Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhưng Lý Mân Mân lại nghiêm túc nói:
- Tề Lỗi, không phải chị nói cậu, cậu có thể để ý một chút. Đã chơi đàn tốt như vậy, sao cậu không đặt tâm trí vào việc học đi?
- Bỏ hết sức lực vào những việc vô bổ này, thật là ấu trĩ!
Mọi người đều sửng sốt, không ngờ rằng Lý Mân Mân lại đột nhiên bắt đầu dạy đời, cảm thấy không đúng lúc cho lắm.
Mà Tề Lỗi nghiêm nghị đặt cây đàn xuống, nhìn Lý Mân Mân một cách nghiêm túc.
- Em rất mâu thuẫn...
Lý Mân Mân không ngờ Tề Lỗi lại đột ngột thay đổi sắc mặt, cảm thấy hơi khó chịu:
- Mâu, mâu thuẫn gì cơ?
Tề Lỗi nhìn thẳng vào cô ta, hàng lông mày cau chặt:
- Rốt cuộc em đàn dở hay đàn hay?
- Rốt cuộc là cổ hủ? Hay là ấu trĩ vậy?
- Bị chị nói hết rồi, em còn nói cái gì nữa?
- Chị...
Lý Mân Mân nhất thời nghẹn họng, mặt đỏ bừng. Nhưng thấy Tề Lỗi ở phía đối diện đang nở nụ cười ranh mãnh, cô ta liền biết bản thân bị hắn gài.
- Cút!
Giận dữ mắng một tiếng, khiến bản thân vui vẻ.
Mọi người cũng vừa phản ứng lại, Tề Lỗi không hề tức giận mà là đang pha trò.
Họ không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là Lư Tiểu Soái không hiểu nổi, tại sao cậu ta lại phải thở phào nhẹ nhõm? Vốn dĩ hắn ta đâu phải người trong nhóm, tại sao phải bận tâm kia chứ? Kỳ lạ.
Đám người ngồi trong sân và trò chuyện suốt một buổi chiều.
Cùng nhau cười hi hi ha ha, chỉ cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh.
Lúc hơn bốn giờ, Lư Tiểu Soái thấy ba cậu bạn không có ý định đi tiệm nét, bản thân cậu ta thật sự nhịn không thể bỏ lỡ bản 'Hiên Viên kiếm' mới nhất:
- Bọn mày không thật đi thật à? Vậy bọn tao đi đây.
Đối với vấn đề này, Tề Lỗi cũng chỉ nói:
- Chờ mấy ngày nữa, mấy bữa nay bận quá. Qua mấy ngày nữa tao dẫn bọn mày đến một tiệm nét xịn cực.
Lư Tiểu Soái muốn lôi kéo Đường Dịch và Ngô Ninh thêm lần nữa, nhưng phát hiện hai người đã hoàn toàn nghe theo Tề Lỗi. Nếu Tề Lỗi không đi, họ cũng sẽ không đi.
Về phần bọn họ đang bận việc gì, cậu ta cũng chẳng buồn hỏi, chào xong liền dẫn hai người kia đi luôn.
Lý Mân Mân thấy Lư Tiểu Soái đã biến mất, cô ta cũng định rời đi. Giờ về còn học được một tiết, cộng thêm giờ tự học buổi tối nữa.
Chỉ thấy ba người Tề Lỗi cũng đang thu dọn chuẩn bị đi ra ngoài, không khỏi tò mò hỏi:
- Bọn em đang bận gì vậy?
Đường Dịch cười bí hiểm:
- Chị chả luôn nói là bọn em không làm việc đứng đắn sao? Thì đang bận làm việc đứng đắn đó!
Lý Mân Mân:
- Việc đứng đắn gì?
Ngô Ninh:
- Bí mật!
Lý Mân Mân:
- Đừng đừng, nói nghe xem nào! Để chị đánh giá cho bọn em xem, rốt cuộc có phải chuyện đứng đắn không?
Đường Dịch thực sự không muốn nói cho cô ta biết chuyện này.
Nếu để cô ta biết ba người đang bán tất, vậy lát nữa thôi toàn bộ trường Nhị Trung đều sẽ biết.
- Chị mau về lên lớp tự học buổi tối đi kìa!
Lý Mân Mân trịnh trọng nói:
- Có thể không lên lớp.
Thấy cô ta có quyết tâm hỏi chuyện đến cùng, Ngô Ninh vốn dĩ muốn bịa ra lý do cho có lệ, nhưng không ngờ Tề Lỗi đang đẩy xe đằng kia lại đảo mắt nói:
- Chị...thực sự muốn biết?
Hai người còn lại vừa nhìn đã hiểu ngay, Đầu Đá lại định làm một người ngay thẳng, nên họ cũng không nói gì thêm.
Lý Mân Mân nhíu mày nhìn Tề Lỗi:
- Sao? Sợ chị biết à?
Tề Lỗi nở nụ cười:
- Vậy thì không.
- Vậy em cứ nói đi?
- Nói nhiều không chán sao? Chị muốn tự mình đi xem không? Nhưng mà em bảo trước nhé, đừng có mà chạy mất dép, phải giúp bọn em làm xong chuyện đấy.
Lý Mân Mân:
- Rốt cuộc bọn em định làm gì thế hả?
Tề Lỗi vui vẻ:
- Hoặc là không đi, mà đi thì đừng hỏi!
Lý Mân Mân nghiến răng nói:
- Hừ, đi thì đi! Lý Mân Mân đây chưa từng sợ một ai?
Cô ta vẫn không tin, ba đứa nhóc này có thể làm được gì?
Kết quả, Tề Lỗi bỗng nịnh nọt một câu:
- Đúng rồi, chị Tiểu Mân, chị là người nổi nhất Nhị Trung, đúng không? Thế chị còn quen bạn nữ nào nữa không vậy? Gọi thêm vài bạn đi cùng luôn!
Lý Mân Mân giật mình:
- Em định làm gì?
Làm gì ư?
Đương nhiên Tề Lỗi sẽ không nói với cô ta biết: 'Bắt cóc người ta, mở rộng kinh doanh'.
…
Tề Lỗi muốn mở rộng kinh doanh, không phải vì hắn chưa kiếm đủ tiền. Mà là ngược lại... hắn buộc phải kiếm.
Như trước kia hắn từng nói, cái chiêu kia của hắn, phức tạp thì phức tạp thật đó. Nhưng vì có quá nhiều người nhìn chằm chằm, nên sớm muộn gì cũng sẽ có người thành công nhìn mèo vẽ ra hổ.
Đây là điều không thể tránh khỏi, khu chợ đêm kia tuy bé, nhưng đó lại là cần câu cơm duy nhất để nhiều người nuôi sống gia đình. Nhìn thấy ba đứa nhỏ kiếm được nhiều tiền, ai chẳng tham? Ai mà không muốn kiếm được vài trăm đồng một ngày?
Vì vậy, từ hai ba ngày trước, những quầy bán tất tương tự như Tề Lỗi đã lần lượt xuất hiện ở trong chợ đêm. Cái này ảnh hưởng không nhỏ đến công việc kinh doanh của ba anh em. Đồng thời cũng không khó để đoán ra được, trong tương lai, chuyện như vậy chỉ có ngày càng nhiều.
Tề Lỗi cũng đã có ý tưởng mở rộng kinh doanh từ lâu...
Về cách mở rộng, ha ha, không phải mở thêm một gian hàng nữa là được hay sao?
Thêm quầy hàng, thêm một số lượng mua, thêm một khoản thu nhập.
Nói tóm lại, cái thời mà buôn bán lãi bốn năm trăm một ngày đã qua rồi. Hôm qua ba cậu bày hàng đến gần mười một giờ, có thể nói bọn họ là nhóm người cuối cùng trong chợ đêm. Nhưng cũng chỉ kiếm được hơn hai trăm. Đó là ngày có ít doanh thu nhất trong mười ngày qua. Nếu không thay đổi chiến lược, tương lai sẽ càng ít hơn nữa.
...
Khi nghe thấy Tề Lỗi còn định gọi các em gái của mình, Lý Mân Mân ngay lập tức trở nên cảnh giác:
- Em định làm gì?
Ánh mắt đó vừa nhìn vào đã biết không phải người tốt, nói gì thì cô ta cũng không gọi mấy đứa em gái nhảy xuống hố lửa này...
Thầm nhủ chị Mân của mày đi mạo hiểm với bọn mày là được rồi, mấy cái này còn là do chị Mân đây tự chịu trách nhiệm!
Nhỡ ba thằng khốn này không làm chuyện đàng hoàng, thì sao giải thích cho mấy đứa em gái được?
Về phương diện này, Tề Lôi chỉ còn cách lừa người thôi, nếu không đánh lừa thì hắn cũng hết cách.
- Được rồi! Chị đi cùng bọn em cũng vậy thôi!
Lý Mẫn Mẫn đột nhiên có cảm giác, dường như bản thân đang lên thuyền giặc vậy. Đầu tiên là đến nhà ông nội Tề Lỗi để lấy tất, sau đó bốn người họ đi thẳng đến chợ đêm.
Về đến chỗ cũ, ba người Tề Lỗi bắt đầu chiếm chỗ, bày hàng, gọi đồ ăn tối một cách thành thạo... Lý Mân Mân cứ như đang ngủ mơ vậy!
- Ba người… bán tất!
Mở trò đùa quốc tế gì vậy trời!?
Con trai của Đường Thành Cương lại bán tất ở đây!?
- Cái này... Chị nghĩ chị vẫn nên về đến lớp tự học buổi tối thì tốt hơn.
Lý Mân Mân bỗng cảm thấy lên lớp cũng tốt, ít ra cái đó còn có tương lai, tốt hơn ở đây. Không đợi ba người phản ứng, cô ta đã co giò chạy như bay, không ngoảnh lại.
Chỉ có thể nói là giữa người với người vẫn có sự khác biệt, Đường Dịch cùng Ngô Ninh có thể từ từ tiếp nhận chuyện này. Nhưng rốt cuộc, Lý Mân Mân vẫn thiếu đi sự hứng thú ấy.