dịch, vẻ mặt hung tợn.

Quyền làm cha vẫn còn đó.

Ông ấy tức giận chỉ vào Đường Tiểu Dịch, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi nói:

- Làm tốt lắm! Đúng là con trai của Đường Thành Cương!

- Xì!

Đường Tiểu Dịch đầy kiêu ngạo nói:

- Con còn chưa vui khi có người bố như bố đâu.

Nhưng trong lòng hắn ta nở hoa, từ nhỏ đến lớn dường như đây là lần đầu tiên ông Đường khen ngợi hắn ta.

- Tránh sang một bên nào!

Bạn học Đường ngẩng cổ lên xua đuổi, cắn răng nhịn cười, cứng rắn như nông nô đứng hát:

- Cản đường rồi.

- Ôi mấy người đứng chắn ở đây làm cái gì? Mau về nhà đi, chúng ta còn sớm! Đi đi thôi! Đi!

Quách Lệ Hoa vốn là muốn đưa con trai về, không cần phải chịu khổ nữa nhưng Tề Quốc Quân đã ngăn cản.

Chỉ thấy Tề Quốc Quân cầm lên một đôi tất, xem kỹ, đột nhiên nói:

- Buổi tối có về nhà không?

Tề Lỗi:

- Nếu không bị đánh thì con về.

Mặt Tề Quốc Quân đỏ lên.

- Hôm nay... Brazil vs Hà Lan đấu bán kết.

Tề Lỗi:
- Vậy về ạ!

- Được rồi!

Tề Quốc Quân cũng cười nói:

- Vậy chúng ta về trước đây. Mấy đứa cũng về sớm nhé!

Lúc này, ông mới hiểu được một chút. Có lẽ, ông cụ nói đúng, ông là bố... Nhưng lại không bằng con trai!

Đường Thành Cương nghe Tề Quốc Quân nói thì hiểu được ý tứ của ông. Thanh thiếu niên chịu khổ một chút cũng là chuyện tốt.

Ông ấy kéo Thôi Ngọc Mẫn còn chưa hiểu rõ, nháy mắt với Ngô Liên Sơn nhìn Đổng Tú Hoa:

- Đúng, đúng, đi thôi! Không trì hoãn mấy đứa nữa, trở về sớm nhé!

Sáu người lớn rời khỏi mà không mắng câu nào.

Từ ban đầu là khiếp sợ đến sau cùng là giở vờ bình tĩnh.

Chỉ bản thân họ biết rằng đây có thể là ngày đáng tự hào nhất từ khi được làm bố mẹ hơn chục năm nay.

Rời khỏi chỗ của ba đứa nhỏ, Đường Thành Cương, người nói nhiều nhất, đột nhiên im bặt. Mắt ông ấy cũng đỏ lên, hiển nhiên vừa rồi rất khó chịu.

Sau khi đi được một đoạn đường, Tề Quốc Quân đột nhiên nói với Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn:

- Có muốn uống không?

Hai người đáp:

- Uống chút đi!

Quách Lệ Hoa vẫn còn khóc nói:

- Uống uống uống! Chỉ biết uống rượu! Đứa nhỏ còn đang lạnh cóng nơi đó kìa.

Tề Quốc Quân biết bà đau khổ nên an ủi:

- Chuyện tốt, tạm thời bỏ qua đi.

- Xì!

Quách Lệ Hoa liếc mắt một cái nói:

- Vốn là tùy ý, có gì vui?

Ném lại một câu, bà kéo Đổng Tú Hoa và Thôi Ngọc Mẫn:

- Đi, đi mua cho bọn họ chút thức ăn.

Vẫn chưa rời khỏi chợ đêm, có thể mua những loại thức ăn đã nấu chín như thịt đầu heo, ngỗng quay, tàu hủ ky khô hun khói ... về làm đồ nhắm rượu.

.