Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đèn dầu lập lòe tầm mười lăm phút, ông lão mới thay đồ xong đi ra nhìn một cái, trên mặt tràn ngập vẻ không hài lòng.
Cuối cùng…
- Mấy đứa con dâu đi ra phòng ngủ sau nhà nghỉ ngơi đi!
Ba người Quách Lệ Hoa như được đại xá, lần lượt rời đi.
Mà ba ông chồng vẫn chưa hiểu rõ được tình hình hiện tại, Đường Thành Cương thậm chí còn cười cười:
- Cha à… Không thì… Chúng con quay về nhé, hiện tại trời cũng muộn rồi, cha cần phải ngủ đủ giấc!
Kết quả là con ngươi của ông lão lập tức trừng lên:
- Được đấy! Mày thử về cho tao xem!?
Đường Thành Cương lập tức ngậm miệng… lẩm bẩm trong lòng, không phải tụi con đã đến rồi đây sao? Cũng không đánh tụi nhỏ nữa, sao cha vẫn còn giận dữ như thế chứ?
Lúc này, Tề Quốc Quân cũng nói:
- Cha, cha bớt giận đi. Không phải bọn con không chịu nói lý, mà là ba tên nhóc con kia quá ngang ngược! Là bởi vì…
Nếu như ông không nói thì vẫn còn tốt, vừa nói xong ông lão lại càng thêm tức giận. Bởi vì ông lão là người hiểu rõ ba thằng kia suốt ngày làm cái gì nhất.
Vậy mà chúng bây đến hỏi cũng không thèm hỏi đã đánh chúng nó rồi? Trừng mắt nhìn ba người, đột nhiên bật cười… Không hỏi có đúng không?
Được! Vậy ông cũng không thèm hỏi!
- Tao không hỏi tại sao bọn bây lại đánh lũ nhóc, chỉ riêng việc đánh tụi nó là đã không được rồi!
Tề Quốc Quân sốt ruột:
- Cha!! Chúng ta phải phân rõ phải trái chứ!?
- Phân rõ phải trái?
Ông nội Tề nheo mắt nhìn ông ấy:
- Có lúc nào tao không phân rõ phải trái sao? Mày nói tao nghe thử?
Tề Quốc Quân:
- Bọn con đánh tụi nó, cũng là có nguyên nhân cả. Cha không thể bao che cho chúng nó, chuyện gì cũng không hỏi chứ?
Kết quả là ông lão lại hỏi một câu:
- Lúc mày đánh cháu tao như thế, mày có hỏi qua câu nào chưa!?
- Con…
- Chưa hỏi có đúng không? Có cho mấy đứa nó nói được câu nào chưa? Có cho chúng một cơ hội để giải thích không!?
- Con…
Ba người câm nín, đúng là chưa hỏi, nhưng mà hỏi cũng có tác dụng gì đâu?
- Cha… Chuyện đó đều đã rõ rõ rành rành ra đó cả rồi! Còn hỏi cái gì nữa chứ! Nghĩ chút thôi là đã hết thôi! Hơn nữa, hỏi ba thằng ôn đó, với tính cách ất ơ của bọn chúng, thì chúng có thể thừa nhận sao? Có đánh chết cũng không chịu nhận ấy chứ!
Bọn họ vẫn cảm thấy bản thân hiểu rất rõ ba tên ôn con kia, cảm thấy bản thân có lý vô cùng.
- Được! Chúng mày có lý đúng không?
Ông lão càng nhìn ba ông bố trước mặt càng cảm thấy chướng mắt:
- Còn nói nghĩ thôi cũng biết…
- Được!
Ông lão cắn răng nghiến lợi:
- Chúng mày à… Càng sống lại càng ngu! Được lắm!!
Vừa nói, vừa nói với bà nội Tề:
- Khóa cổng lớn lại! Quay về phòng ngủ thôi! Không phải là các anh nghĩ hay lắm sao? Vậy thì ở đây suy nghĩ cho kỹ vào!
Tề Quốc Quân, Ngô Liên Sơn, Đường Thành Cương:
- …
Ý gì đấy? Tối, tối nay bị phạt đứng hả?
Tuy rằng tổng số tuổi của ba anh em cộng lại với nhau đã hơn trăm ba mươi rồi, nhưng mà… cả ba gia đình đều là gia đình quân nhân.
Phạt đứng? Vậy vẫn còn nhẹ chán!
“Cạch” một tiếng! Hai ông bà lão đóng cửa đi vào nhà ngủ, thật sự để mặc ba người bọn họ đứng ở ngoài sân…
Không lâu sau, Tề Quốc Đống xách ba cái ghế con từ một căn phòng phòng khác cẩn thận tiến lại gần. Cả khuôn mặt hiện rõ vẻ vui mừng khi thấy người gặp họa…
Sắp xếp chỗ ngồi cho ba ông anh xong thì mặt cợt nhả nói:
- Sai thì chính là sai.
- Cẩn thận sửa sai, nghiêm túc kiểm điểm… Sao lại chọc cho ông lão giận làm gì chứ? Làm thế may ra còn được hưởng khoan hồng.
Tề Quốc Quân:
- ...
Đường Thành Cương:
- …
Ngô Liên Sơn:
- …
Thói đời thay đổi cả rồi… Thằng ba không ra gì nhất lại có thể lên lớp dạy đời bọn họ.
…
Tề Quốc Đông năm nay mới 22, nhỏ hơn bọn Tề Quốc Quân đến tận hơn hai mươi mấy tuổi, từ trước đến giờ đều là bọn họ đứng bên nhìn Tề Quốc Đống bị xử lý dạy dỗ, lần này thì hay rồi, mọi chuyện bị đảo ngược.
Cái chuyện là được xem là cái gì nhỉ?
Hơn nữa, mãi cho đến tận bây giờ, Tề Quốc Quân vẫn cảm thấy bản thân chẳng làm sai gì.
Ông đây dạy dỗ con ông, sai ở chỗ nào chứ?
Nhìn em trai, tỏ ra vẻ bất đắc dĩ, chỉ vào trong phòng:
- Lần này ông lão không phải đang cố tình gây sự đó chứ? Chuyện này rõ ràng là lỗi của bọn trẻ, đã thế còn không cho tụi đây nói?
Tề Quốc Đống vẫn cười hi hi đầy vui vẻ, đưa tay thành thạo rút lấy một gói Tiểu Hùng Mao từ trong túi của Đường Thành Cương, châm một điếu, lại nhét vào trong túi quần của mình.
- Là chuyện hai ngàn tệ kia sao?
- Đúng thế!
Ba ông bố gật đầu lia lịa:
- Cậu nói xem, ba tên nhóc đó đã ngông nghênh đến mức độ này rồi, năm đó cậu ngông cuồng đến mức kia cũng có lấy trộm tiền đâu?
Tề Quốc Đống vẫn cười cười, căn bản không để tâm đến việc ba ông anh đem chuyện năm đó của mình ra nói.
Đột nhiên nói một câu:
- Tiền đó xác thực không phải do Đầu Đá trộm!
Nói ra chuyện ban ngày Nhị Bảo Tử đến quấy rối, lại giấu đi nguyên nhân tại sao.
- Chuyện này em và Tiểu Lượng Nhi cùng làm, số tiền chiếm đoạt kia đã bị người bên cục thu hồi lại, qua hai ngày nữa là có thể lấy về.
- !!!
Ba ông bố ngẩn ngơ, cả nửa ngày trời vẫn không hoàn hồn về được.
Nói như thế thì thật sự bọn họ đã trách oan ba đứa chúng nó rồi sao?
Nhưng, người làm cha mà, cũng cần giữ thể diện, không thể nhận sai như thế được.
Ngô Liên Sơn lập tức giận dữ nói:
- Đây cũng không chỉ là chuyện tiền bạc thôi đâu. Buổi tối nào chúng nó cũng biến mất tăm mất tích, còn suốt ngày tụ tập đám thanh niên nam nam nữ nữ, chắc chắn là đã có bạn gái rồi. Việc này còn nghiêm trọng hơn việc tiền nong nhiều, sơ sẩy một cái là không được!
- Đúng, đúng!
Đường Thành Cương cũng như tìm được một đường thoát, vội vàng phụ họa:
- Đánh cũng đã đánh rồi, còn làm gì được nữa? Nếu như làm sai thì đó là phạt, không sai thì cũng là cảnh cáo răn đe! Đúng không?
Tề Quốc Quân gật gật đầu:
- Chuyện yêu sớm quả thật nên bị đánh, không oan uổng gì cho chúng nó cả.
Tề Quốc Đống nghe xong không nói, chỉ lắc đầu, dập đầu thuốc:
- Ai da, cha chúng ta nói đúng quá.
Bĩu môi, khinh thường nhìn ba ông bố:
- Mấy anh làm bố kiểu gì vậy? Con trai mình có những thay đổi gì mà cũng không biết, vậy thì ngày ngày kiếm tiền còn có tác dụng gì nữa chứ?
Tề Quốc Đống có thể đi ra đây chính là đường lui do ông nội Tề để lại cho ba người. Mấy anh em nói chuyện tâm tình với nhau, rồi sẽ thông qua miệng kể của thằng ba để sửa lại những suy nghĩ thiếu sót của bản thân, xong xuôi liền đi vào phòng của thằng ba nhà mình ngủ.
Kết quả là, Tề Quốc Đống vừa nhìn, đã biết thái độ của ba ông anh cứng rắn quá. Hơn nữa, trước khi nhập ngũ, chú ấy đã từng không ít lần nhận cái gọi là 'tình yêu của anh cũng thắm thiết như cha' của ba ông anh.
Trong lòng thầm nói, vậy thì mấy ông cứ đứng đây ngẫm nghĩ cả đêm đi, thằng em này không quản nữa!
- Cứ suy nghĩ đi ha!
Tề Quốc Đống vừa chắp tay ra sau lưng, vừa lên lớp dạy đời ba ông anh:
- Suy nghĩ cho cẩn thận vào nhé, không oan chút nào!
- Này!?
Đường Thành Cương sốt sắng, hiển nhiên Tề Quốc Đống cũng biết được chút gì đó:
- Thằng ba, quay lại đây, mày nói rõ ra cho bọn anh nghe xem nào!
- Này này!! Mày quay lại đây!! Để lại gói thuốc đây cho tao!!