Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Con ngươi của Nhị Bảo Tử và đám đàn em đều như muốn lòi ra ngoài.
Bọn họ ra sức, đến dọa ba thằng ranh con, lại có thể kiếm lợi nhiều như thế sao?
Trước khi đến đây, chúng đã cân nhắc rất kỹ điều này, trấn lột của ba thằng được chừng năm trăm đã là không tệ rồi. Nếu may mắn có thể kiếm được một ngàn thì càng tốt.
Nhưng, vừa chớp mắt một cái người ta đã cầm ra một xấp tiền dày như thế, cái này có hơi ngoài dự đoán!
- Nhiêu đây thôi hả?
Lúc này, Ngô Ninh nhìn thấy Tề Lỗi mang ra một xấp tiền, liền thuận tay nhận lấy.
Vẫn cười ha ha như cũ:
- Đầu Đá nhà chúng tôi không hiểu chuyện, còn mấy người chúng tôi, đều là trẻ con, chưa biết nhân tình thế thái. Anh Bảo, nghĩ thoáng một chút như vậy không phải là xong sao.
Nhị Bảo Tử lập tức vui vẻ, trợn mắt nhìn Lư Tiểu Soái:
- Cậu xem xem, như này mới gọi là giải quyết vấn đề!
Quay đầu cười với Ngô Ninh, cười với đống tiền giấy trong tay Ngô Ninh.
- Anh Ninh cũng đừng hiểu lầm, không phải bọn tôi thấy tiền là sáng mắt, lại càng không có ý cậy mạnh cướp tiền đâu, chỉ là muốn đòi lại công bằng cho em gái của tôi thôi.
Vừa nói chuyện, vừa hỏi mấy người phía sau:
- Đúng không?
Một đám đàn em lập tức phụ họa.
Thấy thế, Ngô Ninh nhoẻn miệng cười lớn, giơ giơ xấp tiền mặt:
- Anh xem, cái này không phải là công bằng sao?
Nhị Bảo:
"…"
Ngô Tiểu Tiện cười ha ha, nói chuyện vẫn dịu dàng như lúc đầu:
- Anh Bảo đừng để ý, vốn dĩ cũng không có ý gì đâu! Cả đám đều vì nghĩa khí, đúng không? Giúp đỡ bạn bè, đúng chứ?
- Vậy thì… Tiết kiệm thời gian đi? Anh nói xem phải làm thế nào đây?
Nhị Bảo:
"..."
Đúng là sảng khoái! Chỗ nào cũng suy nghĩ cho mình!
Suy nghĩ cẩn thận một hồi, lại nhìn đống tiền mặt trong tay Ngô Ninh:
- Được! Đủ trực tiếp, anh đây rất thích!
Giương cao khóe môi:
- Vậy thì người ngay thẳng không nói lời quanh co vòng vèo. Mọi chuyện là do các cậu không đúng, không phải anh không nhân nghĩa. Anh nói trước, cái này không phải anh cướp hay ép buộc gì các cậu!
- Nếu đã muốn sảng khoái, vậy thì một…
Vừa nói đến 'một', Ngô Ninh trực tiếp xen vào:
- Một vạn!? Anh Bảo à, chúng tôi vẫn còn là học sinh, không có nhiều tiền như thế đâu!
Trong lòng lại mắng thầm, không có tiền đồ.
- Thật sự không có một vạn, không thể cho anh nhiều như vậy được!
Nhị Bảo Tử nhướng mày, Móe! Sao khẩu vị còn lớn hơn cả mình vậy? Mình chỉ muốn nói một ngàn thôi, thật sự không có ý định muốn một vạn đâu.
Cân nhắc một hồi, nếu người ta đã hào phóng như thế rồi, vậy thì… ăn một bữa no nê đi?
- Ba ngàn đi! Đưa ba ngàn thì xem như mọi chuyện đã được giải quyết, cũng xem như anh kết giao với các cậu.
Lư Tiểu Soái và Lý Mân Mân ở bên trong nghe thế lập tức sốt ruột:
- Anh Bảo, anh có cần mặt mũi không vậy?
Ba ngàn quá nhiều…
Trong lòng chửi thầm tên Nhị Bảo này đúng là lòng tham không đáy, đồng thời cũng mắng Tề Lỗi ngu xuẩn.
Giả vờ giả vịt cái gì? Tự dưng cầm một đống tiền đi ra, người ta không hét giá mới là lạ?
- Mặt mũi?
Nhị Bảo lại không vì một câu mạo phạm của Lý Mân Mân mà giận dữ, hung ác tiến lên nói một câu:
- Mặt mũi đáng giá được mấy đồng?
- Đúng thế, đúng thế, mặt mũi đáng giá mấy đồng!
Ngô Tiểu Tiện cười hi hi ha ha. Trong lòng lại mắng, mới có 3000 ít ỏi, cả đời chắc chẳng còn ăn được đến bốn món.
Hơi trầm ngâm một chút, lặng lẽ đếm ra 3000 tệ.
Nhị Bảo vừa mới duỗi tay ra định nhận lại phát hiện Ngô Ninh căn bản không muốn đưa tiền cho hắn ta, mà trực tiếp lướt qua, duỗi tay đưa cho Chu Lôi.
- Ba ngàn đủ không?
Hỏi Chu Lôi xong, mới cười nói với Nhị Bảo:
- Anh Bảo, xin lỗi nha, dù sao đây cũng là chuyện của Chu Lôi, nên tôi phải đưa tận tay cho cô ấy. Còn sau đó thế nào là chuyện của bọn anh.
Chu Lôi:
- Tôi…
Chu Lôi có chút hoang mang, không biết phải làm sao. Chuyện này đã vượt qua dự đoán cùng kỳ vọng của cô ta. Cô ta cũng không muốn lấy tiền!
- Tôi… Tôi không muốn…
- Chao ôi!
Nhị Bảo cắt đứt lời của Chu Lôi:
- Người ta đã đưa, thì em cứ nhận đi! Con gái phải biết tự ái, cậu ta chiếm tiện nghi của em, không phải là nên trả giá thật lớn hay sao?
Nói xong lời này, rất tự nhiên mà cầm lấy 3000 trên tay Chu Lôi về tay mình.
Vừa phất phất xấp nhân dân tệ, vừa khen Ngô Ninh:
- Anh Tiểu Ninh đây mới gọi là giải quyết vấn đề, bội phục!
Bất giác nheo mắt nhìn chằm chằm nửa xấp tiền còn lại trong tay Ngô Ninh, trong lòng thầm nói, mấy thằng nhãi này lắm tiền thật. Hắn ta tưởng rằng xấp tiền kia cùng lắm là ba ngàn, không ngờ vẫn còn dư nhiều như vậy.
Mà Ngô Ninh cũng không thèm để ý đến bộ dáng đáng thương của Chu Lôi, nụ cười càng thêm rạng rỡ, nói ra một câu khiến cho Nhị Bảo Tử suýt chút nữa hộc máu mồm.
- Vậy… Chuyện của Chu Lôi xong rồi, anh Bảo còn chuyện gì nữa không?
Còn có chuyện gì nữa sao?
Nhị Bảo:
"…"
Ông nội mày! Không phải nhiều tiền quá nên đau đầu vì không biết nên xài như thế nào hay sao? Cậu không hỏi thì chẳng còn chuyện gì, nhưng cậu đã hỏi, vậy đương nhiên là có chuyện.
Mặt mũi của anh lớn như thế, khi không chạy đến chỗ này, về tay không sao được?
Nhe rang cười:
- Nếu cậu đã nói như thế, vậy anh Bảo cũng không khách sáo nữa. Trời nắng nóng như vậy, anh em đi ra như vậy cũng không dễ dàng gì? Chi bằng… Cậu xem có nên cho chút phí đi đường không?
- Cái này ấy hả!
Ngô Ninh mặc kệ:
- Nếu anh Bảo đã nói thế, tiền, chắc chắn sẽ cho, nếu không, chính là bọn tôi không hiểu chuyện rồi. Nhưng, bao nhiêu thì còn cần anh Bảo nói một tiếng! Chúng tôi sao dám tùy tiện quyết định được?
Lý Mân Mân, Lư Tiểu Soái ở trong sân sắp phát điên.
Biết là các cậu có tiền rồi, được chưa? Nhưng, có tiền thì có, cũng không cần tiêu như thế chứ!
Vậy mà Nhị Bảo lại vui như được mùa:
- Được!
Nhìn chằm chằm xấp tiền trong tay Ngô Ninh:
- Chỗ này… 3000 hả?
Ngô Ninh:
- 2000 thôi!
- Vậy thì 2000 là được rồi!
- Được!
Ngô Tiểu Tiện thoải mái đồng ý, đưa số tiền còn lại trong tay cho Nhị Bảo:
- Cảm ơn anh Bảo đã giơ cao đánh khẽ cho chúng tôi!
- Không dám, không dám!
Tâm trạng của Nhị Bảo Tử rất tốt, nhận định h đây chính là ba tên ngốc. Không những lần này kiếm được một khoản lớn, về sau đây sẽ là một con đường phát tài.
Lúc này, mọi chuyện đã xong, chút mặt mũi của Nhị Bảo Tử cũng đã có.
Ngô Ninh đưa tay ôm lấy bả vai của Nhị Bảo:
- Đi đi, tôi tiễn anh Bảo.
Nhị Bảo cảm thấy cũng không còn lý do để ở lại, mở miệng xưng anh gọi em với Ngô Tiểu Tiện, còn không quên trừng mắt nhìn Lư Tiểu Soái, Lý Mân Mân ở trong sân:
- Học hỏi chút đi, đây mới gọi là làm chuyện lớn!
Nói xong, dẫn người rời đi.
Mà lúc này Đường Dịch nhe răng đi theo phía sau, lại được Tề Lỗi đưa cho một cây côn gỗ:
- Lần này thì cầm đi!
Còn bản thân Tề Lỗi, kéo Chu Lôi không biết đang suy nghĩ gì vào trong sân, sau đó dặn dò Lư Tiểu Soái và Lý Mân Mân:
- Cho dù có xảy ra chuyện gì, cũng đừng đi ra ngoài.