Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Ha ha…
Nhị Bảo có chút tức giận.
- Mặt mũi của chị Tiểu Mân cũng lớn quá ha
Vừa nói xong, mấy đứa đàn em ở phía sau mở miệng phụ họa:
- Anh! Nói nhảm nhí với bọn chúng làm gì chứ?!
Rút một cái 'Hổ bốn ngón tay' từ trong túi quần ra, đeo vào, chỉ về phía Tề Lỗi đang ở trong sân:
- Thằng chó kia, mày ra đây! Anh muốn nói chuyện riêng với mày!
Nói chuyện riêng…
Ở Đông Bắc, không sợ câu 'mày nhìn cái gì'... mà sợ nhất là có người nói 'mày ra đây chúng ta nói chuyện riêng…'
Lý Mân Mân nghe xong liền sốt ruột, không thèm cố kỵ nữa, tiến lên một bước chặn giữa đường, che lại bóng dáng Tề Lỗi ở phía sau, đồng thời thấp giọng gầm nhẹ với Nhị Bảo:
- Không thể hòa giải mà phải lầm ầm lên như thế này mới được sao?
Vừa nói, Lý Mân Mân vừa hét lớn với Tưởng Hải Dương ở phía sau:
- Hải Dương, cậu đi gọi Triệu Duy, nói em gái anh ấy bị người chặn trong nhà không đi được!
Lý Mân Mân thật sự nổi giận, Nhị Bảo muốn mặt, nhưng Lý Mân Mân cũng không dễ dây vào. Không phải là gọi người sao? Ai không biết chứ? Triệu Duy cũng là một tên côn đồ khác ở Nhị Trung, có quan hệ không tệ với Lý Mân Mân.
Thấy thế, Nhị Bảo cười cười, Đường Dịch và Ngô Ninh ở trong sân cũng âm thầm lắc đầu…
Nói trắng ra, Nhị Bảo Tử không có gì phải sợ, hắn ta là bên chiếm lý, nên gọi ai đến cũng không có tác dụng gì!
Thậm chí còn cảm thấy có chút buồn cười, trước đây sao không biết đầu óc của Lý Mân Mân không dùng được chứ …Cũng không biết não có bao nhiêu nếp nhăn nữa. Cô ta căn bản không biết cách nói chuyện.
Vẫn là người đàn em kia mở miệng:
- Chà, chị Tiểu Mân trâu bò quá? Trong nhà có chút tiền liền không biết bản thân họ gì rồi phải không? Cho chị mặt mũi đúng không? Còn gọi Triệu Duy đến? Chị bảo hắn ta tới đây đi! Chúng tôi xem bọn tôi ai gọt hắn ta xong trước.
- Bậy bạ!
Nhị Bảo thấy thời khắc quan trọng cũng đã tới:
- Mày làm gì đấy? Dọa ai thế hả? Mặt mũi của anh Lư, chị Mân chúng mày đấy, chúng mày không biết đường mà giữ mặt mũi cho anh chị chúng mày sao?
- Lùi xuống!
Nhưng tên đàn em kia không động đậy, vẫn trừng mắt nhìn Tề Lỗi ở bên trong như trước.
Nhị Bảo cười ha ha, nhìn Lư Tiểu Soái và Lý Mân Mân:
- Anh Lư… Chị Tiểu Mân, đừng chấp nhặt với mấy đứa đó làm gì, cũng đừng kêu này kêu kia. Bọn tôi chỉ hỏi một câu thôi, thằng chó giở trò lưu manh ở trong kia phải xử lý thế nào? Chúng ta cũng cần nói lý chứ? Được hay không anh chị cho tôi chút ý kiến xem nào?
Ý kiến…
Thật ra Lư Tiểu Soái đã bị dọa sợ chết khiếp, nhưng đã đến bước này rồi, chuyện bày ra trước mặt, còn có thể làm gì đây? Giải thích cái gì được nữa?
Hơi nhăn nhăn nhó nhó một lúc, cuối cùng rút hai bao thuốc Tam Ngũ từ trong túi mà cậu ta đã mua trên đường đến đây… nhét vào trong tay của Nhị Bảo:
- Anh, giữ chút thể diện đi…
Nhị Bảo có chút tức giận, vuốt bao thuốc trong tay:
- Chỉ mấy cái này mà cậu đã muốn anh giữ thể diện cho cậu sao?
Cảm thấy thật khôi hài mà ghé sát vào bên tai Lư Tiểu Soái:
- Cha cậu chưa dạy cho cậu biết cái giá của việc nhờ người khác giữ thể diện sao?
Sắc mặt của Lư Tiểu Soái thoáng cái liền trở nên trắng bệch, da mặt tê dại! Không phải bị dọa… mà là cảm thấy mất mặt!
Được rồi, lúc này, còn giữ mặt mũi gì nữa.
Đã không thể nói chuyện một cách hòa thuận nữa rồi. Đây vẫn là lần đầu tiên cậu ta thấy Nhị Bảo Tử với bộ dạng như vậy. Không phải trước đây vẫn rất khách khí hay sao?
Trong lúc khó xử, liền nhìn thấy Chu Lôi đang trốn sau lưng đám người Nhị Bảo, như nắm được một cọng rơm cứu mạng, vội vàng nói:
- Chu Lôi! Cậu ra mặt nói một câu gì đó đi chứ! Chúng ta đều học chung trường, có chuyện gì không thể giải quyết được chứ? Cần gì phải phiền đến anh Bảo như thế?
- Đúng thế!
Lý Mân Mân lập tức phản ứng lại, nhìn về phía Chu Lôi.
- Chu Lôi, không phải bình thường quan hệ giữa chúng ta cũng không tệ sao? Cần gì phải làm như thế chứ?
Xong!
Lư Tiểu Soái và Lý Mân Mân vừa nói xong mấy câu này, Tề Lỗi đang ở trong sân lập tức trở nên trầm mặc, nói sai mất rồi.
'Loảng xoảng' một tiếng, ba thằng dường như bỏ chén bát xuống cùng một lúc… Sau đó, ngay cả ánh mắt cũng không cần ra hiệu, đều tự giác hành động.
Ngô Ninh trực tiếp đi thẳng ra cửa trước, không thể để Lư Tiểu Soái và Lý Mân Mân ra mặt nữa, nếu không phải chịu thiệt lớn.
Đáng tiếc là đã quá muộn, Nhị Bảo Tử vừa nghe Lư Tiểu Soái và Lý Mân Mân nói, lập tức thay đổi sắc mặt, mạnh bạo xoay xoay bả vai, tát cho Lư Tiểu Soái một cái thật mạnh.
Đánh cho mặt của Lư Tiểu Soái trở nên trắng bệch, dưới má in hằn dấu tay, dần dần sưng phù, cả người run rẩy!
Nhị Bảo mắng to:
- Bà nội cha mày! Giữ thể diện đúng không? Có biết giải quyết vấn đề không vậy!? Tao hỏi mày có biết giải quyết vấn đề không!?
…
Mà Đường dịch lau lau cái miệng đầy dầu mỡ, ngựa quen đường cũ đi vào nhà kho, cầm một đoạn ống thép trong tay, đung đưa qua lại một chút.
Còn Tề Lỗi…
Quay người đi về phòng, rút một cái hộp đựng giày ở dưới gầm giường ra, đó là số tiền mà mười ngày lại đây ba thằng bọn họ bán tất kiếm được, tổng cộng được hơn 2600 tệ.
Tề Lỗi lại rút trong túi quần ra 400, đây là tiền mà cậu dùng để dự phòng, tổng cộng là 3000 tệ.
Sau đó suy nghĩ một hồi, cảm thấy vẫn chưa đủ, lại chạy đến phòng của bố mẹ, rút một xấp tiền mặt ở phía trong cùng của ngăn tủ, chừng 2000 tệ.
Là tiền mẹ Quách Lệ Hoa của cậu lén giấu. Trong thời đại này, người lớn đều có thói quen giữ lại một chút tiền mặt trong nhà để dự phòng. Đối với người trùng sinh như Tề Lỗi mà nói cái này không phải là bí mật gì to tát.
…
Lúc này, Ngô Ninh đã đi đến cửa, mỗi tay một đứa, kéo gọn hai đứa, Lư Tiểu Soái bị đánh đến run rẩy và Lý Mân Mân sắc mặt đã trắng bệch ra phía sau.
- Anh Bảo… Đừng đừng! Cần gì phải làm thế chứ?
Cười tươi roi rói như ánh ban mai:
- Anh giúp Chu Lôi, bọn họ lại giúp chúng tôi, đều là bạn bè hết cả, có đúng không nào?
Đứng cản ở chính giữa hai phía, rất có phong thái của người hòa giải.
Mà lúc này, Đường Dịch đã xách gậy sắt từ bên trong nhà kho ra, đang định xông đến cửa lớn thì Tề Lỗi cũng bước từ trong phòng ra, vừa đi về phía cổng lớn, vừa chỉ Đường Dịch:
- Bỏ xuống!
- Ồ…
Đường Dịch rất không cam tâm mà quăng gậy sắt đi.
Ba người tập hợp ở trước cửa lớn, tình cảnh thoáng cái đã biến thành đám người Nhị Bảo đối đầu ba anh em bọn Tề Lỗi. Lư Tiểu Soái, Lý Mân Mân vốn chạy đến muốn giúp 'hòa giải' nay ngược lại được bảo vệ ở phía sau.
Ba thằng mỗi thằng một thần thái khác nhau, Ngô Ninh tươi cười chào đón, đó gọi là một người thân thiện…
Đôi mắt của Đường Dịch mang theo sự khôi hài, nóng lòng muốn ra trận. Sự điên cuồng không thể che dấu được.
Còn Tề Lỗi…
Trong tay Tề Lỗi lại cầm một đống tiền giấy, đến tận bây giờ mới thu hút được sự chú ý của mọi người,,,
Cậu… Cậu lấy tiền ở đâu ra mà nhiều như thế!?