Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ông nội Tề vừa mới làm phẫu thuật xong, nên người vẫn còn yếu, bóng lưng trong mưa có chút còng xuống, nhưng bước chân lại kiên định một cách lạ thường.
Đáng sợ hơn là, bà nội Tề ấy thế mà cũng không có ý ngăn cản ông nội, chỉ lặng lẽ đi phía sau che ô cho ông.
Khiến cho sáu người ở phía sau đều ngơ ngác nhìn nhau, không biết ông bà lão đang làm loạn cái gì.
Tề Quốc Quân hồi hồn lại đầu tiên, không quan tâm đến chuyện gì khác, vội vàng đuổi lên theo:
- Cha… Cha!! Trời mưa rồi, quay về đi ạ!
Đám người vội vàng theo đuôi khuyên nhủ, sợ rằng ông lão sẽ bị ướt, lạnh người.
Nhưng bọn họ càng như thế, ông lão lại càng tức giận.
Chỉ âm trầm tiếp tục đi về phía trước, đến cả bà nội Tề, người mà trước nay luôn thích làm dịu bầu không khí cũng đang cắn răng nghiến lợi, nếu như trên tay có cây gậy, thì không đánh sáu đứa chết tiệt này là không được.
May là từ nhà hai ông bà đến khu chợ đêm cũng không xa, cũng chưa đến năm phút đi đường.
Ba đôi vợ chồng không nói lại được hai ông bà, chỉ đành đi theo phía sau hai người, ngược lại cũng chẳng xem là chuyện gì lớn.
Hơn nữa, cũng đều đã hơn bốn mươi tuổi rồi, bị cha mẹ dạy dỗ, cơ bản cũng không có cảm xúc gì khác, chủ yếu vì đạo hiếu.
Sáu người lúc này thật sự có chút sợ:
- Không thì, kêu ba đứa quay về đi? Nói rõ mọi chuyện trước mặt ông lão, không đánh ba đứa nó nữa là được.
…
- Tôi thấy được đấy! Cứ như thế này tiếp cũng không phải là cách tốt, sức khỏe của ông lão không tốt, đừng làm thêm chuyện gì nữa.
…
- Haizz, đành phải nuốt cục tức này vào… Tên nhóc súc sinh, đợi mày về đây thử xem!
Tôi một câu, anh một câu, hối hận cũng đã muộn rồi.
Tuy nhiên, không phải bọn họ hối hận vì đã đánh mấy đứa nhỏ, mà hối hận vì đã chọc cho ông lão không vui.
Đi cùng với ông lão đến tận cửa chợ đêm, sắc mặt của sáu người khẽ thay đổi.
Bởi vì gặp người quen, hơn nữa còn là loại người quen mà bọn họ không muốn chạm mặt nhất.
Dương Đại Cường lái xe mô tô, chở theo Dương Kim Vĩ, vừa hay đụng mặt đám người.
Dương Đại Cường vừa nhìn, khóe miệng nhếch lên vui vẻ.
- Ồ! Mấy người đội mưa đi dạo chợ đêm đó hả?
Tề Quốc Quân rất không muốn đáp lời ông ta, một nhà đó chẳng có ai là tốt đẹp cả.
Nhưng mà, người ta cũng đã mở lời trước rồi, lại không muốn quá mất mặt.
Chỉ xấu hổ cười lên:
- Đi… Đi theo ông lão đi ra ngoài dạo một chút.
Dương Đại Cường cười khà khà, trong lòng thầm nói, ông lừa ai vậy chứ?
Tối qua nhà họ Tề náo ra động tĩnh lớn như thế, ông ta không thể không biết chút gì được, dán sát tai vào tường nghe ngóng chuyện “tốt” nhà người ta.
Không những biết được tại sao Tề Lỗi lại bị đánh, mà còn biết được ba tên nhóc kia đem chuyện kéo đến tận tai ông lão Tề.
Lúc đó đã nghe thấy ông lão Tề gọi ba nhà đến, trong lòng không nghĩ cũng biết là sảng khoái nhường nào.
Nheo mắt lại nhìn ông lão Tề ở trước mặt, lại đậu xe ở ngay bên đường, dẫn theo Dương Kim Vĩ:
- Vậy thì thật tốt quá, chúng ta cùng nhau đi đi!
Vừa nói vừa định tiếp cận thêm:
- Mọi người nói xem bà lão nhà chúng tôi ấy, nửa đêm nửa hôm mà một hai đòi phải ăn chuối mới được. Điều này khiến cho phận làm con như tôi đây không thể không chạy hơn nửa vòng Thượng Bắc để mua cho bà cụ được.
Lại vô cùng đê tiện mà nhìn thoáng qua bóng lưng của ông lão Tề nói:
- Đây là… Không quá vui nhỉ?
- Tôi tối qua cũng nghe thấy một hai rồi, đánh mấy đứa nhỏ sao? Chuyện gì xảy ra vậy? Nhà tôi gần đây cũng chẳng yên ổn. Không có cách nào khác, đám nhỏ này ấy mà, đứa không khiến người ta bớt lo, đứa thì không hiểu chuyện!”
- Nhưng mà, nhà chúng tôi vẫn còn được, quản chặt một chút thôi là học hành vẫn đâu vào đấy. Còn nhà anh chị… Chậc chậc!
Mẹ nào con nấy, tất nhiên cháu trai cháu gái cũng y chang chẳng khác gì.
Cái vị này giống hệt bà cụ nhà họ Dương, rõ ràng đã biết hết mọi chuyện mà còn hỏi, chính là muốn làm Tề Quốc Quân khó xử.
Khiến Tề Quốc Quân giận điên người, lại không có sức lực để tranh cãi, chỉ xem như chưa nghe thấy gì.
Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn cũng chau mày lại, cái tên Dương Đại Cường này chính là thấy người ta không nói gì nên được thế làm tới, thấy mềm thì muốn bắt nạt, cứng thì sợ rúm người.
Từ trước tới nay không dám nói xằng bậy gì với bọn họ, chỉ luôn nhắm vào hai vợ chồng nhà Tề Quốc Quân, cắn mãi không chịu buông tha.
Còn đang định cất lời, giải vây cho Tề Quốc Quân. Kết quả, ông lão ở phía trước đã quay phắt đầu lại.
- Đều lân la ở đó làm cái gì đấy? Mau lăn lại đây cho tao!
Không chịu giữ thể diện cho mấy đứa con một chút nào.
Mà Dương Đại Cường nghe xong thì càng hớn hở hơn.
Một nhà này đúng là có chút thú vị, đã mấy chục tuổi rồi, lại còn bị ông lão ở nhà dạy dỗ như đứa trẻ lên ba.
Đám người Tề Quốc Quân cũng cảm thấy có chút mất thể diện, nhưng mà không thể không nghe.
Lúc này, hai ông bà lão đã dừng lại, bọn họ chỉ đành ngoan ngoãn đứng ở phía sau.
Mà Dương Đại Cường còn không chịu rời đi, ánh mắt vẫn theo sát bọn họ xem trò vui.
Tề Quốc Quân thật sự không thể nhịn được nữa:
- Cha, cha quá đáng quá rồi đấy!
Tề Quốc Quân đã không thể nhịn được nữa, ông lão càng già lại càng hồ đồ!
- Cha, đã đến lúc nào rồi, chúng ta phải nói rõ phải trái chứ? Cha như thế là không phân trắng đen, rốt cuộc là muốn làm gì!?
- Phân phải trái!?
Ánh mắt của ông lão quét qua sáu người phụ huynh:
- Tụi bây còn biết mà nhắc đến việc phân phải trái trắng đen nữa sao? Tụi bây có phân phải trái với cháu tao không?
- Con!
Tề Quốc Quân cứng họng:
- Đó đều là những chuyện rõ rõ rành rành như ban ngày rồi, không phải đã nói với cha hết cả rồi sao?
- Rõ rõ rành rành?
Sát khí dâng lên:
- Con mẹ nó chứ, sao tao lại có thể dạy dỗ được một đám chết tiệt như chúng mày được nhỉ!
Dương Đại Cường và Dương Kim Vĩ ở phía sau vui chết đi được, chậc! Ông lão này dạy dỗ người khác còn đặc sắc hơn mấy bố mẹ kia nhiều.
Dương Kim Vĩ nhỏ giọng cười, thầm nói với bố mình:
- Bố, sao cái nhà đó hài hước quá vậy?
Dương Đại Cường cũng cười không khép được miệng lại:
- Từ già đến trẻ đều hài chết đi được! Lão Tề kia làm được lên phòng giao thông của tỉnh thì có tác dụng gì đâu chứ? Mười một đứa con, không có đứa nào ở lại phòng giao thông làm việc, cả đời làm cũng chỉ uổng công thôi!
Dương Kim Vĩ chẹp miệng:
- Thật vô dụng!
Dương Đại Cường nhướn mày:
- Không phải là vô dụng, mà là ngốc, không có dã tâm, đi đánh giặc đến mức não cũng hỏng luôn rồi!
Lời nghị luận của hai cha con này rất khó nghe, nhưng lại là lời thật.