Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chuyện Nhị Bảo Tử hôm qua thuộc tình huống phát sinh đột ngột, vốn dĩ số tiền đó là để chuẩn bị nhập hàng, nhưng lại bị đưa đến cục mất tiêu rồi.
Trầm lặng một lúc lâu, vẫn nói thật:
- Hôm qua xảy ra tình huống đột xuất, tạm thời không thể giao tiền mặt được, phải đợi một ngày.
Ánh mắt bất giác đưa ra bên ngoài cửa sổ, bên ngoài vẫn đang mưa lất phất:
- Đợi qua hai ngày nữa đi ạ. Đợi em bán sạch hết chỗ hàng trong tay luôn.
Đầu dây bên kia điện thoại, Chu Đào lập tức im lặng, nghĩ không ra được về lý do tại sao không còn tiền mặt nữa.
Một hồi lâu sau, đột nhiên nói một câu:
- Cầu xin chị đi!
- Hả?
Tề Lỗi lập tức không thể phản ứng lại được:
- Cầu xin cái gì ạ?
Chu Đào:
- Chị bảo cậu cầu xin chị đi, chị sẽ khai ân cho, cho cậu nợ một lần này!
- Thế này…
Tề Lỗi nhướng mày:
- Không hay lắm nhỉ?
- Thế này thế kia cái gì? Đường đường là một thằng đàn ông mà cứ kì kèo như đàn bà ấy! Số hàng nợ này của tôi, cũng không phải là…
Còn chưa nói xong, bên phía Tề Lỗi đã thẳng thắn nói:
- Cầu xin chị! Chị gái tốt bụng ơi, cứu mạng!
- …
Thật sự là một tên cực phẩm mà, bảo cậu cầu xin chị, cậu thật sự cầu xin hả?
Chu Đào vì đã chịu thiệt nhiều lần trong tay Tề Lỗi, ác ý mới muốn đưa ra yêu cầu như thế, không ngờ rằng cậu…
Cũng không biết là có nên nói tên này hai mặt hay không nữa.
Cuối cùng chỉ nhả ra một câu:
- Được rồi, xem giờ, đợi nhận hàng đi!
- Đợi một chút!
Tề Lỗi lại cắt lời chị ta:
- Ngày mai giao đến đi ạ, hôm nay trời mưa rồi.
- Biết rồi.
- Còn nữa!
- Nói!
- Chị Tiểu Đào không dễ gì mới khai ân đặc xá, có thể cho gửi thêm chút hàng nữa được không?
Chu Đào bên này sắp bốc lửa lên rồi:
- Được voi đòi tiên có phải không hả?
Nhưng vẫn hỏi lại:
- Muốn bao nhiêu?
- Phối ba ngàn đôi tất phổ thông, năm trăm đôi cao cấp.
- Bao nhiêu cơ!?
Chu Đào giật mình:
- Trời đất, tên nhóc thối tha, cậu sẽ không định lừa tôi một vố rồi bỏ chạy đấy chứ?
Tề Lỗi cười hi hi:
- Không đến nỗi đó đâu. Chỉ là dạo gần đây làm ăn không tốt lắm, phải đổi chiến thuật rồi.
Chu Đào:
- …
Chị ta phát hiện mình không thể nói chuyện được với Tề Lỗi nữa rồi, người tốt gì gì đó ở đây đều bị cậu chọc cho tức chết mất.
Cậu như thế còn bảo làm ăn không tốt sao? Vậy người khác một ngày bán được có mười mấy đôi thì được gọi là cái gì đây?
Đột nhiên ngữ khí hòa hoãn lại:
- Cậu có thể nói cho chị, cậu đã bán thế nào không?
Kết quả, Tề Lỗi không thèm suy nghĩ nhiều liền nói:
- Cầu xin em!
Chu Đào:
- …
Lại một lúc lâu sau:
- Cút!
“Bộp” một tiếng, quăng điện thoại sang một bên, thằng nhóc này hỏng rồi, không cứu được nữa!
…
Tề Lỗi buông điện thoại xuống, vừa quay đầu lại, đã thấy Đường Dịch và Ngô Ninh ngồi ở đó.
Ngô Ninh:
- Chị Tiểu Đào hả?
- Ừ.
- Có chuyện gì thế?
- Hối chúng ta lấy hàng.
- Ồ.
Ngô Ninh cũng không hỏi nữa.
Trong lòng cũng đều biết, tạm thời không thể lấy hàng được, trong tay ba thằng bây giờ không có lấy nổi một xu, ít nhất phải bán thêm một ngày nữa mới đủ tiền hàng.
Ngồi xuống, chớp chớp mắt ngưng thần.
Đường Dịch xoa xoa đôi mắt, đột nhiên nói một câu:
- Vậy khi nào thì lấy tiền về lại được?
Cậu ta nhắc đến số tiền mà bọn họ đưa cho Nhị Bảo Tử, số tiền đó đã mang lại không ít rắc rối cho ba đứa.
Tề Lỗi:
- Chắc tầm khoảng năm, bảy ngày lận! Còn phải nhờ chú ba đến hối thúc bọn họ, bảy tám ngày cũng đã xem là nhanh nhất rồi.
- Khịt.
Đường Tiểu Dịch nhìn ra bên ngoài cửa sổ, đội mưa đi ra ngoài giải quyết nỗi buồn, quay về lại ngồi bên mép ngẫm nghĩ.
- Hôm nay ở chợ có người không?
Tề Lỗi ngẩn người.
Ngô Ninh lại trả lời:
- Mưa bay bay thôi, không lớn, chắc chắn là có người.
Đường Dịch:
- Vậy tối nay vẫn mở sạp đi!
Ngô Ninh:
- Đi chứ, không thì cũng rảnh rỗi không ở nhà.
Lúc này, Lư Tiểu Soái bị âm thanh của ba người nói chuyện làm ồn nên tỉnh lại, mơ mơ hồ hồ hỏi:
- Đi đâu vậy?
Đường Dịch trừng mắt nhìn cậu ta một cái:
- Nhóc con lông chưa mọc hết thì hiểu cái gì? Ngủ đi!
- Ồ.
Em bé Lư ngoan ngoãn nằm xuống trở lại.
Ba thằng cũng không buồn ngủ, rửa mặt xong xuôi, Đường Dịch đi ra tiệm ăn nhỏ ngay bên đường mua cái gì đó nhét bụng,
Với tính cách của cậu ta, chắc chắn không thể bạc đãi với dạ dày của anh em. Nhưng hôm nay, Đường Tiểu Dịch đứng đó do dự một hồi lâu.
- Con mẹ nó chứ, tiền kiếm được không dễ dàng, ăn uống khó khăn, ông chủ cho sáu phần cơm chiên đi!
Tề Lỗi thấy cậu ta xách cơm chiên đi ra, trong lòng cảm giác tương đối khó chịu.
Đường Dịch là đứa nhỏ tuổi nhất trong ba đứa, bị sáu ông bố bà mẹ, còn có Tề Lỗi, Ngô Ninh chiều quen, trước giờ không biết hai chữ “khó khăn” viết như thế nào.
Bây giờ lại bị bức đến bộ dạng như thế này, khó tránh sinh ra cảm giác tội lỗi.
Chẳng qua, linh hồn trung niên lại nói với cậu, đây là chuyện tốt!
Xảy ra chuyện gì, cũng không dựa dẫm vào bố mẹ, sẽ không dựa dẫm vào nắm đấm để giải quyết nữa, mà sẽ dùng khả năng cho phép của mình để giải quyết vấn đề, đó gọi là trưởng thành.
Tề Lỗi đối với cuộc đời của mình đã có dự tính đáng mong đợi, cậu sẽ phân rõ trắng đen cuộc đời, vừa tận hưởng thanh xuân, lại vừa sống tiếp.
Nhưng mà, Ngô Ninh và Đường Dịch lại không có.
Tương lai, bọn họ sẽ được hưởng thụ sự bảo bọc dưới ánh hào quang của Tể Lôi, hay là đơn độc đi trên con đường riêng của mình? Đương nhiên Tề Lỗi hy vọng vế sau nhiều hơn.
Kết cục hoàn toàn không giống nhau.
Cơn mưa lùn phùn bên ngoài không có dấu hiệu dừng lại, đúng bốn giờ ba thằng đã rời khỏi nhà của Tưởng Hải Dương, đến nhà của ông nội lấy hàng, rồi chạy thẳng đến chợ đêm.
Bà nội Tề nhìn trời mưa ở bên ngoài, nói cái gì cũng không cho bọn họ đi ra ngoài chịu khổ. Ngược lại Tề Hải Đình cũng không nói gì, chỉ là sắc mặt không tốt, rất rất không tốt.
Dường như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, cũng không biết là ai xui xẻo như thế.
Lúc đi ra khỏi nhà ông nội, còn thuận tay lấy một cái cây dài để làm giá, một tấm thảm ni lông to.
Cái giá, là loại mà các bác nông dân hay dùng để dựng lên làm giá đỡ trồng đậu sừng (đậu cô ve), dưa leo các loại dây leo.
Ở miền Nam thường dùng cây tre, mà ở miền Bắc thì cây gỗ chiếm đa số.
Thứ này hầu như nhà nhà đều có, bởi vì những năm này nhà nào cũng đều có sân, có nơi để trồng rau quả.