Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ăn xong cơm trưa, Đường Dịch và Ngô Ninh như thường lệ giúp Tề Lỗi dọn dẹp bàn. Mấy người Lư Tiểu Soái tự nhiên cũng không thể chỉ đứng nhìn, liền tiến lên giúp bọn hắn.
Nhìn thời gian rất nhanh sẽ đến giờ đi học, Ngô Ninh nhìn Lý Mân Mân nói:
- Chị không lên lớp sao?
Lý Mân Mân học lớp 11, không được nghỉ.
Cô ta mới ăn no, ngồi trên chiếc ghế nhỏ, ngẩng đầu lên nhìn ánh nắng xuyên qua giàn nho nhà Tề Lỗi. Bỗng nhiên cô ta cảm thấy thật thoải mái.
Cô ta nói một câu:
- Cúp học!
Mọi người cũng không nói gì. Việc trốn học cũng rất bình thường.
Lư Tiểu Soái đề nghị tìm một phòng máy tính để ngồi hết buổi chiều. Gần đây, cậu ta thích 'Hiên Viên kiếm' nhưng vẫn chưa có chơi xong.
Nhưng bị ba người bọn hắn từ chối. Gần đây quá mệt mỏi, hơn nữa Tề Lỗi cũng không phối hợp, không có tâm trạng gì để chơi.
Đối với Tề Lỗi, một người mắc bệnh 'ung thư' Internet thì việc chơi máy tính mà không kết nối Internet thì không thú vị chút nào.
Điều này khiến Lư Tiểu Soái bất ngờ. Trước đây, Đường Dịch và Ngô Ninh hăng hái đến phòng máy tính nhất. Bọn họ chỉ hận không thể ngồi suốt hai tiếng đồng hồ của buổi trưa ở trong phòng máy tính.
Ba người không đi, cuối cùng bọn họ cũng đành thôi. Bọn họ ngồi trong sân trò chuyện, nghe 'Trái tim yếu mềm' của Nhậm Hiền Tề qua băng đĩa nhà Tề Lỗi.
Thực tế, trải qua buổi trưa kỳ diệu, bọn người Lư Tiểu Soái đã có chuyển biến nhỏ.
Một lần nữa nhận thức lại Đường Dịch và Ngô Ninh, càng muốn cùng bọn họ ở chung một chỗ, trải nghiệm cảm giác anh em đã thay đổi.
Đúng thế, chỉ vì cái tát của Lư Tiểu Soái kia mà đám 'bạn nhậu' cùng trường ở trong lòng ba người cũng thân hơn chút.
- Tôi sẽ cho mấy người xem một tuyệt chiêu.
Đường Dịch đột nhiên nổi hứng, trong ánh mắt nghi ngờ của mọi người, hắn ta xông vào phòng lấy ra cây đàn. Lập tức dẫn tới những tiếng kinh ngạc.
- Đừng nói là cậu biết đánh đàn đấy nhé?
Đôi mắt của Lý Mân Mân bắt đầu lóe sáng.
…
- Mày còn biết cả cái này?
Ở trường, những điều được ưa chuộng nhất ở trong mắt các chàng trai lần lượt là: Đá bóng giỏi, đánh đàn giỏi.
Còn nổi tiếng nhất trong mắt các cô gái: Chơi bóng rổ giỏi, chơi guitar giỏi và những thiếu niên vừa cao ráo vừa đẹp trai trong chiếc sơ mi trắng.
Tóm lại, bất kể là nam hay nữ thì đều không thể cưỡng lại được tất cả những bạn ôm đàn ghi-ta rồi hát ngân nga.
Có thể khiến tất cả mọi người kinh ngạc, Đường Dịch rất hài lòng. Ngô Ninh thấy vậy cũng phấn chấn hẳn lên, chạy vào trong phòng ôm thêm một cây đàn ghi-ta khác.
Hai người ngồi dưới cây nho, gảy dây đàn và hát một bài hát tiếng Quảng Đông của La Gia Lãng 'Nói về bầu trời về đất về trống rỗng'.
Phong cách u sầu là thể loại nhạc được yêu thích trong thời đại này.
Sau khi bài hát kết thúc, có thể cảm thấy rõ ràng rằng trình độ của Ngô Ninh không bằng Đường Dịch, nhưng đám bạn lại nghe như điên như dại.
Ngô Ninh giải thích một cách không phục:
- Tao học trống, ghi-ta hoàn toàn không phải sở trường của tao.
Thực tế là như vậy. Vài năm trước, ba bạn nhỏ có một ý nghĩ hão huyền, muốn thành lập một ban nhạc để kế thừa di sản của Beyond, sau đó sẽ chuyển sang U2.
Được rồi, mấy đứa nhóc mà điên lên thì cả thế giới đều là cháu trai hết.
Cho nên, Ngô Ninh nghiêm túc học đánh trống trong suốt hai kỳ nghỉ hè.
Chỉ là sau đó mới phát hiện ra một vấn đề lớn, trực tiếp làm cho giấc mơ tan vỡ.
Mợ nó, Beyond và U2 đều là 4 người, mà bọn họ chỉ có ba anh em vẫn thiếu một người!
Thế nên vào năm mười hai tuổi, họ đã đổi sang ước mơ khác.
Nhưng, dù như vậy, trong mắt đám người Lư Tiểu Soái cũng đã đủ kinh ngạc. Bọn họ thật sự không biết Đường Dịch và Ngô Ninh còn giấu diếm một tài lẻ như vậy.
Lư Tiểu Soái cực kỳ ngưỡng mộ, giật lấy cây đàn của Ngô Ninh:
- Dạy tao, dạy cho tao! Nếu anh đây mà có tài lẻ này, còn có cô gái nào không bắt được nữa chứ?
Lý Mân Mân khinh bỉ:
- Trong đầu bọn con trai các cậu không thể chứa điều gì khác nữa à?
Đường Dịch lập tức nghển cổ lên:
- Có chứ!
Giơ bàn tay lên và đếm lần lượt:
- Red Alert, Cổ Long Kim Dung Lương Vũ Sinh, Bảy viên ngọc rồng, Hareluya II Boy, còn một đống nữa!
Lý Mân Mân thật sự cạn lời, đám ấu trĩ này đã hết thuốc chữa!
Liếc nhìn Tề Lỗi:
- Còn cậu?
- Cậu ta á!?
Đường Dịch tưởng Lý Mân Mân đang hỏi trong đầu Tề Lỗi chứa cái gì:
- Trong đầu cậu ta chắc chỉ có mỗi Yukimura Keiko thôi, đúng không?
"!!!"
Tề Lỗi sắc mặt xanh mét, đó là đời trước, được chứ!?
Hắn cảm thấy xấu hổ, muốn ngăn Đường Dịch tiếp tục nói bậy, nhưng đã quá muộn.
Lý Mân Mân:
- Yukimura Keiko là ai?
Đường Dịch:
- Nữ chính trong 'Hành trình U linh giới' á!
Lý Mân Mân chưa xem bao giờ:
- Có gì đặc biệt không?
- Tôi biết!
Trương Tân Vũ y như đứa trẻ đang giành trả lời câu hỏi.
Kết quả là Đường Dịch, Ngô Ninh, Lư Tiểu Soái và Tưởng Hải Dương đồng thanh đáp lại cậu ta:
- Có thể... bắt 'Hung'!
Páp...
Lý Mân Mân vỗ mạnh cái trán, hết thuốc chữa rồi! Bọn con trai này hết thuốc chữa mất rồi!!
Tề Lỗi bối rối hết sức, đây đúng là hắn của lớp 11 trong kiếp trước.
Nhưng, phải tìm cách lấp liếm mới được!
Hắn đỏ mặt, hét to:
- Bọn mày cũng nông cạn quá đấy? Sức hút lớn nhất của Keiko sao có thể là 'Hung' được cơ chứ?
- Mà là ở chỗ...
- Cái gì?
- Dù mày có thành quỷ, cô ấy vẫn luôn đợi mày!
- Ồ ~~~~!
Năm chàng trai đồng loạt giơ ngón tay cái:
- Thâm thúy !!!
Lý Mân Mân hoàn toàn không hiểu họ đang nói gì:
- Ơ, lại lạc đề rồi! Chị muốn hỏi em ấy có biết chơi đàn không, chứ có hỏi Keiko hay không Keiko đâu!
Cô ta nhướng mày, khiêu khích nhìn Tề Lỗi:
- Chơi một đoạn đi, xem có giỏi như Tiểu Đường không.
Đàn được lấy ra từ phòng của Tề Lỗi, chứng tỏ hắn chắc chắn cũng biết chơi.
Tề Lỗi xì mũi coi thường, chẳng để tâm chuyện này. Khích bác ai đó? Chỉ là một đám trẻ con khoe mẽ mà thôi, quá ấu trĩ?
Là một người trưởng thành, hắn đương nhiên... Đương nhiên sẽ là người biết thể hiện nhất rồi!
Chẳng muốn giải thích, hắn cầm lấy cây đàn từ Đường Dịch, suy tư một lúc rồi lướt nhẹ qua dây đàn.
Cái gọi là người trong nghề vừa ra tay liền biết có được hay không. Tề Lỗi kế thừa từ cha, gọi là gần quan được ban lộc, nên không thể dở được.
Hắn hát một bài rất đơn giản 'Ánh trăng nói hộ lòng anh', giọng trầm, cùng với phần đệm ghi-ta không quá phức tạp nhưng lại đầy cuốn hút và lôi cuốn.
Lý Mân Mân ngồi trên chiếc ghế nhỏ, chống cằm, cong môi nhìn Tề Lỗi.
Thành thật mà nói, quá đẹp trai!
Ánh nắng chói chang, mấy chum nho lơ lửng trên giàn, một người thiếu niên áo trắng ngồi trên ghế gỗ...
Ít cô gái nào có thể kháng cự lại được.
Không chỉ Lý Mân Mân, mà ba người Lư Tiểu Soái cũng đều ngưỡng mộ và ghen tị.
Sau khi kết thúc bài hát, nửa ngày sau Lý Mân Mân mới hoàn hồn, chị ta là người đầu tiên đưa ra lời nhận xét khẩu tâm bất nhất:
- Thường thôi mà? Thật là cổ hủ!
Tề Lỗi cạn lời nhìn trời, chỉ có thể nói là khiếu thẩm mỹ của cô ta đủ trình.