Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thập niên chín mươi không thể như hai mươi năm sau, tốc độ phát triển của quốc gia nhìn bằng mắt thường cũng thấy. Sự yên ổn và hòa bình trong mắt người bình thường là điều hiển nhiên.
Lúc này, Trung Quốc còn chưa có tàu điện ngầm, chưa có Tiêm 20, cũng chưa có Đông Phong 47, càng không có tàu chiến hàng nghìn tấn.
Lúc này, dân Trung Quốc chủ yếu vẫn nghèo, quốc gia cũng rất yếu. Trong mắt dân chúng, nước ngoài tồn tại như một thiên đường.
Hồng Kông cũng chỉ mới lấy về được từ tay người Anh. Ma Cao vẫn còn đang trên đường giành lại.
Tàu và máy bay chiến đấu của người Mỹ vẫn còn dám ghé qua eo biển Đài Loan. Nhà đầu tư dám tấn công vào đô la Hồng Kông.
Lúc này, Liêu Ninh vẫn chỉ là một mái ngói, là đống sắt vụn.
Quốc gia đang ở trong giai đoạn chuyển biến lớn, vừa phải tìm ra khuyết điểm, vừa cố gắng phát triển. Trong xã hội tồn tại những bất cập, tạo điều kiện cho một nhóm lớn những người coi phim của Hồng Kông chính là thực tế.
Tuy rằng, bắt đầu từ thập niên tám mươi trở đi, trải qua nhiều lần nghiêm trị mới có đạt được thành tựu của hai mươi năm sau với danh hiệu đẹp 'Quốc gia an toàn nhất'.
Nhưng nói đến năm 98, làn sóng nghiêm trị vừa mới qua, xã hội không thuần khiết như sau này. Loại người như Nhị Bảo gặp may mới có thể kết bè lập băng nhóm.
Đặc biệt là ở phía Bắc, cái danh 'Đại ca Đông Bắc' càng ngày càng suy, bị xã hội đen quấy rối, tống tiền. Từ nhỏ đến lớn, từ học sinh tới người buôn bán, ai mà chẳng gặp qua?
Thế nhưng, Lý Mân Mân lại không có hứng thú học hỏi kinh nghiệm này từ bố mẹ.
Câu cửa miệng của cô ta là: “Có cần thiết hay không?”
Lúc này, cô ta chỉ biết trừng mắt nhìn:
- Đừng có nói với tôi, là bố cậu làm việc này nên cậu học từ bố.
Đường Dịch duỗi tay nói:
- Nếu không thì phải làm sao? Loại xã hội đen thế này chắc chắn không biết thế nào là đủ. Có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai. Chị cũng không thể nào giết hắn ta. Sau này sẽ kéo theo nhiều phiền phức.
Thay đổi người khác thì không có khả năng. Nhưng Đường Thành Cương xuất thân bộ đội. Tính ông ấy không chịu khuất phục, cũng rất tàn nhẫn.
Về mặt này, Đường Dịch kế thừa đến bảy tám phần kỹ năng. Vừa nãy là con người hung bạo nhất, tàn nhẫn nhất của hắn ta!
Đường Dịch ăn no rồi đi tới ngồi bên dưới giàn nho:
- Phương châm sống của anh đây rất đơn giản. Đừng có động đến tôi. Nếu đã nằm trong tay tôi vậy thì phải chết.
Lý Mân Mân:
"…"
Những cái này cô ta thật sự không biết, cũng không muốn biết đến.
Bên này, Lư Tiểu Soái nghe thấy Nhị Bảo không thể ra ngoài được, lập tức trở nên nóng nảy:
- Mẹ nó! Sao không nói sớm? Hắn ta còn tát ông đây một cái. Nếu nói sớm, tôi cũng đi ra ngoài đó, trả lại hắn ta cái tát.
Đường Dịch trợn hai mắt nói:
- Cậu đi ra ngoài á? Cậu mà đi ra ngoài thì chính là tự tìm phiền phức rồi.
Lư Tiểu Soái:
- Tại sao?
- Bởi vì sau này hắn ta được thả ra sẽ không dám động đến chúng tôi nhưng cậu thì không được như thế.
Lư Tiểu Soái rụt đầu lại:
- Vậy coi như qua.
Theo bản năng nhìn sang Tề Lỗi. Lúc nãy hắn dặn bọn họ đừng ra ngoài, lẽ nào hắn cũng biết đến đạo lý này?
Chắc không phải đâu.
Với quan niệm của bọn họ, Đường Dịch và Ngô Ninh là người đứng đầu. Hai người này thật hào hiệp. Còn coi Tề Lỗi là người hư hỏng, đến Tiểu Lượng Ca và Tam Ca đều mời đến được.
Tề Lỗi chỉ là người đi theo sau nhân vật lớn, một tên chơi bời ngang bướng.
Không!
Hiện tại tăng thêm một cái là miệng lưỡi khốn nạn.
Tất nhiên, bây giờ nói đến chuyện chơi bời với miệng lưỡi của Tề Lỗi, đã khác trước rồi.
Trước kia là ghét bỏ, giờ ít nhiều thấy lố bịch.
Dù sao mọi người cũng không phải ngốc, có một số chuyện cũng nhìn ra được.
Đó chính là quan hệ giữa Tề Lỗi, Đường Dịch và Ngô Ninh không hề đơn giản như bọn họ nghĩ.
Có thể vì Tề Lỗi mà xuất ra lực lớn như vậy, ưu ái lớn như thế, hơn nữa, dáng vẻ về nhà Tề Lỗi giống như về nhà mình. Chuyện này không hề khó đoán.
Dù sao thì Đường Dịch và Ngô Ninh cũng không thể vì bọn họ làm ra chuyện lớn như vậy. Gần như là không thể nào.
Bây giờ, ít nhất về phương diện ăn nói, bọn họ đối với Tề Lỗi đã lịch sự hơn nhiều.
Đối với cái này, Tề Lỗi cũng không quá quan tâm.
Không nói cái khác, chỉ việc lúc đàn em của Nhị Bảo cầm hung khí kêu gào đòi Tề Lỗi ra mặt, Lý Mân Mân vẫn có thể ngu ngốc đứng ra ngăn cả. Cái này nói lên cô ta có chút… ngốc.
Sự ngu ngốc sẽ phải trả giá.
Còn về những mớ lý thuyết trưởng thành lộn xộn của cô ta… Không có ai là hoàn hảo, thế giới này cho tới giờ đều không chỉ trắng và đen.
Hơn nữa, Lư Tiểu Soái bị cái tát kia, nói thế nào cũng là do bọn họ.
Dĩ nhiên sẽ tốt hơn nếu không có hành động của hai người này.
Nếu như để cho tên côn đồ kia xông vào… Chậc, vậy không phải là tống tiền nữa rồi.
Nói xong, mọi người cũng thả lỏng hơn, dần dần để lộ vẻ chân thật. Dù sao vẫn còn là người trẻ, ngoài việc ấu trĩ thì mọi thứ đều là giả bộ.
Mấy người tranh nhau ăn cơm, không để ý tới hình tượng múc canh vào bát.
Cùng nói về mấy chuyện bát quái ở trường, mấy tai tiếng bên ngoài, nói về dự định tương lai. Mọi thứ lại trở lại bình yên như Tề Lỗi mong muốn.
Lư Tiểu Soái thi được bốn trăm điểm, nhưng dáng vẻ không chút nào lo lắng. Cậu ta chỉ chờ người nhà đút tiền cho đi học dự thính.
Tình huống của Tưởng Hải Dương và Trương Tân Vũ không khác mấy nhưng hai người có thể sẽ đi học ở Trung học Thực nghiệm.
Điều này khiến Đường Dịch cảm thấy tiếc nuối:
- Chết tiệt! Mấy người vừa đi, vị trí hậu vệ không ổn, quá lợi cho trường Thực nghiệm rồi.
Thế nhưng, nói đến bóng đá, Lý Mân Mân không thể tiếp tục thành thục nữa, đôi mắt đỏ hoe.
Hỏi ra mới biết được, Italia thua trận. Thua loạt sút luân lưu trước đội Pháp. Baggio mà cô ta thích phải rời khỏi World Cup.
Để lại cho thế giới hình ảnh cuối cùng là bóng lưng cô đơn trước khung thành khiến người ta đau lòng.
Tề Lỗi cũng có chút thương cảm. Khoảng thời gian này, có không ít người yêu thích Baggio.
Có nhiều người trẻ bởi vì giải Serie A mà yêu thích bóng đá. Suốt bao năm theo dõi AC Milan và Juventus. Có biết bao cô gái coi hoàng tử u buồn là nam thần.
Đáng tiếc, đây là kỳ World Cup cuối cùng của Baggio.
Mỉm cười nói với Lý Mân Mân:
- Yên tâm đi, sau khi Baggio rời đi thì sẽ có người khác thay. Chị sẽ tìm được nam thần tiếp theo thôi.
Beckham đang thể hiện được tài năng, Kaká đang trên đà phát triển, sau này còn có Cristiano Ronaldo, Ibrahimovic… Bóng đá chưa bao giờ thiếu những anh chàng điển trai.
Được rồi, Ibrahamovic hay giỡn không tính là nam thần.
- Nam thần…
Lý Mân Mân sững sờ nhìn Tề Lỗi. Trong lòng cô ta thầm nói, trước đây không phát hiện ra Tề đầu đá dùng từ rất chính xác. Baggio đúng là nam thần của cô ta.
Nhưng vừa định thần lại, cô ta lập tức hất cằm tự hào:
- Ai cũng không thay thế được Baggio của tôi.
Tề Lỗi chỉ cười, hắn rất muốn dùng tư duy thực dụng của sau này để giáo dục cô gái ngốc.
Thế giới này không có gì là không thể thay thế, ngoại trừ thời gian.