Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lối suy nghĩ của mấy người lớn nhiều khi còn buồn cười hơn cả đám trẻ con, từ một việc đâu đẩu đầu đâu mà cũng có thể liên tưởng đến một việc khác, nhưng cái này cũng chỉ là thao tác cơ bản của bọn họ thôi!
Có nhiều lúc, chỉ từ một đầu mối sứt sẹo liền có thể suy diễn được hiện trường vụ án, cái này cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn.
Lập luận rất logic, cũng rất chặt chẽ, thậm chí còn chặt chẽ hơn cả Sherlock Holmes phá án nữa.
Nhìn vào mấy điểm mấu chốt trước mắt.
Tiền mất rồi… Ngày ngày không ở nhà… Buổi chiều có con gái đến nhà… Hát mấy bài hát tình yêu, cộng thêm cuộc điện thoại vào ngày công bố điểm thi đó…
Cái này chỉ còn cách tội ác chừng một bước nữa mà thôi.
Cuối cùng, Tề Quốc Quân phát hiện trong thùng rác có một đống hộp đựng đồ ăn, trên mấy tờ giấy ăn còn đề tên của khách sạn tốt nhất Thượng Bắc - Khách sạn Phúc Lâm.
Đây, trong đầu của bốn ông bố bà mẹ liền bật ra một suy nghĩ, yêu đương còn không biết tự lượng sức mình, tiêu xài phung phí, hiển nhiên là hình tượng nam tính tự trọng cao, tán gia bại sản.
Cơ bản là có bằng chứng để hỏi tội rồi.
Thôi Ngọc Mẫn và Đổng Lệ Hoa im lặng gọi một cuộc điện thoại cho lão Đường và lão Ngô:
- Đang ở đâu đấy? Lập tức lăn về đây!
Đằng đằng sát khí.
…
Đêm nay, bầu trời không trăng, gió thổi vi vu.
Vốn dĩ định kéo Lý Mân Mân xuống nước, nhưng cô ta đã chạy đi mất.
Thật sự là chạy đi mất, vừa nhìn thấy ba thằng muốn đi bán tất, quăng lại một câu rồi co giò lên chạy, chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu nữa.
Lúc đi vào trong nhà, liền nhìn thấy phòng khách nhỏ nhà Tề Lỗi chật kín người, bầu không khí ở hiện trường có chút lạnh lẽo.
Tivi cũng không bật, sáu người lớn đã ngồi ở đó, ánh mắt sắc như dao nhìn chằm chằm bọn họ.
Ngô Tiểu Tiện mẫn cảm đụng đụng Đường Tiểu Dịch, hai người trao đổi ánh mắt với nhau.
Ngô:
- Gần đây không gây họa gì đấy chứ?
Đường:
- Ngoan như Uyển Quân luôn!
( *Uyển Quân: nữ chính trong bộ phim truyền hình cùng tên của Đài Loan, là con dâu nuôi từ bé của nhà họ Châu, sau khi kết hôn với cậu cả thì yêu cậu hai và cậu ba, ở đây Đường Dịch dùng để mỉa mai)
Ngô:
- …
Đường:
- Sợ cái gì? Có chỗ dựa vững chắc rồi mà còn lo!
Đường Tiểu Dịch đúng là có chỗ dựa vững chắc, thi tốt, lại không gây họa gì, còn hiểu chuyện nữa.
Đi bán tất, ai mà dám tín?
Nhưng trong lòng của Ngô Tiểu Tiện lại vô cùng thấp thỏm, chỗ dựa của tao thì không vững! Cậu ta thi hỏng rồi, quan trọng là còn có bài văn “Bố của tôi” kia…
Bây giờ toàn bộ giáo viên ở cả cái Thượng Bắc này đều đang dáo dác tìm kiếm con trai nuôi chưa từng gặp mặt của cục trưởng.
Điều này nếu như để Ngô Liên Sơn biết được, cha mày mà mày còn dám đổi, còn không đánh gãy chân cậu ta sao?
Tề Lỗi cũng cảm thấy rất kỳ quái, ba cặp bố mẹ này đây là đang làm cái gì?
Cười xấu hổ một tiếng:
- Sao lại không xem bóng vậy ạ?
Thấy bố mình không đáp, cũng rất thức thời quay về phòng.
Nhưng mà, còn chưa kịp đẩy cửa phòng ra.
- Quay lại đây!
Đã bị Quách Lệ Hoa lạnh giọng quát một câu, dọa cho ba thằng khiếp hết hồn vía.
Sau lưng Tề Lỗi thoáng qua một luồng gió lạnh, tình cảnh như thế này có chút quen thuộc. Trước năm mười hai tuổi, dường như cậu thường xuyên phải đối mặt với áp lực từ sự uy hiếp như thế này.
- Mẹ… Sao thế ạ?
Lại phát hiện, mẹ mình dường như đã khóc, vành mắt đều đã ửng đỏ.
- Đừng gọi tôi là mẹ!
Mẹ Tề quay phắt đầu qua một bên:
- Tôi không có đứa con như anh!
- …
Tề Lỗi nhất thời sửng sốt, nhanh chóng lục lại ký ức, lập tức đưa ra kết luận, chắc là bởi vì chuyện luôn không ăn tối ở nhà đây mà, chọc giận mama yêu dấu rồi.
Ngoại trừ chuyện này ra thì không có chuyện xấu gì nữa.
Kỳ thực, chuyện này Tề Lỗi cũng đã từng suy nghĩ đến, có nên ngả bài với bố mẹ không, dù sao thì việc bày sạp bán ở chợ đêm tuy rằng khó có thể tiếp nhận nhưng cũng không tính là xấu, không cần thiết phải giấu giếm.
Nhưng mà, tính cách của Quách Lệ Hoa như vậy, tính tình sốt sắng, chuyện gì cũng muốn điều khiển trong tay, điều này cũng là nguyên nhân chủ yếu dẫn đến việc quan hệ giữa hai mẹ con đời trước lúc nào cũng căng thẳng.
Nếu để bà biết được Tề Lỗi bày sạp buôn bán, chắc chắn sẽ dạy dỗ cho cậu một trận.
Cài gì mà tên nhóc nhà con mới mấy tuổi đầu, chuyện học hành mới là chuyện chính, tự chuốc khổ vào người để làm gì.
Cái gì mà, tự dưng muốn đi bán hàng là đi, chưa xin phép ai cả, công việc còn không chỗ cố định.
Không chỉ là không ngừng oán trách, thậm chí có thể còn có thể sử dụng phương thức bạo quyền, cấm cản cậu đi làm.
Cho dù sau này có chấp nhận sự thật, có lẽ sẽ đồng ý cho Tề Lỗi làm tiếp, nhưng chắc chắn cũng không yên tâm hoàn toàn, cái gì cũng phải giám sát từng chút một, lúc đấy chẳng khác gì bị điều khiển cả.
Haizz, cha mẹ trong thiên hạ ai chả thế, không yên tâm cho con mình.
Đặc biệt là bậc cha mẹ những năm 90, đánh cho đã xong còn phải nói là vì muốn tốt cho con.
Mà nói thật lòng thì, Tề Lỗi vô cùng hào hứng khi được hưởng thụ cảm giác làm con, nhưng đến cùng thì trong thân xác cậu cũng ẩn chứa linh hồn của một ông chú trung niên. Ítt nhiều gì cũng phải có chút tự do riêng của chính mình, không hy vọng cha mẹ quản quá nhiều chuyện của cậu.
Cho nên, cuối cùng Tề Lỗi cũng không chủ động hé răng về chuyện bọn họ mở sạp kinh doanh, cứ nghĩ thuận theo tự nhiên là được rồi, hôm nào không giấu nổi nữa mới nói ra.
Mà không may là, hôm nay có lẽ sẽ là ngày không thể giấu nổi kia.
Dựa vào những từ ngữ mà mẹ vừa dùng, cùng với thần thái của bà, lửa giận không nhỏ, còn muốn giấu nữa thì chắc không được yên ổn.
Phải biết, mấy bà mẹ Đông Bắc trong những năm này không phải là tra khảo đã đời rồi mới đánh, mà là đánh xong rồi mới hỏi!
Nếu hiện tại mà hắn còn chần chừ, kiểu gì cũng sẽ bị một loạt chổi vào mông. Chờ mẹ đánh xong mới hỏi rõ xem sai trái ở đâu, dù hắn có giải thích rõ rang thì đều đã muộn.
- Mẹ!
Tề Lỗi trở nên nghiêm túc:
- Việc con không về nhà ăn cơm thực ra có nguyên nhân cả, bọn con đang cần cù học cách tự mình kiếm tiền, vừa học vừa làm, cho nên mới về nhà muộn!
Hảo hán không chịu thiệt thòi trước mắt, câu từ nhanh gọn, chính là sợ nói chậm một giây thôi là cũng dẫn đến một trận bạo phát.