Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 75. Bày Sạp Dưới Trời Mưa.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đến chợ đêm, người đúng là không nhiều, nhưng cũng có thể chấp nhận được.

Trả tấm thảm ni lông ngay dưới chỗ dựng sạp, đơn giản dựng giá gỗ lên làm một cái sào treo sản phẩm, đã được xem là mở bán rồi.

Chẳng qua là bởi vì diện tích của tấm thảm ni lông có hạn, lại thêm bởi vì để có thể kêu gọi thêm nhiều khác đến chỗ bọn họ xem hàng, trừ vị trí mà bọn họ dọn hàng để trưng bày ra thì hơn nửa mét còn lại đều nhường lại cho vị trí ở phía trước sạp, ba thằng đứng ở phía sau không hưởng được một chút nào.

Mà cái kiểu mưa lất phất này, hạt mưa bay bay khiến người ta ghét nhất.

Mang ô cũng không có tác dụng gì, mặc áo mưa thì càng thêm phiền phức. Đội mưa đứng ở bên ngoài mười phút, quần áo không ướt nổi, nhưng đứng cả một buổi tối lại là một câu chuyện khác.

Một tiếng sau, ba thằng ướt như chuột lột. Tóc cũng dán sát vào đầu, có bao nhiêu khổ là có bấy nhiêu khổ.

Duy nhất một điều đáng để vui mừng và an ủi bọn họ đó là, bởi vì trời mưa, tối nay chỉ có mỗi một sạp của bọn họ là bán tất.

Hơn nữa lại có mái che mưa, lại đặc biệt dành ra cho khách mua hàng chỗ để tránh mưa, khách không tự chủ sẽ tình nguyện đứng ở đây.

Cho nên, chuyện làm ăn hôm nay cũng không tệ, thậm chí còn tốt hơn hai ngày trước một chút.

Điều này khiến cho Đường Tiểu Dịch và Ngô Tiểu Tiện rất đắc ý:

- Sao sao? Não ông đây đủ lợi hại chưa? Hôm nay ra đây là quá đúng luôn!

Ngô Tiểu Tiện còn đặc biệt nhấn mạnh một câu:

- Bên bảo kê cũng không đến thu phí vị trí bán.

Lời rồi!

Ở một bên khác, ba gia đình Tề Quốc Quân, Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn bảy giờ hơn mới đến nhà ông lão Tề điểm danh. Cả ba đều về nhà mình trước, vẫn chẳng nhìn thấy bóng dáng của ba thằng trời đánh kia đâu, tức giận đến nỗi giậm chân, bữa tối đều ăn nhiều hơn nửa chén.

Đúng thế, cả ba nhà đều ăn tối xong mới đi, bởi vì biết ông lão Tề không có ý chiêu đãi bữa tối cho bọn họ. Ăn nhiều hơn nữa bát, vì sợ tối nay phải chịu tội.

Trên đường đi, Thôi Ngọc Mẫn còn khuyên:

- Ông lão cũng đã lớn tuổi rồi, mấy ông nhường ông ấy một chút, ông ấy nói gì thì là thế ấy thôi!

Đường Thành Cương cau chặt đầu lông mày, trong lòng hơi khó chịu. Có là ông chủ lớn đến cỡ nào đi chăng nữa, khi đối mặt với những vấn đề riêng tư của gia đình vẫn phải gặp khó khăn.

Khổ sở nói:

- Là ông ấy không phân phải trái ấy chứ! Nếu cứ mãi như thế này, thì làm sao mà quản được ba thằng nhóc kia? Nếu không quản, tụi nó còn không phải sẽ ngồi lên đầu mọi người luôn à?

Tề Quốc Quân cũng nói:

- Thành Cương nói đúng! Đây là vấn đề về nguyên tắc, không thể để ông lão tùy ý được, càng chiều lại càng hư!

Ba bà vợ trợn trắng mắt, bây giờ nói thì cứng rắn lắm, thấy ông lão rồi còn không phải như chuột thấy mèo sao?

Hơn nữa, phân rõ phải trái với ông lão, ai mà nói lại với ông ấy chứ? Ông ấy vừa trừng mắt liền thành chân lý rồi.

Giống như cách bọn họ làm với ba đứa nhóc vậy, vừa trợn mắt la ba thằng nhóc sợ mất mật.

Đến nhà của ông lão, ba người đội mưa đi vào sân, rụt cái cổ vào áo, vội vã chạy vào nhà tránh mưa.

Kết quả, Tề Hải Đình đã đứng chặn ở trước cửa nhà, mặt mày như hung thần, tao nhìn xem đứa nào trong chúng bay dám bước chân được vào nhà?

Ba bà vợ vừa nhìn đã biết không dễ động vào, bọn họ vẫn nên trốn đi thôi!

Đổng Tú Hoa lập tức cười theo:

- Cha, tụi con vào gặp mẹ.

Vừa nói vừa dẫn Quách Lệ Hoa và Thôi Ngọc Mẫn đi vội vào bên trong.

Bị một câu của ông lão Tề gọi hồn về:

- Đứng ở bên ngoài đi!

Làm cho ba bà con dâu ngơ ngẩn không biết phải nói gì, làm sao vậy chứ? Tối hôm qua còn cho bọn họ một đặc ân mà, sao mới qua có một ngày thôi mà tính tình đã quay phắt 180 độ rồi?

Thế là, sáu người đội mưa đứng trong sân.

Trời đã sắp tối đen, đều sắp bị ướt đẫm hết người rồi, nhưng ông lão vẫn đứng chặn ở đó, ai cũng đừng hòng vào.

Cũng không nói lời nào, ánh mắt càng lúc càng đáng sợ hơn.

Trong phòng, bà nội Tề đứng trước cửa sổ xem náo nhiệt ở bên ngoài.

Đổng Tú Hoa nhân lúc ông lão không để ý, nhìn bà lão bằng một ánh mắt cầu cứu, còn không ngừng đưa tay ra dấu.

Ý là, mẹ ơi, mẹ mau ra khuyên cha đi!

Không ngờ là, đáp lại bà ấy là đôi mắt trừng đầy hung ác của bà lão Tề.

Dường như còn nói câu gì đó, nhìn khẩu hình miệng thì hình như là… “đáng đời”!?

Qua chắc tầm cỡ hơn nữa tiếng sau, Tề Quốc Quân thật sự không chịu nổi nữa rồi, bảy phần than oán, ba phần bất lực nói:

- Cha, cha không thể chiều trẻ nhỏ như thế, Đầu Đá mà không ai quản là nó sẽ trèo lên đầu người khác ngồi luôn đấy ạ!

Quách Lệ Hoa cũng nói:

- Cha, Quốc Quân nói rất đúng, cha phải nghe anh ấy chứ.

- Lần này thi chuyển cấp mới có chút khởi sắc, đuôi đã vểnh lên trời như thế rồi, lại còn yêu sớm, đã thế đêm đêm không chịu về nhà.

- Đương nhiên rồi, chuyện trộm tiền kia, là tụi con trách oan bọn chúng. Nhưng những chuyện khác thì giải thích sao đây? Cha còn không cho chúng con quản nó sao?

- Đây không phải là tốt cho Đầu Đá đâu, mà là hại nó!

Đường Thành Cương cũng tấp thêm vào:

- Đúng thế, đúng thế! Lúc trước cha cũng có nuông chiều chúng con như thế đâu, chuyện gì cũng phân rõ trắng đen mà, có đúng không?

Ngô Liên Sơn:

- Cha nuôi, không thì… chúng ta đi vào nhà nói chuyện có được không? Cha lớn tuổi rồi mà còn đứng đây cả hơn nửa tiếng đồng hồ, ảnh hưởng đến cơ thể.

Nói xong, liền muốn đi lên đỡ ông lão đi vào phòng,

Một đám người như được mở chốt, tôi một câu anh một câu, người nào người nấy đều có chứng có cứ, nói cứ như thật vậy.

Mà ông lão Tề lại đợi cho bọn họ ngậm hết mồm lại, mãi đến khi cả sáu người cảm thấy có gì đó không đúng lắm, càng nói ông lão lại càng giận dữ hơn, cũng lần lượt nín bặt.

Mà Tề Hải Đình cuối cùng cũng động.

Chắp tay ra sau, ngẩng đầu lên, đi từng bước ra ngoài, đi xuyên qua ba người, đi ra bên ngoài sân,

Còn để lại một câu:

- Đi theo tao!

Rồi lại không nói gì nữa.

Bà nội Tề lúc này cũng đuổi theo ra từ trong phòng, cầm ô che cho ông lão.

Hai ông bà lão đi trong mưa như thế, không thèm nhìn lại phía sau dù chỉ là một lần.