Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 71. Ông Nội, Quản Con Của Ông Đi!!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bây giờ Ngô Liên Sơn rất hối hận về cái bạt tai ông đánh Ngô Ninh, cái thằng trời đánh này! Còn học được cách mách lẻo rồi ha!?

Vừa đang muốn tiến lên bắt Ngô Tiểu Tiện về lại:

- Mày gọi thần gọi quỷ cái gì? Hôm nay mày có cầu cứu thần tiên cũng chẳng có tác dụng gì đâu!

Kết quả, bà nội Tề ở đầu dây bên kia điện thoại cuối cùng cũng hiểu rõ được tình hình, cái trò gì đây? Cháu trai lớn của ta bị ăn đánh sao?

- Ai dô, a lô… Cái thằng chó con nhà cậu! Tạo phản rồi đấy phải không!

Một câu nói, lập tức đã khiến cho lửa giận của Ngô Liên Sơn tiêu tan trong nháy mắt, giọng điều hòa hoãn nói:

- Bà ơi… Bà đừng nghe ba chúng nó nói bậy nói bạ, không phải như thế đâu.

Ngô Ninh, Đường Dịch, Tề Lỗi bên này không thèm để ý đến ông.

- Đúng thế!! Đúng thế đấy bà ạ! Đang đè Tề Lỗi ở chỗ kia đây này! Thật hung tàn quá!

Ngô Liên Sơn vội giải thích:

- Bà ơi, bà đừng nghe chúng nó nói bậy, thật sự không có chuyện đó đâu! Cháu cúp máy trước đã, một lát nữa cháu sẽ gọi lại qua cho bà!

Cúp máy trước rồi nói chuyện sau! Đáng tiếc, bà nội Tề lại nói:

- Cậu dám cúp máy thử cho tôi xem?!

Ngô Liên Sơn liền không dám động nữa…

Đầu dây bên kia im lặng hồi lên, hiển nhiên là bà nội Tề đang càng lúc càng giận dữ, nửa ngày trời mới có thể thấp giọng gầm nhẹ một câu:

- Chúng bay đợi bà tới!

Điện thoại vang lên “cạch” một tiếng, đặt lên bàn. Sau đó bà lão chống eo, hít vào một hơi:

- Ông già chết tiệt đâu rồi! Ông mau dậy ngay cho tôi! Cháu trai lớn của tôi sắp bị người ta đánh chết rồi đây này!

Tề Hải Đình ngáp một tiếng rồi quát:

- Có chuyện gì? Đứa nào dám động đến cháu trai lớn của ta!?

Sau đó là một loạt tiếng dép 'loạt xoạt' đi trong nhà vang lên, ông nội Tề chạy bước nhỏ, xông thẳng đến trước điện thoại!

Cầm ống điện thoại lên:

- Xảy ra chuyện gì!!?

Chết thật!!

Lửa giận của ba ông bố lập tức biến mất, không dám đáp lại dù chỉ là một câu! Ông nào ông đấy chỉ dám nhếch mày liếc mắt với ba đứa nhỏ, ý là, tụi bây ăn nói cẩn thận một chút cho tao! Đừng có kinh động đến ông lão.

Nhưng mà, ba thằng kia làm gì để ý đến ánh mắt của mấy ông bố nhà mình đâu chứ? Bây giờ biết sợ rồi sao? Muộn rồi!!

- Ông nội ơi! Ông nội à! Cứu mạng với!

Đường Tiểu Dịch:

- Lão Ngô vừa mới tát Ninh Tử sái cả quai hàm rồi.

Ngô Tiều Tiện:

- Các mẹ đang đè Tề Lỗi ra mà đánh tơi tả ở đây này! Đánh đến nỗi cái chổi sắp gãy ra rồi này!

Tề Lỗi:

- Ba Đường cũng tát Tiểu Dịch thảm lắm!!

(Đường Thành Cương… Tôi chưa tát mà!!)

Đường Dịch:

- Bọn họ nói tụi cháu yêu sớm!

Ngô Ninh:

- Nói là suốt ngày không chịu về nhà ăn cơm thì là yêu sớm rồi!

Tề Lỗi:

- Còn nói bọn cháu ăn trộm tiền!

Đường Dịch:

- Cháu thi tốt như thế, bố cũng không khen cháu một câu! Lại còn đánh cháu!

Ngô Ninh:

- Cháu thi không tốt có một lần, mà lão Ngô đã đánh cháu thành ra bộ dạng mũi không ra mũi, mặt không ra mặt nữa rồi!

Tề Lỗi:

- Mẹ cháu còn không thèm nói lý, còn không cho cháu giải thích nữa cơ!

Đường Dịch:

- Oan quá… Đáng thương quá đi!

Ngô Ninh:

- Ông nội ơi! Mau quản mấy đứa con ông đi ạ! Bọn họ đều tạo phản hết cả rồi!

Tề Lỗi:

-: …

Chậc! Vốn từ cạn kiệt mất rồi.

Chẳng qua, dù không biết hiện tại liệu ba thằng còn có vốn từ để mách nữa hay không. Nhưng cái đó đã không còn quan trọng nữa, bởi vì nhiêu đó là đã quá đủ!

Hô hấp của ông nội Tề ở đầu dây bên kia điện thoại đã trở nên dồn dập!

- Được lắm… Lớn rồi, đủ lông đủ cánh rồi chứ gì!!

- Dám bắt nạt cháu trai lớn của ta!

Càng nghĩ lại càng tức, càng nghĩ lại càng tức! Ông lão hoàn toàn bộc phát cơn giận:

- Tề, Quốc, Quân!! Thằng khốn súc sinh nhà anh! Anh thử đánh nó tiếp cho tôi xem!?

Tề Quốc Quân bị oan, có chết cũng không thể rửa sạch hết tội, con còn chưa động thủ mà?

Mà bà nội Tề đứng bên cạnh đang không ngừng vuốt lưng nhuận khí, nhắc nhở ông lão Tề:

- Chú ý một chút, đừng mắng đến cả bản thân…

- Bà đừng quản nhiều!

Lão mà nóng lên là lục thân bất nhận! Mắng xối xả qua điện thoại, khiến cho mấy ông bố bà mẹ bên kia toát hết mồ hôi!

Khiến lửa giận trong lòng sáu người không có chỗ xả, trong lòng oán hận, ba thằng ôn con… Tụi bây cứ đợi đấy!!

Đáng tiếc, chút tâm tư này của bọn họ đã nằm hết trong dự liệu của ông lão Tề, sau khi mắng đã đời xong:

- Đều đang chờ đợi đúng không? Đợi cho lão già này cúp máy, lại tìm cháu trai yêu của tôi tính sổ có đúng không?

Tề Quốc Quân lập tức nói:

- Bố… Bố bớt giận đã… Không có… Không đánh nữa là được rồi chứ gì?

- Đừng có gọi tôi là bố! Ông đây không có đứa con trai như anh!

Được rồi! Vừa rồi ông ta nói chuyện với Tề Lỗi thế nào, hiện tại bị trả về như thế đó, đúng là luật hoa quả không chừa một ai!

- Bây giờ!

Tề Hải Đình gầm lên:

- Ngay lập tức! Sáu đứa chúng bay, lăn đến chỗ tao ngay!

- Thôi khỏi đi ạ?

Đường Thành Cương cũng không biết nói gì:

- Cũng sắp mười hai giờ đến nơi rồi…

- Tao quản mấy giờ làm cái gì! Lập tức! Mười lăm phút nữa! Không thấy người thì ông đây tự mình đi qua!

Cạch… Điện thoại bị ngắt…

- …

- …

- …

Sáu người lớn, tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, chúng ta đưa mắt nhìn nhau.

Thở dài một tiếng, đều không còn cách nào khác. Quách Lệ Hoa bắt đầu mặc áo khoác ngoài vào, Thôi Ngọc Mẫn và Đổng Tú Hoa cũng lần lượt về nhà mình mà mặc thêm áo khoác.

Lúc gần đi còn không quên chế nhạo ba ông chồng nhà mình:

- Đừng có đứng ngơ ngẩn ở đó nữa… Đi thôi!

Ba ông chồng lại cười khổ một tiếng, vốn dĩ trong đầu còn muốn tìm ba thằng con tính sổ, kết quả…

Làm gì còn thấy bóng dáng của ba thằng ở chỗ nào!? Nhân lúc bọn họ bị ăn mắng thì chúng đã co giò chạy mất! Không cần nghĩ cũng biết, đêm nay chắc chắn là không tóm được bọn chúng rồi. Tối mai tụi bây dám quay về thì coi như gan tụi bây to!

Không còn cách nào khác, Đường Thành Cương khởi động xe, chở một đám người lao đến nhà của ông lão Tề. Sau khi bước vào trong sân, chỉnh tề đứng thành một hàng, chờ đợi lắng nghe những lời răn dạy của ông lão.