Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lư Tiểu Soái và Lý Mân Mân vẫn còn đang ngây ngốc, cho đến giờ phút này, bọn họ đều không hiểu quái quỷ gì đang xảy ra nữa.
Lý Mân Mân có chút lo lắng:
- Tề Lỗi, các cậu đừng gây chuyện, coi như của đi thay người là được!
Tiền cũng đưa rồi, có làm cái gì đi nữa đều đã quá muộn. Nếu lúc này còn muốn báo thù, vậy chính là quá ngu ngốc, người như vậy không đáng so đo.
Trong mắt Lý Mân Mân, tiền không đáng giá bằng sinh mạng,
- Đường Dịch cầm cái gì đấy? Các cậu định làm gì?
Lư Tiểu Soái cũng cau mày, bắt đầu giả vờ 'lên lớp' dạy đời:
- Mẹ nó! Không phải chỉ là chút tiền thôi sao? Cậu và Đường Dịch cầm gậy làm gì!?
Tề Lỗi không nói gì, chỉ cười và đóng cửa lớn lại.
Đám người trong sân hoảng loạn đấu tranh một lúc, vẫn nhịn không được mà hé cửa lớn, thò đầu ra xem.
…
Thắng lợi trở về, Nhị Bảo Tử rất mãn nguyện với đống tiền trong túi. Lần làm ăn này quá lời, nằm ngoài kỳ vọng của hắn ta.
Trong lòng thầm nhủ, đây đúng là cây rút tiền mà! Về sau phải để tâm chăm sóc nhiều hơn mới được.
Đã có lần thứ nhất đương nhiên sẽ có lần thứ hai. Bản tính con người mà, lòng tham không đáy.
Bên này, Ngô Ninh, Đường Dịch, còn có Tề Lỗi, kề vai đi ra khỏi con ngõ, một đường chẳng nói năng gì mà chỉ cười, dáng vẻ huênh hoang.
- Sau này có chuyện gì, cứ nói với anh. Anh không phải là loại người thấy tiền sáng mắt, chuyện gì cần nghĩa khí thì vẫn nên nghĩa khí, đừng khách sáo ha!
Ngô Ninh cười theo:
- Có lời này của anh Bảo, ba đứa bọn tôi yên tâm rồi.
Đi đến đầu ngõ, liền thấy hai chiếc xe sang lúc nãy vẫn đậu ở đó còn chưa đi.
Anh Ba và một thanh niên trông sáng sủa khác vẫn đang đứng đó hút thuốc.
Nhị Bảo lại càng vui mừng khôn xiết, từ xa đã lên tiếng chào hỏi:
- Anh Ba!
Thanh niên được gọi là anh ba kia vừa nghe, lập tức cười cười, dẫn theo cậu thanh niên kia và một đám người mặc áo công nhân xưởng chất dẻo đi đến.
Đi đến trước mặt, vẫn là anhBba chủ động mở lời:
- Sao rồi? Đã làm xong hết việc chưa?
Nhị Bảo cười theo, gật đầu:
- Làm xong rồi! Đi thôi, hôm nay em làm chủ, mời anh Ba uống vài ly.
- Không hỏi cậu.
Tề Quốc Đống nhe răng đáp, quăng đầu thuốc lá đi, ánh mắt lại nhìn chằm chằm Tề Lỗi ở bên cạnh Nhị Bảo:
- Làm xong chuyện chưa?
Tề Lỗi lúc này cũng nhe răng cười, thành thật đáp:
- Xong rồi ạ.
Sau đó chỉ tay vào Nhị Bảo:
- Chú ba, anh ta dọa dẫm vơ vét tài sản!
- Ồ?
Trên khuôn mặt đẹp trai ngời ngời của Tề Quốc Quân tràn ngập kinh ngạc, gật gật đầu.
Cười ha ha, vẫy vẫy tay về phía sau:
- Nghe thấy gì chưa? Dọa dẫm vơ vét tài sản đó nha! Lại còn là cháu trai của tôi, đánh cho tôi!
'Phần phật' một tiếng, bảy, tám người công nhân cường tráng nháy mắt đã xông lên.
Ở phía sau Tề Quốc Đống còn không quên nhắc nhở:
- Ra tay nhớ chú ý nặng nhẹ, còn phải đưa người ta vào cục cảnh sát nữa đấy!
…
- Ba…
Chú ba sao?
Nhị Bảo hoài nghi nhân sinh.
Cảnh tượng trong nháy mắt không khống chế được.
Còn chưa có hình dung cẩn thận xem chuyện gì đã xảy ra, Đường Dịch vốn đang hăng hái tung ngay một cú đá, Nhị Bảo theo đó văng ra góc tường.
Đang lúc đứng lên, tức giận bộc phát thì Ngô Tiểu Tiện phía đối diện cười châm biếm nhìn lại.
Chỉ vào hắn ta nói:
- Đừng có cử động!
Ánh mắt kia, có đáng sợ.
Bên kia, Đường Dịch đã nổi điên rồi, hắn ta vung cây gậy lớn lên trời.
Tên nhóc hoạt bát đứng ngoài xem nhếch miệng nói:
- Này, đánh nhẹ thôi! Đánh hỏng rồi là không có cách nào nói với bố cậu đâu.
- Đừng có mà nhúng tay vào.
Đường Tiểu Dịch lộ rõ bản chất thật, hắn ta không có ý định dừng lại. Hắn ta giận dữ chuyên tâm giữ thật chặt rồi đánh tên côn đồ.
- Mày mắng ai là thằng nhãi?
- Mắng ai là thằng nhãi thế hả?
- Mày lặp lại một lần nữa cho tao xem nào?
Mấy tên côn đồ bị đánh chỉ biết ôm đầu ngã trên mặt đất, kêu la thảm thiết.
Tên nhóc hoạt bát không có cách nào đành quay sang cầu cứu Tề Lỗi.
Nếu Đường Dịch nổi điên lên, ngoại trừ Đường Thành Cương cũng chỉ có Tề Lỗi có thể can ngăn.
Không ngờ tới, Tề Lỗi cười lớn, chỉ vào đám côn đồ nói:
- Không có chuyện gì, có dùng vũ khí thì cũng chỉ là phòng vệ thôi.
Tiểu tử hoạt bát:
"…"
Lư Tiểu Soái, Lý Mân Mân không ngờ tới được.
Tại con hẻm, bảy tám công nhân cao to mặc đồng phục của nhà máy nhựa Thượng Bắc đang bao vậy nhóm người Nhị Bảo đấm đá.
Đường Tiểu Dịch cầm theo cây gậy, tàn nhẫn vung tay lên, ánh mắt lạnh như băng khiến người khác phải run rẩy.
Dáng vẻ Ngô Ninh vẫn tươi cười, chặn Nhị Bảo ở góc tường, lần lượt tát mấy cái bạt tai. Nhị Bảo không dám nhúc nhích.
Đã từng là đầu gấu nổi danh gần Nhị Trung, giờ phút này lại thành kẻ nhát gan, một chút dũng khí cũng không có.
Tề Lỗi là người duy nhất bình tĩnh đứng ở ngoài với hai người lớn. Dường như mọi việc đang diễn ra trước mắt không có liên quan với hắn.
Cho tới bây giờ, bọn họ không ngờ ba người còn có bộ dáng này.
Chưa từng nghĩ, Đường Tiểu Dịch lại hung bạo như vậy, Ngô Tiểu Tiện hay cười lại tàn nhẫn như thế.
Nhưng Lư Tiểu Soái nghĩ sao vẫn thấy có chỗ không thích hợp, cậu ta nghĩ xa hơn lại thấy nghi ngờ:
- Cứ như vậy thì sau này không phải là hai bên sẽ kết thù hay sao? Có cần đi khuyên nhủ một câu không?
Lý Mân Mân cắn chặt môi, khẽ lắc đầu.
Ánh mắt dừng ở hình ảnh Tề Lỗi và hai người kia đứng cùng nhau, càng nhìn lại càng cảm thấy quen thuộc.
Một lúc sau, cuối cùng cũng nhận ra.
Lý Mân Mân nhớ tới, mấy năm nay, hai người kia đã sớm trở thành nhân vật nổi danh khắp Thượng Bắc.
Một người là Tiểu Lượng Ca, bốn, năm năm trước cũng là học sinh Nhị trung.
Đã từng một mình đứng canh trước cổng trường, chiến tích huy hoàng khiến cho hơn chục tên côn đồ không dám bén mảng tới trường.
Cũng được lưu truyền khi học sinh cùng trường bị bắt nạt, hắn ta dẫn một đám học sinh đầu gấu Nhị Trung sang trường tư bàn chuyện.
Sau đó, hình như tu chí, bắt đầu học hành chăm chỉ, không lang thang đầu đường xó chợ nữa, đi làm lái xe cho một ông chủ, từ đó sống qua ngày,
Trong giang hồ vẫn gọi anh Ba có bối cảnh còn to hơn. Hắn ta là con út của một lãnh đạo trên tỉnh, cũng là người tình trong mộng của không biết bao học sinh nữ, trong đó có chị gái Lý Mân Mân.
Sau đó, nghe thấy bảo hắn ta vào quân đội, chị gái dù đau lòng vẫn la hét đợi hắn ta trở về.
Chỉ là cô ta không ngờ, phía sau Đường Dịch và Ngô Ninh lại có quan hệ lớn như vậy.
Nhìn đám công nhân mặc đồng phục nhà máy nhựa Thương Bắc, dường như Lý Mân Mân hiểu ra điều gì đó.
Ông chủ nhà máy nhựa Thượng Bắc tên là Đường Thành Cương, đây không phải là điều bí mật gì.
Đường Dịch… Không lẽ là con trai của Đường Thành Cương?
Thế giới này không hẳn chỉ có những điều tốt đẹp.
Điều xấu xa chỗ nào cũng có.
Tề Lỗi vẫn luôn đơn thuần, nhưng điều kiện cơ bản là phải có năng lực giữ được sự đơn thuần đó. Nếu không, dù cho hắn có là người sống lại, cũng chỉ là kẻ hoang tưởng thôi.
Nói theo cách của người sau này, muốn lấy được nhiều thì phải bỏ ra nhiều, thậm chí còn phải bỏ ra nhiều hơn.
Giống như bây giờ, hắn muốn bảo vệ thanh xuân dưới anh mặt trời sáng lạn thì phải nhìn thẳng vào bóng tối xấu xa. Nếu không… không phải sẽ thành “tên ngốc” hay sao?