Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cô ta phát hiện ra Tề Lỗi không cho cô ta cuộc sống mà cô ta mong muốn được, càng không thể trở thành nhân vật lớn như Lý Mân Mân.
Cô ta rất đẹp, rất tự phụ, cô ta cảm thấy đây là vốn liếng của cô ta, không nên lãng phí nó trên người Tề Lỗi.
Vậy nên khi cô ta quyết định chấm dứt mối duyên oan nghiệt này thì xuất hiện cảnh tường vừa nãy.
Chỉ có điều, khác với kiếp này, kiếp trước bên cạnh Tề Lỗi không có Đường Dịch và Ngô Ninh. Lòng tự tôn non dại khiến cậu không thể xử lí vấn đề như bây giờ được.
Lần đó Tề Lỗi bị đánh tả tơi, bị nhục mạ thảm thiết.
Sau đó, bất kể Đường Dịch hay Ngô Ninh, hoặc chú ba của Tề Lỗi cũng thế, đương nhiên là bọn họ không chịu dừng tay, dọa cho Nhị Bảo sợ, phải doạ chạy đến nơi khác trốn, nửa năm mới dám quay về Thượng Bắc.
Tuy sau này không dám gây thù chuốc oán công khai với Tề Lỗi, nhưng sau lưng lại làm mấy chuyện xấu, khiến Tề Lỗi chịu không ít đau khổ.
Buồn cười hơn nữa là Chu Lôi biết hết những chuyện này, cô ta phát hiện, thì ra Tề Lỗi cũng không tệ lắm, thế là hùng hổ sáp lại gần.
Khi đó cô ta đã bị đám Nhị Bảo dạy hư mất rồi, hoàn toàn không để ý đến thể diện, cứ quấn lấy cậu, dây dưa mãi, đến khi tốt nghiệp cấp ba cậu mới được giải thoát.
Cũng chính bởi vì chuyện này, Tề Lỗi đã thực sự trưởng thành sau một đêm, một lần nữa xác định lại cuộc đời.
Vậy nên mấy câu 'Rất xin lỗi', 'Cảm ơn nhé', 'Cút' chính là mấy câu khắc hoạ chân thật nhất về căn tin trường học trong tâm lý của Tề Lỗi.
Mà ở kiếp này, giải quyết xong chuyện Nhị Bảo và vấn đề này cùng một lúc, Tề Lỗi cũng chỉ nói một câu:
"Tạm biệt! Cũng không hẹn gặp lại!"
Vẫy tay về phía con phố nhỏ không một bóng người, tạm biệt tất cả, không gặp lại nữa.
Xoay người vào trong viện, Tề Lỗi vui vẻ cười một tiếng. Thanh niên trẻ tuổi đều có một trái tim rộng lớn, chỉ một thời gian thôi là sẽ quên mất nỗi sợ hãi vừa rồi.
Lúc này, Lư tiểu Soái đang khoác lác:
- Hừ! Nhị Bảo thật đáng ghét, hồi đó ông đây cũng cúng cho hắn ta không ít thứ mà!
Đường Dịch lập tức mắng:
- Còn mặt mũi để nói nữa hả? Mày bị ngu à? Đã nói chuyện này với hắn ta rồi, mày còn kéo Chu Lôi vào làm gì, muốn ăn đòn hay sao vậy?
Lư Tiểu Soái không hiểu:
- Hả? Là sao?
Ngô Ninh liền nói:
- Hắn ta đến đòi tiền, dù mày và hắn ta có nói gì thì cũng không sao hết, nhưng kéo Chu Lôi chính là chặt đứt con đường tiền bạc của hắn ta, nhất định phải trở mặt rồi.
- À.
Lư Tiểu Soái hơi xấu hổ, sao khi nãy không nghĩ như thế nhỉ?
Thật ra Ngô Ninh không giải thích thì bây giờ cậu ta cũng không nghĩ ra.
Kể cả Lý Mân Mân, lúc này cô ta đang cảm thấy thất bại cực kì, bởi vì trong chuyện này, cô ta ngây thơ như một đứa trẻ, vừa ngây ngốc vừa ngu ngơ!
Mà cô ta vẫn khăng khăng coi rằng bản thân mới là người thành thục.
Nào biết rằng, thất bại thật sự vẫn còn đằng sau!
Lư Tiểu Soái suy nghĩ một lát:
- Bây giờ mà đánh Nhị Bảo thì có ổn không?
Cậu ta sợ say này Nhị Bảo sẽ trả thù.
Không ngờ Đường Dịch thoải mái thốt lên một câu:
- Không cần lo, Với cái tội lừa gạt chiếm đoạt tài sản đó. Hắn ta trốn không được.
Mọi người:
- !!!
Lừa gạt chiếm đoạt tài sản...nghiêm trọng đến thế ư?
Lý Mân Mân chau mày:
- Tôi nghe nói, Nhị Bảo từng đi tù, nhưng không phải cuối cùng cũng không sao à! Cái này có phải là chuyện lớn gì đâu?
- Đương nhiên là không phải chuyện lớn.
Đường Dịch nhe răng cười:
- Vậy nên mới cho hắn ta năm nghìn đó! Cũng vì đã từng đi tù rồi, nên bây giờ không cứu được. Hơn nữa...
- Hơn nữa cái gì?
Đường Tiểu Dịch chỉ vào bản thân và cả Ngô Ninh, Tề Lỗi:
- Hơn nữa, ba người chúng ta còn chưa đủ mười sáu tuổi mà!
- ?
Trong đầu Lý Mân mân vẫn đầy dấu chấm hỏi như cũ, cô ta thật sự không hiểu bọn họ đang nói cái gì.
Lúc này, Tề Lỗi đi vào, thấy dáng vẻ xoắn xuýt của cô ta thì đành phải giải thích:
- Tội lừa gạt chiếm đoạt tài sản phạt từ năm nghìn đồng đến mười nghìn đồng, nếu số tiền cướp đoạt lớn hơn thì đi tù dưới ba năm có thời hạn, tạm giam hoặc quản lí cưỡng chế.
- Nếu có tình tiết nhận tội hoặc chủ động trả lại tiền cướp đoạt thù có thể suy xét giảm nhẹ hình phạt.
- Nhưng vì lúc trước đã có tiền án lừa gạt chiếm đoạt tài sản rồi, có tiền án tiền sự, không thể khoan hồng được, không suy xét giảm nhẹ hình phạt.
- Mà lại có hành vi lừa gạt, chiếm đoạt tài sản của người dưới mười sáu tuổi chưa thành niên nữa, tội càng nặng hơn!
- Nói cách khác, bây giờ cho dù Nhị Bảo có nhận tội, trả lại tài sản mình chiếm đoạt thì cũng vô ích thôi. Ba năm trôi qua! Nếu lại điều tra ra chuyện khác thì cứ chạy mười năm đi!
Giải thích xong, Tề Lỗi cũng chỉ có thể âm thầm cảm thán, con nít bây giờ thật là, đã hiểu được sự âm hiểm của người trưởng thành rồi! Đáng sợ hơn chính là ai ai cũng thiếu kiến thức pháp luật.
Lý Mân Mân kinh ngạc nhìn Tề Lỗi, cô ta rùng mình một cái, vô thức trốn xa một chút.
- Cao thâm quá! Học ở đâu ra thế?
…
Đám người Lư Tiểu Soái, Lý Mân Mân, Tưởng Hải Dương và Trương Tân Vũ há to miệng, không nói nên lời.
- ...
- ...
Một lúc sau mới thốt ra lời cảm thán:
- Ôi! Mấy người quá thần kỳ đấy!
Điều này đã vượt ra khỏi tầm nhận thức của bọn họ. Hồi tưởng lại chi tiết, lúc đó, rõ ràng đang đẩy Nhị Bảo vào tròng.
Ba năm tù, đối với bọn họ mà nói là quá xa vời, chưa từng nghĩ tới việc như vậy.
Dù sao bọn họ thật sự không nghĩ ra được biện pháp hiểm ác như thế.
Lý Mân Mân hoàn toàn kinh ngạc, ngay lập tức biến thành đứa trẻ đầy tò mò, hỏi kỹ càng mọi chi tiết.
Còn có, tại sao Nhị Bảo muốn ba nghìn, nhưng Ngô Ninh không đưa thẳng cho hắn ta mà lại giao cho Chu Lôi? Đó là vì muốn đưa thêm hai nghìn nữa, nếu không ít quá sẽ không đủ phạt tù.
Nghe thấy vậy, sau lưng Lý Mân Mân đổ mồ hôi lạnh, mấy người còn là người sao?
- Không đúng…
Cô ta nghĩ không ra, loại hành động xảo quyệt như này người lớn chưa chắc đã biết:
- Mấy người học cái này ở đâu vậy?
- Ha ha!
Đường Dịch và Ngô Ninh đều cười lớn.
Đường Dịch:
- Chị có biết lúc ông Đường nhà tôi vừa mới nhận xưởng nhựa, cũng từng bị xã hội đen tống tiền chưa?
Học ở đâu hả? Trẻ nhỏ tất nhiên học từ người lớn rồi.
Với bản lĩnh của ba anh em họ muốn đào hố lớn như vậy là chuyện không thể nào.
Dù cho Tề Lỗi là người trọng sinh đi nữa, Đường Dịch và Ngô Ninh cũng không thể làm mọi chuyện một cách ăn ý như vậy được.
Tất nhiên đều là học từ mấy ông bố, nhưng cũng chỉ là bắt chước.
Ngay khi Tề Lỗi ở trong điện thoại nói 'Còn thiếu một bước', Ngô Ninh lập tức hiểu. Bởi vì, Đường Thành Cương cũng đã từng lừa đối thủ đi bước kia.
Lúc này, Đường Dịch nhắc tới chuyện ông Đường nhà hắn ta từng bị tống tiền thì dĩ nhiên Lý Mân Mân mờ mịt không hiểu.
- Tôi không biết, tôi nào biết được chứ? Bố của cậu cũng bị tống tiền sao?
Lại nghe Đường Dịch nói:
- Về hỏi bố chị ấy, khẳng định bố chị biết. Hơn nữa, bố của chị cũng làm ăn, chắc chắn từng gặp chuyện như vậy.
Những chuyện như này cũng không hiếm lạ. Cho tới bây giờ chưa từng thiếu những người lừa đảo.