Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bên này, Đường Tiểu Dịch cảm thấy bất bình thay cho Tề Lỗi.

Những chuyện này cậu ta và Ngô Tiểu Tiện là người biết rõ nhất, thật sự đã oan uổng cho Tề Lỗi rồi.

Giãy dụa muốn đi lên giúp đỡ, lại bị một cái trừng mắt của Đường Thành Cương dọa cho rụt cổ về.

- Mày muốn làm cái gì!?

- Con…

Đường Dịch thật sự sốt ruột chết mất:

- Lão Đường! Mọi người phân rõ phải trái chút đi, Đầu Đá thật sự không có nói dối đâu!

- Mày cũng không phải cái gì tốt đẹp đâu nghe chưa!

Lão Đường vẫn còn đang tức đây, nghe vậy liền đè đầu ra mà mắng:

- Ông đây hỏi mày, tiền của mày đâu? Lúc trước cho mày một ngàn tệ, còn có tiền để dành nữa, đều đi đâu hết cả rồi!?

Thấy Đường Dịch đớ người ra, Đường Thành Cương lại càng sấn tới.

- Ông đây hỏi mày đấy! Tiền đâu!? Ba thằng chúng bây rốt cuộc đã làm cái gì rồi?

- Con…

Đường Dịch lập tức đứng hình.

Cậu ta muốn nói thật, tiền dùng để buôn bán hết rồi!

Nhưng, Đường Tiểu Dịch dù sao vẫn còn chưa trưởng thành, cậu ta có chút không cam tâm!

Mấy ngày nay, cậu ta đã vô số lần hoang tưởng, đợi kiếm được tiền rồi, cậu ta sẽ đập số tiền đó vào tay lão Đường, xem xem lão còn dám mắng cậu ta tán gia bại sản nữa không.

Được vậy thì sung sướng biết bao nhiêu?

Nhưng đột nhiên xảy ra chuyện như này, khiến cho kế hoạch của cậu ta loạn hết cả.

Nhưng, nếu không nói… Tề Lỗi đang bị ăn đánh, cậu ta cũng chạy không thoát.

Đang lúc do dự thì Ngô Ninh lén lút kéo cậu ta một cái.

Đầu óc của Ngô Tiểu Tiện nhanh nhạy, thật ra trong lúc ba bà mẹ liệt kê “tội trạng” của Tề Lỗi, cậu ta đã muốn thẳng thắn khai hết ra rồi.

Nhưng mà, chính bởi vì cậu ta suy nghĩ nhiều thứ, mới giống như Tề Lỗi, phát hiện ra ở hiện trường có một lỗ hổng, một lỗ hổng cực kỳ lớn!

Không thể nói rõ được.

Chúng ta từ từ phân tích từng chi tiết đi.

Hai ngàn tệ dùng để làm cái gì? Bởi vì Nhị Bảo Tử uy hiếp.

Tại sao Nhị Bảo Tử lại đến uy hiếp? Bởi vì Tề Lỗi hôn Chu Lôi một cái.

Tại sao lại hôn Chu Lôi? Chính bởi vì yêu sớm đây này.

Ừm! Vừa bị đánh bởi vì hai ngàn tệ, vừa bị đánh bởi yêu sớm.

Ngô Tiểu Tiện mệt lòng thay cho Tề Lỗi, chọn một cái đi?

Sau đó, động tác nhỏ của Ngô Ninh hoàn toàn đã lọt vào mắt của Ngô Liên Sơn.

Tên nhóc quỷ thối tha, lúc này rồi mà mày còn dám ở đây định tính kế tụi ông sao?

Con ngươi trừng lên, phát giận tại chỗ, một cái tát trực tiếp giáng thẳng xuống.

- Thằng súc sinh! Mày cũng nói đi, tiền của mày đâu rồi?

“Chát” một tiếng vang lên thật chói tai, Ngô Ninh bị đánh đến đỏ mắt.

Trừng mắt nhìn cha ruột của mình, con gây họa, bố đánh con, không gây họa gì, bố cũng đánh con? Bố có còn là một người bố nữa không vậy?

Bố đợi đó, là mọi người ép con!

Ngô Ninh lập tức bị “hắc hóa”, nhập vào trạng thái “tiện nhân”.

Che mặt lại, căm hờn rống lên một tiếng thật to:

- Dừng lại! Có cho người ta nói một câu không thế!?

Bầu không khí trong căn nhà ngưng đọng lại, toàn bộ đều nhìn về phía Ngô Tiểu Tiện.

Chỉ thấy cậu ta đang giãy đành đạch ở một bên, uất ức muốn khóc.

- Không phải chỉ là hai ngàn tệ thôi sao? Dựa vào cái gì mà không chịu hỏi rõ đã đánh người rồi?!

Ngô Liên Sơn cũng trừng mắt:

- Thằng súc sinh, mày đang la hét với ai đấy? Chuyện này cần gì phải hỏi nữa sao?

Ngô Ninh tiếp tục uất ức:

- Tiền là do chú ba cầm đi, dựa vào cái gì mà đánh tụi con chứ?

Trong lòng Ngô Tiểu Tiện thầm nói, mình vẫn không nói thật rồi!

Đường Thành Cương:

- !!!

Ngô Liên Sơn:

- !!!

Quách Lệ Hoa:

- !!!

Tất cả mọi người, trong lòng đều “lộp bộp” một tiếng.

Đường Thành Cương cũng ngẩn ra, có ý gì chứ? Đánh sai rồi sao?

- Thằng ba? Mày, chú ba mà lấy tiền!?

Ngô Ninh thở hắt ra một hơi thật mạnh, nước mắt long chòng nơi vành mắt:

- Mọi người làm người lớn mà ngang ngược như thế sao? Dựa vào cái gì hả? Dựa vào cái gì mà đánh người ta!?

Khóc lóc kêu gào thảm thiết, làm cho người ta không thể không tin.

Đám người lớn nhìn nhau một cái, đều rất hoang mang, đừng nói là thật sự đánh sai người rồi đấy nhé?

Đường Thành Cương truy hỏi:

- Thằng súc sinh, mồm miệng mày đừng có nói bậy! Chú ba mày xài tiền, còn cần dùng đến tiền nhà họ Tề chúng bây sao?

Tề Quốc Đông dùng tiền thì chỉ cần nói với ông một tiếng, cần gì phải phiền toái như thế?

Ngô Ninh tiếp tục kêu thảm:

- Không tin? Không tin thì mọi người gọi điện mà hỏi thử đi!

Lúc này đám người lớn đều đơ hình hết cả, kiên định như thế thì chắc tám phần là thật rồi.

Còn chưa kịp hồi hồn trở lại thì Ngô Ninh lại càng bạo phát mãnh liệt hơn.

- Có hỏi không? Không hỏi, con sẽ hỏi giùm cho!

Vừa nói, vừa xông đến trước chỗ đặt điện thoại, cầm lên bấm số.

Đám người lớn vừa nhìn, muốn đi lên ngăn lại, Thôi Ngọc Mân vội vàng nói:

- Tiểu Ninh, đừng… Ông nội con giờ này cũng đã nghỉ ngơi rồi, đừng phiền đến ông chứ.

- Không được!

Ngô Ninh quả quyết;

- Phải trả lại sự trong sạch cho tụi con!

Đám người lớn nghĩ, thôi thì hỏi thì cứ hỏi đi, chuyện không làm rõ ràng thì ai cũng không được thoải mái.

Sau vài tiếng kết nối với đầu dây bên kia, điện thoại liền có người nhấc máy, người bắt máy là bà nội Tề.

Vừa nghe thấy động tĩnh, chính là bị tiếng làm ồn đánh thức:

- Ai đấy? Muộn thế này rồi.

Đường Thành Cương vừa nghe, lập tức đi lên phía trước giành nói:

- Mẹ nuôi, con Thành Cương đây ạ! Chuyện này, ba thằng nhóc tìm chú ba chúng có chút…

Lời còn chưa kịp nói xong, Ngô Tiểu Tiện vừa nghe thấy bên kia là bà nội Tề, lập tức như được trời độ.

Đôi mắt nhỏ chan chứa sự uất ức lập tức trở nên sống động, cướp lấy ống nghe điện thoại! Cầm chặt ống nghe, vận khí công từ đan điền, một hơi giải bày.

Gào lên một ai oán từ trong tận cuống họng:

- Nội ơi!

- Nội ơi! Bà nội của con ơi!!

- Cứu mạng với!! Giết người rồi!!!

Đám người lớn bắt đầu đổ mồ hôi hột trên trán, vừa mới xông lên cản lại, tên nhóc súc sinh này, mày đang làm gì đấy?

Kết quả, Đường Tiểu Dịch bên này vừa mới bắt đầu thì chưa hiểu chuyện gì, lúc này vừa nghe Ngô Ninh rống lên thì đã hiểu ngay.

Ngao!!!

- Ông nội ơi! Bà nội ơi! Cứu mạng với!!

Đó gọi là tiếng kêu đau đến tận tim gan, giằng xé lòng người!

- Mấy người kia điên hết cả rồi, chuẩn bị đánh chết bọn con rồi đây này!!

- Cứu mạng chúng con với! Ông nội ơi! Nhanh nhanh đến quản con của ông đi!!

Tề Lỗi:

- …

Tề Lỗi vốn cũng uất ức, cái chuyện chết tiệt này làm ầm lên, cũng không thể giải thích rõ được.

Kết quả, vừa nghe thấy ông bà nội ở đầu dây bên kia điện thoại, lập tức như được hồi sinh, sau đó…

- Ông nội ơi ~~! Bà nội ơi ~~!

Ba tên nhóc trong một giây đồng loạt phối hợp ăn ý, người khóc kẻ rống vang vọng cả sân, muốn bao nhiêu thương thảm thì có liền bấy nhiêu,

Con ngươi của sáu người lớn đều trừng to muốn rớt cả ra ngoài.

Bị lừa rồi!