Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cùng lúc đó, Tề Quốc Quân và Quách Lệ Hoa đi làm về, thấy cửa sắt bị khóa, cau mày vô cùng tức giận...

Ba đứa trẻ xui xẻo đó lại không có nhà! Ngay lúc này, Thôi Ngọc Mẫn và Đổng Tú Hoa cũng xuất hiện ở đầu ngõ, nhìn thấy hai vợ chồng đứng ở cửa nhà với vẻ mặt lạnh lùng, Đổng Tú Hoa hiểu ra ngay vấn đề:

- Lại chạy à?

Quách Lệ Hoa gật đầu:

- Càng ngày càng không ra thể thống gì! Đã mấy ngày rồi đấy?

Thôi Ngọc Mẫn nói:

- Đã hơn mười mấy ngày rồi nhỉ? Cũng chẳng biết bọn nhỏ xảy ra chuyện gì nữa. Cứ hễ đến buổi tối là không thấy tăm hơi đâu.

Đang nói, bà Dương đột nhiên bước ra khỏi nhà, thấy cả ba gia đình đều ở đó, cười toe toét, chỉ vào nhà Tề Lỗi nói:

- Đầu Đá nhà bà có chuyện gì thế? Cũng chả biết gọi từ đâu ra một đám nam nam nữ nữ. Mãi đến bốn giờ chiều mới giải tán.

Quách Lệ Hoa nghe vậy thì thầm sửng sốt! Đừng quên rằng trước đó trong lòng bà từng nghi vấn Tề Lỗi yêu sớm, hiện tại chuyện này vẫn chưa qua đâu đấy!

- Có nữ?

- Có chứ!

Bà cụ Dương cứ như sợ thế giới không hỗn loạn:

- Ở lại một buổi trưa đấy! Cười nhí nhí nhố nhố, vừa nghe đã thấy không đâu vào đâu rồi.

Bây giờ hàng xóm đều đang bàn tán xôn xao về việc kết bạn của thằng Dương Kim Vĩ nhà bà ta, bà ta đang lo lắng không biết có nơi nào để chuyển hỏa lực, sao có thể không đổ thêm dầu vào lửa châm ngòi thổi gió cho được? Nhưng ba bà mẹ đều biết rõ tính tình của bà ta, chỉ có thể tin một nửa.

Bà cụ Dương vừa thấy vậy. Xời!  Tưởng bà lừa chúng mày chắc?

Bà ta nói như thật:

- Chuyện là vậy đó.

- Buổi trưa... Tôi đi bán rau về... có nhìn thấy thằng Đầu Đá nhà cô đầu ngõ với một con bé...

- Cách rất xa nên tôi nghe không rõ lắm, dù sao thì bọn nó nói 'Tớ thích cậu, cậu không thích tớ, tớ biết... tớ biết hết' kiểu đó....

- Tôi không nghe thấy câu trả lời của con bé đó, tóm lại là nó cũng không rời đi mà là ở nhà cô đến bốn giờ.

- Thằng Đầu Đá nhà cô còn hát cho người ta nghe nữa chứ! Cái bài hát ấy, eo ôi... buồn nôn muốn chết, cái gì mà... 'Em hỏi anh yêu em nhiều thế nào, ánh trăng nói hộ lòng anh' ấy.

"..."

"..."

"..."

Ba bà mẹ nghe vậy, không phải nói bậy rồi...

Bà Dương dù có lừa bịp thì cũng không thể sáng tác ra lời bài hát được.

Đợi bà cụ đi về, ba bà mẹ vào nhà của Tề Lôi, lông mày của Quách Lệ Hoa nhíu chặt….

- Làm sao giờ? Sẽ không thật sự có chuyện đó chứ? Nó mới ổn được mấy ngày thôi đấy!

Thôi Ngọc Mẫn cũng có chút lo lắng:

- Tuổi còn nhỏ đúng là chẳng biết gì... Yêu sớm thật rồi, không thể qua loa được.

Đổng Tú Hoa chủ yếu là bởi vì ba đứa nhỏ mỗi ngày đều vắng nhà, nửa đêm mới trở về, thật sự hơi lạ lùng, cộng thêm việc Tề Lỗi có thể đang yêu sớm. Bà cảm thấy có chút khó chịu:

- Lệ Hoa à ... chúng ta không phải người ngoài, tôi nói bà phải nghe đấy.

- Bà thật sự phải quan tâm đến Đầu Đá rồi đấy. Chuyện sau khi thi xong còn khá hơn một chút. Nếu như lại yêu, vậy thì chưa chắc đâu.

- Hơn nữa, Tiểu Dịch và Ninh Tử đều nghe theo Đầu Đá. Nếu như nó nổi thói ngông cuồng, vậy hai đứa nhỏ kia cũng sắp đến rồi đấy. Cái này không phải chuyện đùa đâu! Nên quản lý tụi nó đi là vừa!

Quách Lệ Hoa càng nghe càng lo lắng, sao bà không có lúc nào thảnh thơi hết vậy? Như thể trở lại trước kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, thằng con làm mấy chuyện không giống người ấy đã trở lại.

Bà tức tối buông một câu:

- Chờ bọn nó về rồi tính!

Bà Dương hàng xóm tựa vào chân tường nghe ngóng, tiếng nói chuyện của mấy bà mẹ không chữ nào là không lọt vào tai. Trong lòng bà ta vui sướng...

Không phải mấy người toàn xem trò cười của thằng Dương Kim Vĩ nhà này sao? Làm như thằng Đầu Đá nhà mấy người giỏi lắm không bằng.

Bà ta ngay lập tức cao giọng, cố ý để nhà hàng xóm nghe thấy:

- Kim Vĩ, bà bảo này!! Cháu phải nhớ cho kỹ đấy! Một lần thi không tốt cũng không sao, biết về nhà là được rồi.

- Chứ đừng như mấy cái thằng ngu ngốc nào đấy, một lần thi tốt là lên thiên đường luôn.

- Kết bạn gì chứ? Cháu xem người ta tìm người như thế nào kìa? Vừa nhìn đã biết chẳng phải con gái nhà gia giáo gì! Mất mặt quá đi thôi!

...

Từng câu một như những nhát dao cứa vào tim Quách Lệ Hoa, tức anh ách nhưng chẳng có chỗ nào để phản bác.

Thôi Ngọc Mẫn thấy vậy bèn khuyên can:

- Đừng nghe lời mụ già kia... mọi chuyện vẫn chưa chắc chắn kia mà!

- Phải đấy...

Đổng Tú Hoa:

- Về hỏi mấy đứa nó là biết ngay ấy mà.

Tề Quốc Quân luôn giữ im lặng, nhưng thật ra ông đã có suy đoán từ lâu rồi...

Tối nào cũng vắng nhà, nửa đêm mới về, cộng với cuộc điện thoại vào hôm công bố kết quả thi... vừa nghe đã biết không giống một mối quan hệ bạn học bình thường.

Bởi vậy, mặc dù bà Dương đang soi mói, nhưng quá nửa là sự thật!

Nhưng, ba người phụ nữ đã nổ bom rồi, ông không thể bỏ thêm thuốc nổ vào nữa.

Vào đến nhà là ngồi thất thần ở đó, nhưng Tề Quốc Quân muốn khuyên giải...

- Tôi thấy mình nên lạc quan tí... thằng Đầu Đá chưa từng có suy nghĩ như vậy, bỗng nhiên yêu sớm? Có khi còn có nguyên nhân khác? Mọi người bình tĩnh lại đi.

Ba bà mẹ nghĩ lại cũng thấy thế ...

- Mong là vậy...

Quách Lệ Hoa thở dài, lòng hơi nhẹ nhõm, từ trong túi lấy ra 3.000 tệ. Số tiền này đặc biệt được đi ngân hàng rút sau khi tan ca, cộng thêm vẫn còn 2000 tệ tiền dự trù ở nhà, vừa đủ 5000 tệ cho Tề Lỗi đóng học phí.

Bà hơi mệt mà đứng dậy, đi đến chỗ tủ tường định lấy 2000 tệ đó ra.

Nhưng vừa đưa tay ra chạm vào...

Tiền mất rồi!

Rầm rầm, 3.000 tệ trong tay bà rơi tứ tung! Thôi Ngọc Mẫn và Đổng Tú Hoa thấy vậy, họ lập tức cảm thấy không ổn:

- Sao vậy?

Tôi thấy mặt Quách Lệ Hoa tái mét:

- Tiền, tiền trong tủ... hình như bị Đầu Đá lấy đi rồi.

Đúng!

Thôi Ngọc Mẫn và Đổng Tú Hoa thầm nghĩ trong lòng, lần này không cần đoán nữa.

Chắc chắn là yêu sớm rồi! Nếu không, không thiếu tiền tiêu vặt, vậy trộm tiền trong nhà để làm gì? Còn cần phải hỏi nữa sao?

- Không đúng...

Thôi Ngọc Mẫn dường như lại nghĩ tới điều gì đó.

- Mấy ngày trước lão Đường vừa mới đưa cho Tiểu Dịch một ngàn. Bọn nó không thể nào thiếu tiền tiêu vặt được, đúng không?

- Hơn nữa... hơn nữa, trong heo đất của Tiểu Dịch có rất nhiều tiền.

Bà không nói còn được, vừa nói xong, Quách Lệ Hoa lập tức chạy vào phòng của Tề Lỗi, định tìm con heo đất của Tề Lỗi, kết quả... không có gì!

Ngay cả Thôi Ngọc Mẫn vẫn nghi ngờ lần này cũng trố mắt nhìn, trao đổi ánh mắt với Đổng Tú Hoa một cái rồi xoay người chạy về nhà!

Một lúc sau, hai người họ quay lại với vẻ mặt khó coi:

- Xong rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi!

Quách Lệ Hoa:

- Sao vậy?

Thôi Ngọc Mẫn:

- Tiền của Tiểu Dịch cũng không còn nữa!

Đổng Tú Hoa:

- Ninh Tử cũng thế!

Ba người mẹ người này nhìn người kia, người kia nhìn người nọ...

Chợt nhận ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng! 

- Cả ba thằng không phải đều yêu sớm hết đấy chứ!?

- Không thì sao lại tiêu nhiều tiền như vậy?

Lúc đầu, việc Đường Dịch và Ngô Ninh ngày nào cũng không ở nhà, khả năng là vì bọn nó muốn yểm trợ cho Đầu Đá. Bây giờ xem ra...

Vấn đề không hề nhỏ!

Mặc dù Đường Dịch và Ngô Ninh có đang yêu đương không thì chưa biết.

Nhưng tình hình này xem ra... Tề Lỗi chắc chắn là đang yêu!