Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 73. Chị Tiểu Đào Gọi Điện.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Một đêm này, ba ông bố bởi vì đánh con mà bị trời phạt, trên đỉnh đầu vi vút ngọn gió đêm hè, ngồi trên chiếc ghế đẩu, đập đập vài con muỗi bay vo ve.

Chỉ là một đêm nay họ không thể nghĩ thấu được, có cái gì cần phải suy nghĩ đâu cơ chứ?

Sai chính là sai, nghĩ oan cho tụi nó lấy tiền…Cái này là bọn họ sai, nhưng mà ba đứa nó làm khùng làm điên, ngày ngày lêu lổng khắp nơi, còn có nghi án yêu sớm cũng là thật, chẳng lẽ không nên quản bọn nó sao?

Mà đã quản thì bọn chúng phải nghe theo! Bọn ông là bố chúng bây mà!

Giống như ba người bọn họ vậy, tuy rằng đã hơn bốn mươi tuổi đầu, nhưng đều có xuất thân là quân nhân thế gia, một câu của ông lão, cho dù là đúng hay sai cũng đều phải đứng chịu lạnh ở chỗ này.

Đó gọi là gia phong!

Ừ, bị phạt mà cũng tự hào phết, gia phong cũng xuất hiện rồi đây này.

Sáng sớm ngày hôm sau, hơn sáu giờ, ba cô con dâu thức dậy, làm bữa sáng cho hai ông bà, dọn dẹp sân vườn.

Chưa đến bảy giờ, ông nội Tề đã dậy, thấy ba thằng con mình vẫn đứng ngậm ngùi ở đó, vẻ mặt không tức giận, cũng hoàn toàn không có ý thức được mình đã làm sai mà hối cải.

Được, không trị được chúng bây phải không?

- Cút đi! Tan làm lại quay về đây báo cáo, ông đây phải trị lại cái tính khí của chúng bây từng chút một!

Đường Thành Cương có suy nghĩ muốn lừa gạt ông lão:

- Con… Buổi tối ở xưởng con có tiệc xã giao, thì… thì không đến có được không ạ?

Kết quả, con ngươi của Tề Hải Đình trừng lên:

- Mày không đến thử xem?

- Ồ!

Đường Thành Cương lập tức ngậm miệng:

- Vậy buổi tối lại tới thăm cha.

Kéo Tề Quốc Quân và Ngô Liên Sơn chạy đi.

Ông lão này đánh mất lý trí rồi, còn chẳng cho bọn họ ăn bữa sáng.

Lão trưởng bối của ba gia đình, ở Thượng Bắc này chỉ có mỗi mình Tề Hải Đình, cha của Đường Thành Cương đang ở phía Nam, cha của Ngô Liên Sơn vì di chứng hồi chiến tranh để lại, bệnh tật quấn thân, ra đi từ sớm.

Cho nên, lứa của Đường Thành Cương, Ngô Liên Sơn, ít nhất là lúc ở Thượng Bắc, đều xem Tề Hải Đình như cha ruột của mình.

Mà ông lão này…

Ừ, so với năm đó khi dạy dỗ bọn họ, điều này vẫn còn được xem là nhẹ nhàng chán.

Ba cô con dâu còn đang cảm thấy kỳ quái, lần này sao ông lão lại giận dữ như thế chứ? Trước đây cũng từng vì chuyện dạy dỗ bọn nhóc mà chọc cho ông giận dữ, nhưng nhiều lắm là mắng mỏ hai câu liền xong chuyện.

Ăn sáng cùng hai ông bà xong, ba cô con dâu cũng ai đi làm việc nấy, ai đi làm thì đi làm, ai về nhà thì về nhà, hẹn sẵn là tối nay lại đến.

Lại nói về đám Tề Lỗi bên này, ba thằng co giò chạy trong đêm, đương nhiên là không dám quay về nhà, tìm một căn phòng chiếu phim ở tạm.

Vốn dĩ muốn đến quán nét, nhưng Tề Lỗi bây giờ chẳng có hứng thú gì lắm, hơn nữa cậu chỉ muốn tìm một chỗ để ngủ.

Ngày hôm sau đi ra khỏi phòng chiếu phim, trời âm u, hơn tám giờ lại bắt đầu nổi mưa phùn.

Đường Dịch và Ngô Tiểu Tiện thấy thế, thở phào nhẹ nhõm một hơi:

- Cuối cùng cũng mưa rồi!

Dù sao, kể từ lúc ba đứa bọn họ bày sạp bán hàng đến giờ, trời vẫn chưa mưa được ngày nào, mưa rồi thì có thể nghỉ ngơi một hai ngày.

Ăn bữa sáng ở bên đường, ba thằng đều không có tinh thần, vẫn còn đang mơ mơ màng màng!

Đường Dịch gọi một cuộc điện thoại đến nhà Lư Tiểu Soái, tên này tối qua cũng đi qua đêm, vừa mới về đến nhà.

Vừa nghe nói ba thằng bọn họ không có nơi nào để đi, liền vô cùng khảng khái:

- Đến nhà của Tưởng Hải Dương đi!

Nhà của Tưởng Hải Dương kinh doanh phòng karaoke, bố mẹ hắn ta không phân biệt là ban ngày hay đêm tối, đều ở bên phòng karaoke quanh năm, rất ít khi về nhà, Tưởng Hải Dương một người một nhà đã được mấy năm rồi.

Những đứa trẻ nghịch ngợm mà phải rời xa vòng tay bảo bọc của gia đình từ sớm đều từng trải nhiều thứ.

Sự thật là có quá nhiều cám dỗ, gì mà phòng chiếu phim, tiệm net, quán game, sân trượt patin. Trong thời đại điện thoại chưa thể kết nối được với internet thì bất cứ đâu cũng có thể chơi say sưa cả một đêm, liền không muốn về nhà.

Mà đối với những đứa bé chuyên phá phách, chơi bời, việc tìm một chỗ lánh nạn để ngủ hay để đề phòng khi nào chuẩn bị ăn đánh trốn đi lại càng là một điều sáng suốt.

Nhà nghỉ hoặc nhà của mấy đứa thường xuyên không có phụ huynh ở nhà, đều rất được mấy đứa nhóc yêu thích.

Nhà của Tưởng Hải Dương chính là nơi lánh nạn an toàn nhất của bọn Lư Tiểu Soái.

Hơn tám giờ, Lư Tiểu Soái, Trương Tân Vũ, còn có ba đứa Tề Lỗi đúng giờ đánh giết đến nhà Tưởng Hải Dương.

Sáu thằng nam sinh không chút khách khí, tự nhiên như ở nhà, đứa nào thích chỗ nào liền lăn vào góc đó.

Nằm ngổn ngang trong căn nhà mà nói chuyện, chưa đến một lúc thì đã nghe tiếng ngáy khò khò vang lên.

Hơn một giờ chiều, Tề Lỗi bị tiếng la ó của Đường Dịch đánh thức. Nhìn liếc vào máy gửi tin của Đường Dịch, thế mà lại nhận được đến bảy cái tin nhắn.

Một tin đến từ Đường Thành Cương:

- Tối nay về nhà, nếu không không cần phải vác xác về nữa!

Một tin đến từ Lý Mân Mân:

- Gọi điện đến nhà Tề Lỗi thì không có ai nghe máy, các cậu đang làm gì thế hả? Bà đây chán chết rồi này,

Còn lại đều là từ Chu Đào gửi đến, hỏi bọn họ sao không lấy hàng đúng giờ.

Tề Lỗi xoa xoa mặt, lay Tưởng Hải Dương tỉnh dậy, nói muốn dùng điện thoại một chút, gọi điện thoại đường dài vào thành phố.

Tưởng Hải Dương chỉ mơ mơ màng màng chỉ vào một góc:

- Có rảnh không thế, hỏi chuyện gì lớn lớn chút đi được không hả?

Tề Lỗi bật cười, cho cậu ta ngủ tiếp.

Bấm số của Chu Đào:

- A lô? Chị Tiểu Đào, sao thế ạ?

Đầu dây bên kia truyền đến giọng của Chu Đào, từ trước đến nay vẫn như thế, không chút thân thiện.

- Sao trăng cái gì? Xem ngày thì không phải hôm qua cậu nên lấy hàng rồi sao? Sao không có động tĩnh gì thế?

- Đầu Đá à, tôi nói cho cậu biết, cậu làm ăn uy tín một chút đi, chúng ta đã ký hợp đồng rồi đó. Nếu như cậu vi phạm hợp đồng thì tiền đặt cọc tôi sẽ không trả lại cho cậu đâu!

- Mấy tên nhóc các cậu làm việc chẳng đáng tin gì cả, chỗ chúng tôi đều đã đóng hàng xong xuôi hết cho cậu rồi, cậu lại không có động tĩnh gì. Chất đống ở cửa hàng cản trở việc làm ăn của tôi nhiều lắm cậu có biết không hả?

Bắn liên thanh “ba la ba la” một hồi, nói cho Tề Lỗi không chen vào được dù chỉ là một câu.

Đợi cho Chu Đào xả giận xong, Tề Lỗi mới nói:

- Đúng là nên lấy hàng từ hôm qua, nhưng mà…

- Nhưng mà cái gì?

Chu Đào mỉa mai:

- Làm ăn không tốt? Hàng cũ vẫn còn chưa bán hết?

Tề Lỗi cười xấu hổ, đúng là cũng có lý do này.

Mấy ngày nay bị mấy thương lái học theo bọn họ chen vào, đúng là lượng hàng bán ra không nhiều, nhưng cũng không đến nỗi phải chậm trễ việc lấy hàng.

Nguyên nhân chủ yếu là trong tay không có tiền.