Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau đó, Quách Lệ Hoa nghe thấy con trai mình vừa học vừa làm, cơ bản không có phản ứng quá nhiều, căn bản là không xem là chuyện gì to tát.

Uy nghiêm lạnh lùng hừ một tiếng:

- Còn gì nữa?

- Còn…

Tề Lỗi sửng sốt, còn cái gì nữa sao? Hết rồi mà?

Lại được mẹ Thôi gợi ý:

- Buổi chiều ở cùng với ai?

Con ngươi của Tề Lỗi đảo đảo:

- Bạn học đó!

- Có bạn nữ không?

- Có… Có ạ!

- Có quan hệ gì?

- Thì bạn học đó ạ!

- Không phải là loại quan hệ kia?

- Không phải!

Quách Lệ Hoa:

- Nghĩ cho kỹ vào rồi trả lời! Bây giờ thừa nhận vẫn còn kịp.

Tề Lỗi có chút cứng đờ, sẽ không nghĩ con yêu sớm đó chứ? Trong lòng nhẹ nhõm, vậy thì không sợ nữa rồi.

- Thật sự con không có yêu sớm đâu!

- Đừng để mẹ phải động thủ thì mới nói, khi đó đã muộn!

- Thật sự không phải là yêu sớm!

- Còn cứng đầu cứng miệng phải không?

Kết quả, mẹ Đổng nói ra một câu:

- Không yêu sớm, vậy thì tiền biến đâu mất rồi?

- Tiền… !!!

À! Thì ra là chuyện số tiền kia.

Mấy người không nhắc nhở, khả năng Tề Lỗi cũng quên mất.

Đang muốn nói rõ bây giờ tiền đang ở nơi nào, kết quả, phát hiện ra một vấn đề, một vấn đề lớn.

Hình như chuyện này không thể nói ra ngoài được.

Cũng vào lúc mà cậu đang do dự, trong mắt Quách Lệ Hoa lại cảm thấy thằng nhóc này có vấn đề, lập tức giận dữ đến điên người.

Cũng không cho Tề Lỗi cơ hội để nói chuyện nữa, lập tức chuyển sang giai đoạn đánh trước rồi nói chuyện sau.

Thô bạo rút cán chổi đã chuẩn bị sẵn từ sớm ra, giờ tay hướng về phía đứa con trai mình.

“Bốp” một tiếng vang lên thật giòn giã, Tề Lỗi bị đánh vẫn còn đang đứng hình.

Mình… Mình, một ông chú gần bốn mươi mà còn bị mẹ đánh sao?

Đường Tiểu Dịch và Ngô Tiểu Tiện đứng ở một bên lại có phản ứng khác.

Đường Tiểu Dịch lập tức không kiềm được tính tình ngông cuồng của mình, trợn con ngươi:

- Mẹ nuôi, mẹ làm cái gì vậy!?

Ngô Tiểu Tiện lại thầm thở phào nhẹ nhõm, may không phải là cậu ta.

Chẳng qua cũng vội lên tiếng:

- Mẹ nuôi, đừng mà, có gì từ từ nói chuyện!

Đáng tiếc, hiện tại làm gì có chỗ cho hai thằng bọn họ nói chuyện?

Ngô Liên Sơn và Đường Thành Cương vừa trợn trừng mắt, cản trước mặt hai đứa:

- Câm mồm lại cho tao! Từng đứa một, tới đây!

Đúng thế, hôm nay đứa nào cũng không thể chạy thoát được.

Bên kia, Đổng Tú Hoa và Thôi Ngọc Mẫn cũng động tay.

Đổng Tú Hoa giữa chặt cánh tay của Tề Lỗi, sắc mặt hung tợn.

- Động! Động! Mày còn dám động sao? Mày muốn tạo phản rồi phải không!?

Thôi Ngọc Mẫn giữ một cánh tay khác, toát lên vẻ mẹ hiền:

- Đừng đánh vào mặt, Đầu Đá suy nghĩ cho kỹ xem bản thân đã sai ở đâu đi con!... Đánh vào mông ấy… Thạch Đầu, tại sao con lại không hiểu chuyện như thế hả? Đánh mông không sao đâu, tôi ấn nó xuống cho chị đánh.

Tề Lỗi:

- …

Có ba bà mẹ, đương nhiên 'tình yêu thương' sẽ được nhân lên ba lần.

Bị đánh còn có người giữ, người chỉ chỗ?

May mắn là Tề Quốc Quân không tham gia vào, nếu không 'tình yêu thương' sẽ được nhân lên bốn lần.

Mà Quách Lệ Hoa đã bắt đầu trút giận, vừa đánh, vừa mắng:

- Thằng nhóc chết tiệt này, ai cho mày không lo học! Ai cho mày yêu đương! Ai cho mày trộm tiền trong nhà!!

Mấy sợi cước trên tán chổi bay tứ tung trời đất, cắn răng nghiến lợi, ánh mắt tràn ngập sát khí,

- Ai da? Ai da, ai da!

Đừng nói Tề Lỗi đã được trùng sinh một đời, dù ở kiếp trước, ký ức lần cuối cùng mà cả ba gia đình cùng nhau lập hội thẩm vấn cũng là trước năm cậu mười hai tuổi?

Cậu gào lên theo bản năng:

- Đừng! Đừng đừng! Mười sáu rồi! Như vậy không được đâu!

- Không trộm tiền mà!! Số tiền đó qua hai ngày nữa là có thể lấy lại được rồi!! Cũng không có yêu sớm luôn!! Đừng mà, đừng mà!!

Kết quả, cậu không nói lời này thì còn tốt:

- Được lắm, thì ra chính là mày đã động vào số tiền đó! Tao đánh chết tên nhóc thối tha ngỗ nghịch nhà mày!

Ba bà mẹ đã sớm luyện được kỹ năng đánh con một cách điêu luyện, kết hợp vô cùng ăn ý, ba người, hai người đè Tề Lỗi xuống ghế sô pha, hơn nữa còn đè úp lại, mông hướng lên trên, chào đón những trận đòn roi giòn giã của Quách Lệ Hoa.

Đau thì cũng chẳng đau là bao, chỉ là… Tề Lỗi không thể chấp nhận được cảnh tượng này!

Chẳng lẽ cậu sẽ phải trở thành người đầu tiên trong những trường hợp trùng sinh mà sau khi sống lại được tận hưởng đãi ngộ như thế này sao?

Hảo hán không chịu được thiệt thòi trước mắt:

- Con sẽ nói hết, nói hết toàn bộ! Đừng đánh nữa mà!

- Muộn rồi!

Ba bà mẹ đồng thanh một câu.

Quách Lệ Hoa:

- Thằng nhóc thối tha! Dám yêu sớm này!!

Mẹ Đổng:

- Không lo học hành tử tế này!

Mẹ Thôi:

- Trộm tiền trong nhà này!

- Hôm nay không để cho mày nhớ lâu một chút thì không được!

Mẹ Đổng:

- Đánh! Sau khi xử lý xong tên này thì sẽ xử lý nốt hai tên kia luôn! Chắc chắn không tránh khỏi liên quan đâu!

Tề Lỗi:

- …

Nước mắt rơi thành dòng rồi này! (Không chịu thừa nhận là vẫn sẽ bị đánh)

- Cho một cơ hội đi mà? Có thể giải thích mà mẹ ơi!

Nhà họ Tề lúc này đã mất kiểm soát.

Ba bà mẹ đánh một đứa con, còn có hai tên đang xếp hàng đợi đến lượt.

Quách Lệ Hoa vừa cảm thấy mất mặt, lại vừa cảm thấy phẫn nộ vô cùng.

Mày làm như thế nào, không hiểu chuyện ra sao cũng được, nhưng hành động trộm gà bán chó như thế là không được con ạ, phải cho mày một trận để nhớ cho kỹ!

Tề Lỗi lúc này thật sự không dám giãy dụa lung tung, cậu không còn là một đứa trẻ nữa rồi, ba bà mẹ “tay chân già yếu”, làm sao đọ lại được với một thanh thiếu niên như cậu chứ? Lỡ như vô tình đụng trúng các mẹ, vậy thì tội lại càng thêm nặng.

Cho nên, đến động cũng không dám động, chỉ có thể dùng võ mồm.

- Con không có bạn gái, không trộm tiền, không ăn cơm ở nhà là vì đi kiếm tiền mà!

- Hai ngàn tệ kia qua hai ngày nữa là có thể lấy về trả lại cho mẹ!

Đáng tiếc, nếu như cậu không nhắc đến hai ngàn tệ kia thì còn tốt, vừa nhắc lại càng tệ hơn, các mẹ càng chắc chắn số tiền đó là do cậu cầm đi.

Quách Lệ Hoa càng tức giận hơn, từng đòn giáng xuống mỗi lúc một mạnh hơn.

Còn về mấy lời giải thích cái gì mà không có bạn gái, kiếm tiền này nọ, ha ha, bây giờ nói thì có tác dụng gì? Đều là giả dối!

Hiệu quả cũng giống như mấy câu sau:

'Thầy không giao bài tập…'

'Tiền học đi đâu mất tiêu rồi…'

'Tối qua con học ở nhà bạn học, cái gì cũng không làm…'

Cũng chỉ là một lý do thôi.

Tin chúng bây thì đúng là sỉ nhục trí tuệ của đám người lớn.