Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tề Hải Đình một đời này không ra tay giúp đỡ gì mấy đứa con của mình, dù chỉ là một phần lực, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến cho mối quan hệ của ông và mấy đứa con luôn không tốt.

Ví dụ như, chuyên ngành bộ đội của Tề Quốc Quân, có quan hệ sẽ được điều đến cục giao thông Thượng Bắc, nhưng lại bị ông lão ngăn chặn.

Ví dụ như, con trai thứ hai Tề Quốc Dân cũng quay về từ bộ đội, ông lão không cho ở lại Thượng Bắc, trong lúc giận dữ đã đến cung thiếu nhi ở thành phố Cáp Nhĩ Tân dạy bóng bàn.

Ví dụ như, con gái thứ tư, sinh viên đại học của những năm tám mươi, tốt nghiệp xong liền ứng tuyển vào cơ quan, cũng bị ông lão đuổi đến mỏ dầu ở Khánh Thành, đến nay không thèm nhận người cha này nữa.

Đến thằng sáu, thằng bảy, người ta vốn cũng không trông chờ gì ở người cha này, vừa mới tốt nghiệp đã đi theo chị tư.

Người làm cha như ông đúng là vô tình, nhưng ông lão lại rất rõ nguyên tắc của chính mình, gần như là tôn thờ như tín ngưỡng, không được thì chính là không được.

Cả đời này của ông đều cống hiến cho quốc gia, đến chết cũng không tham một đồng bỏ vào túi riêng cho nhà mình.

Thứ mà người làm cha như ông có thể cho con mình, chính là đạo lý làm người và bản lĩnh tồn tại trên thế giới này, chứ không phải là để chiếm lợi ích từ quốc gia.

Đây là sự bướng bỉnh của những người thuộc thế hệ bọn họ.

Có thể nói là ngốc, nhưng ông lão cam tâm tình nguyện ngốc như thế,

Yêu chiều Tề Lỗi, một mặt vì tình cảm thân thiết với những người cách nhau một thế hệ. Mặt khác là bởi vì, chỉ có nhóc Đầu Đá mới thật sự hiểu được ông nội này, muốn ở cùng ông lão.

Tự lực cánh sinh!

Cái cảnh giới đó, cũng là đạo lý mà cả đời này Dương Đại Cường không thể ngộ ra được,

Nhưng điều làm ông lão phẫn nộ chính là, một đứa trẻ mười sáu tuổi còn hiểu được đạo lý này, người khác không hiểu thì cũng thôi, nhưng bọn họ làm cha rồi mà cũng còn không hiểu sao?

Lúc này, trong làn mưa.

Ông lão Tề đằng đằng sát khí:

- Chúng mày không phân rõ trái phải, ông đây dựa vào cái gì phải nói rõ trắng đen với chúng mày chứ?

- Tao thấy chúng mày càng sống càng đần người rồi con ạ!

Chỉ phắc về phía trước, một góc đối diện bên đường.

- Mở to mắt ra mà nhìn cho tao! Ông đây mất mặt dùm chúng mày luôn đấy, vậy mà cũng xứng làm cha sao? Xứng làm mẹ sao?

Tề Quốc Quân vốn dĩ có bảy phần không phục, tám phần hờn giận, đường lối dạy dỗ của ông lão đã sai từ hơn hai mươi mấy năm trước, từ cái thời của bọn họ đã sai rồi.

Cắn răng không nói, chỉ dám thầm cúi đầu mắng câu mẹ nó.

Nhưng thuận theo phương hướng ngón tay mà ông lão chỉ, Tề Quốc Quân lập tức cứng đờ người.

Đồng thời, Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn, còn có ba bà mẹ, cũng như hóa đá tại chỗ.

Ánh mắt thay đổi từ không để tâm đến nghi ngờ, từ nghi ngờ đến chấn động, kinh ngạc. Sau đó lại từ chấn động, kinh ngạc đến hoang mang, hoang mang đến mức trong đầu đều trống rỗng,

Đều không dám tin vào cảnh tượng trước mắt mình.

Những gì mấy người bố người mẹ nhìn thấy là cảnh tượng như thế này:

Ba đứa nhỏ đứng dưới mưa, quần áo bó sát vào người, tóc ướt sũng những giọt nước.

Tề Lỗi đứng trước cửa hàng, chào hỏi mấy vị khách hai ba lần.

Ngô Tiểu Tiện cầm trên tay chiếc túi ni lông đựng tiền. Mỗi lần mở ra để lấy tiền, hắn ta chỉ mở một lỗ nhỏ vì sợ tiền sẽ bị ướt.

Đường Dịch vừa giúp Tề Lôi quán xuyến việc buôn bán vừa siết chặt tấm nhựa che hàng hóa trên bàn tránh mưa vào.

Bọn họ chật vật, để vị trí trú mưa cho khách hàng chỉ vì để bán được nhiều đôi tất.

Tuy nhiên, ba anh em vẫn luôn mỉm cười. May mắn vì bọn họ không lười biếng, may mắn vì bọn họ là người duy nhất trong chợ đêm.

Nhìn vào trong ánh mắt của sáu ông bố bà mẹ, lồng ngực bọn họ như bị dao cứa qua.

Tuy nhiên, lời nói của ông lão còn nhẫn tâm hơn dao khiến cả sáu người cảm thấy xấu hổ.

- Không oan uổng chứ? Tôi cũng lười nói với mấy người. Tôi chỉ muốn hỏi, cảm giác bố mẹ không bằng con, nó như thế nào?

- Hãy suy nghĩ kỹ đi. Sau khi suy nghĩ xong, tự cho mình vài cái tát, hỏi xem như này thì bố mẹ mất mặt hay không?

- Nếu như còn chưa nghĩ ra, vậy thì không xứng làm con của Tề Hải Đình. Sau này đừng gọi tôi là bố.

Nói xong, ông lão xua tay:

- Quay về!

Ông ấy và bà nội Tề chắp tay sau lưng, cực kỳ có tinh thần.

Lúc đi ngang qua bố con Dương Đại Cường, Tề Hải Đình đột nhiên dừng lại:

- Đây là Kim Vĩ, con của anh sao?

Dương Đại Cường lúng túng cười nói:

- Chú Tề ... Vâng vâng vâng! Là con cháu.

- Nó bao nhiêu tuổi rồi?

- Mười sáu ạ.

- Ừ, cũng mười sáu rồi?

Ông ấy quay đầu nhìn lại ba đứa nhỏ ở đằng xa:

- Tất cả đều là mười lăm mười sáu tuổi, sao lại chênh lệch thế?

Ông ấy chẹp miệng:

- Chậc chậc chậc chậc, làm cha không tốt!

Nói xong ông ấy chậm rãi bước về nhà.

Khi dễ ông lão già rồi, lãng tai không nghe thấy những gì bố con bọn họ tranh luận sao?

Không? Phải hoàn trả! Đó cũng là một trong những nguyên tắc giáo dục con cái của ông ấy.

Tuy Tề Hải Đình có ngu ngốc, tính tình cũng cứng rắn nhưng mười một người con của ông ấy, ngoại trừ anh cả và đứa út khiến lão có chút lo lắng ra thì còn lại đều tự mình phấn đấu.

Mỗi người một vẻ, người nào cũng có thể độc lập.

Ông cụ Dương nhà anh không ngốc nhưng được vậy không? “Mỗi ngày chỉ toàn tính đến chuyện có hay không, chơi đùa hùa theo.”

Ông đây cười!

Dương Đại Cường phun ngụm máu, tức muốn chết.

Lão già xấu này nói đau thật, đang mắng ai vậy?

- Đi.

Kéo lấy Dương Kim Vĩ chạy trối chết. Vốn muốn đứng xem não nhiệt lại biến mình thành náo nhiệt.

Mãi cho tới khi khuất khỏi tầm nhìn của ba đứa nhỏ, Dương Đại Cường mới giơ tay tát một cái khiến Dương Kim Vĩ choáng váng tại chỗ.

- Chỉ biết chơi bời đua đòi. Mày nhìn người khác xem.

Nhưng trong lòng ông ta thầm mắng “Mẹ nó!”. Nhà giàu mà keo kiệt, Đường Thành Cương có nhiều tiền như thế lại để con trai bày hàng vỉa hè? Chơi trò gì vậy?

Quay lại với ba cặp bố mẹ, bọn họ đứng đó suốt năm phút không nhúc nhích, nhìn con trai mình đang bận rộn dưới mưa.

Vừa xót xa vừa tự trách, nhưng nhiều hơn là thấy vui mừng.

Trước đó, Tề Lỗi đã nói với bọn họ rằng hắn muốn kiếm tiền học phí trong kỳ nghỉ hè. Quách Lệ Hoa cũng từng nói chuyện này với hai nhà họ Đường và Ngô.

Tuy nhiên, không một ai trong ba cặp bố mẹ coi trọng việc đó.

Là trẻ con mà, vừa nghĩ đến cũng không ai coi là thật. Lại càng không ngờ được, bọn chúng thật sự đi làm.

Hơn nữa, còn làm việc rất nghiêm túc.