Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Năm 1998, hơn hai mươi năm trước, ngoại trừ không khí trong lành, con người khí chất khói lửa, còn có sự nóng nảy và bất an.

Nếu Tề Lỗi chỉ muốn ôn lại thời gian thanh xuân vườn trường, quay lại con đường tuổi trẻ, hắn có thể chọn né tránh, cười cho qua, tránh Chu Lôi, tránh Nhị Bảo. Trời đất rộng lớn, khó có thể gặp được.

Sau đó tận thưởng thời gian này, làm ăn phát đạt, từ nay về sau nhàn nhã, không hề gặp lại. Như vậy, xã hội đen tối, thời đại khó khăn cũng chẳng hề liên quan tới hắn.

Thế nhưng, Tề Lỗi là người có dã tâm, hắn muốn có thanh xuân tốt đẹp, muốn nắm giữ trong tay…

Hắn cũng muốn chăm chú theo dõi thời đại, đi lên đỉnh phong của nhân sinh.

Vì thế…

Không riêng gì Chu Lôi hay mấy tên côn đồ này. Thời gian tới, hắn phải đối mặt với mọi kẻ thù trong cuộc sống, không tránh né nữa.

Ông trời đã ban cho hắn cục tẩy để xóa đi những vết bẩn kiếp trước. Có thể lần nữa cầm bút viết lại, vậy hắn nên viết những gì?

Tề Lỗi suy nghĩ thật lâu…

Cuối cùng, hắn muốn vẽ một đường thẳng, một đường thẳng từ dưới lên, dài bằng chiều dài của trang giấy.

Khi đó, phía bên trái có thể là mặt trăng và mặt trời, bên phải có thể là vực sâu.

Sống lại một đời, hắn leo lên con đường giữa trắng và đen.

Phải thật xuất sắc! Không được phụ kiếp này.

Một lúc sau, Đường Dịch, Ngô Ninh đã thấm mệt. Đám người Nhị Bảo và năm nghìn tệ “tiền ăn trộm” bị lôi ra khỏi ngõ nhét vào xe.

Tề Quốc Đống và Tiểu Lượng Ca dặn do ba người:

- Chuyện tiếp theo mấy đứa không cần nhúng tay vào. Cô gái kia không tốt, tránh xa cô ta ra, không lại học cái xấu.

- Tiền trước tiên mang về cục cảnh sát, hai ngày sau mới lấy về được, có cần nói chuyện cho bố cháu không?

Đường Dịch dặn dò Tiểu Lượng Ca:

- Đừng có mách với ông Đường, nếu không em không có người anh này.

Tiểu Lượng Ca không nói gì, cuối cùng:

- Nhanh về đi! Có chừng mực.

Sau đó, hai người lên xe rời đi.

Lư Tiểu Soái ngây người đứng nhìn ở cửa nhà Tề Lỗi, nhìn theo từ phía xa như hai thế giới.

Đợi tới khi ba người đi đếni, mọi người tự giác lùi ra hai bên, chừa chỗ trống ở cửa ra vào, hiển nhiên bọn họ vẫn còn khiếp sợ.

Lý Mân Mân bỗng nhiên phát hiện, quả nhiên cô ta và bọn họ không cùng một vòng tròn. Chí ít là trò chơi của bọn họ, cô ta không hiểu.

Trở về nhà họ Tề.

Vẻ mặt Lư Tiểu Soái vẫn chưa hồi hồn, nhưng vẫn muốn thể hiện:

- Lấy tiền về là được rồi, còn đánh nhau làm gì.

Nói xong lại cảm thấy hình như không thích hợp, có vẻ đánh mất khí thế nên vội vàng giải thích:

- Cũng không phải tớ sợ bọn họ mà là không cần thiết. Một đám xã hội đen, kết thù rất phiền phức.

Lại xấu hổ cười:

- Chúng ta… Chúng ta đều là người đàng hoàng, không đáng đúng không nào?

Không ngờ, Ngô Ninh lại cười cười, tỏ ra xin lỗi đối với việc Lư Tiểu Soái bị đánh một quyền vì chuyện này:

- Ăn thôi nào.

Lư Tiểu Soái vẫn còn khó chịu, bị Ngô Ninh đẩy tới bàn ăn, đến giờ tay vẫn còn run.

Tề Lỗi ở bên cạnh vội nói:

- Ăn trước đi, tớ đợi một lát.

Nói xong liền kéo Chu Lôi, người vẫn đang ngẩn người ra khỏi sân.

Từ đầu tới cuối, Chu Lôi vẫn co rúm trong sân, dáng vẻ đáng thương.

Bên trong ngõ hẻm, vành mắt Chu Lôi đỏ lên, đối diện với Tề Lỗi lẻ loi một mình, cuối cùng cô ta cũng bắt đầu thổ lộ tình cảm.

- Tề Lỗi, tớ không có tìm Nhị Bảo, cậu đừng hiểu lầm, bọn họ không nên đến đây. Tớ thật sự không muốn mọi chuyện rối loạn thành thế này, tớ chỉ...

Lúc này Tề Lỗi vô cùng bình tĩnh, không đợi Chu Lôi nói hết liền tiếp lời:

- Tôi biết.

Chu Lôi kinh ngạc:

- Cậu biết à?

- Tôi biết mà.

Tề Lỗi thở dài một hơi, thành thật gật đầu:

- Tôi biết cậu không có ý đó với tôi, mối quan hệ giữa chúng ta rất tốt, không phải sao? Tốt đẹp như kiểu quan hệ đó vậy.

- Tôi cũng biết cậu không thích tôi, nhưng cậu thích cảm giác được vây quanh, thích giống như Đường Dịch, Ngô Ninh, Lý Mân Mân, nở mày nở mặt ở trong trường học, được người ta nhìn bằng con mắt khác.

- Cái thích của cậu không giống với người khác, thích làm một nhân vật lớn, cho nên cậu mới bằng lòng hẹn hò với tôi.

- Tôi còn biết là có lẽ bản thân cậu cũng không nhận ra rằng, cậu gọi Nhị Bảo tới, không phải vì Nhị Bảo có thể giải quyết ổn thoả vấn đề giữa chúng ta, mà là vì Nhị Bảo có danh tiếng khá lớn. Cậu muốn để tôi nhìn thấy cậu quen biết được với tên du côn rất lợi hại, nhìn thấy được cậu không thua kém gì chúng tôi.

- Chu Lôi.

Tề Lỗi càng thêm nghiêm túc:

- Cậu không cần phải xấu hổ, cái này không gọi là thói hư vinh, chỉ là bản tính của con người thôi, tôi hiểu mà.

- Nhưng cậu cũng nhìn thấy chuyện xảy ra hôm nay rồi đấy, có rất nhiều chuyện không giống với mong muốn của cậu.

- Công việc trong ngành đó là thứ cậu không thể kiểm soát ngay bây giờ được, một khi rơi vào đó thì sẽ rất khó bò ra.

- Vậy nên nhất định không được lầm đường lạc lối, để bản thân sa vào đó, cũng như đẩy người khác vào.

- Cho nên…

Tề Lỗi nở một nụ cười nhẹ nhõm:

- Tôi đã không thích cậu rồi nữa rồi, nhưng vẫn muốn cảm ơn cậu!

Lúc này, ánh mặt trời giữa trưa sáng rực chói mắt chiếu lên mặt Tề Lỗi, ánh lên vầng sáng.

Chu Lôi nhìn Tề Lỗi, cô ta nghe hiểu, lại nghe không hiểu.

Nhưng cuối cùng cô ta vẫn nói:

- Vậy là tốt rồi, tớ chỉ sợ cậu hiểu lầm thôi.

Tề Lỗi:

- Cậu suy nghĩ nhiều rồi. Nói rõ ra thế này là chuyện tốt cho cả hai ta, chúc cậu may mắn!

- Sau này, không hẹn gặp lại!

Lúc này, ánh mắt Tề Lỗi lại trở nên độc ác, khiến Chu Lôi không dám nhìn thẳng vào.

- Đúng rồi, đặt trái tim vào trong bụng đi, Nhị Bảo sẽ không quấn lấy cậu nữa, trong thời gian ngắn hắn ta sẽ không thể ra ngoài. Cậu cũng phải cẩn thận một chút, việc này là do cậu gây ra mà.

Nói lời này là để Chu Lôi yên tâm? Cũng khiến cho cô ta bực bội.

Chính xác hơn thì là uy hiếp.

Chu Lôi kinh ngạc nhìn Tề Lỗi, Tề Lỗi của hôm nay hoàn toàn khác với Tề Lỗi trong trường học, khiến cô ta có cảm giác mất mát, buồn phiền.

Chẳng lẽ bản thân thật sự sai rồi? Không nên gọi Nhị Bảo đến đây ư? Cảnh tượng vừa rồi thật sự rất đáng sợ.

Có lẽ...

Được rồi! Bây giờ có nói gì cũng đã muộn, đã phá đến mức đó rồi thì hai người cũng không thể quay lại nữa, chỉ có thể dừng ở đây.

Huống hồ gì Tề Lỗi của hiện tại thật sự khiến cô ta sợ hãi, không dám chọc vào.

Lúc này Chu Lôi hơi hối hận, nhưng ít nhất bây giờ cô ta còn biết liêm sỉ.

Cô ta cố gắng nở một nụ cười:

- Vậy được rồi, cũng chúc cậu may mắn nhé!

Nói xong, cô ta xoay người rời đi, biến mất trong ngõ hẻm.

Tề Lỗi nhìn bóng lưng của cô ta, trong lòng mặc niệm:

“Vĩnh biệt!"

Vĩnh biệt kiếp trước! Vĩnh biệt quá khứ đau khổ!

Có lẽ bây giờ Chu Lôi không hiểu những lời đó. Nhưng có sao đâu? Đó là lời Tề Lỗi muốn nói với cô ta của kiếp trước.

Kiếp trước hai người dây dưa với nhau, từ cấp hai hơi mập mờ một chút cho đến cấp 3 luôn nghĩ về nhau.

Chu Lôi coi Tề Lỗi như đồ chơ, có thể chơi đùa bất cứ lúc nào, để lộ ra sức hấp dẫn nữ tính, cô ta lại bắt đầu tam giác mập mờ với Đường Dịch và Ngô Ninh.

Chỉ có Tề Lỗi ngây ngốc cho rằng đó chính là mối tình đầu.

Mãi đến khi cậu lấy hết dũng khí thổ lộ với Chu Lôi, có được câu trả lời không rõ ràng, cậu còn ngốc nghếch cho rằng đó là lời đồng ý súc tích.

Thế nên Tề Lỗi lấy hết dũng khí hôn cô ta.

Cũng chính nụ hôn ấy đã khiến Chu Lôi đột nhiên ý thức được bản thân không thể kiểm soát tình hình được nữa.

Cuối cùng cô ta phát hiện ra người thực sư thu hút cô ta chính là Đường Dịch và Ngô Ninh, chứ không phải tên người hầu Tề Lỗi này.