Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Thế sao được chứ?

Anh Ba kia tiếp tục trêu chọc:

- Ở cái xó Thượng Bắc này có ai không biết, khu phía Bắc là địa bàn của anh Nhị Bảo, tiếng tăm còn vang dội hơn cả anh trai Đổng Đại Vỹ đấy.

Câu nói này khiến cho Nhị Bảo Tử càng thêm ngại ngùng:

- Em chỉ đùa chơi thôi, sao mà so được với anh Ba chứ.

Anh Ba rút một điếu A Thi Mã đưa qua:

- Ai mà không phải chơi đùa? Chứ làm chính sự ai lại ngồi ở ngoài đường như thế này bao giờ.

- Cậu đây là…

Nhìn mấy thanh niên nam nữ ở đằng sau lưng Nhị Bảo Tử.

- Làm cái gì đấy?

Nhị Bảo hiển nhiên không ngờ đến được là anh Ba lại dễ nói chuyện như thế, không giống như lời đồn thổi ở bên ngoài, không thể đụng vào, vội vàng cười đon đả theo, nói thật hết mọi chuyện.

Chỉ vào Chu Lôi ở phía sau:

- Đây là em gái của em, bị một tên nhãi ranh ở Nhị Trung ức hiếp. Nên em đang muốn đến tìm tên nhãi kia hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện, hỏi hắn xem rốt cuộc làm cái trò đó là có ý gì?

- Ồ.

Anh Ba cảm thấy vô cùng thú vị, nhướng nhướng mày, nhìn chằm chằm Nhị Bảo Tử, lại nhìn chằm chằm Chu Lôi.

Thấy cô gái kia né tránh, căn bản không giống như lời kể của Nhị Bảo Tử, nhưng cũng chẳng muốn dò hỏi thêm, dường như đã hiểu rõ hết tất cả,

Đột nhiên lại nổi hứng:

- Chậc, mấy đứa nhỏ hiện tại đều không có mắt như thế sao? Có cần anh giúp cậu một tay không?

Nhị Bảo Tử vừa nghe đã vội lắc đầu:

- Sao em dám làm phiền đến anh Ba chứ… Chuyện nhỏ, thật sự chỉ là chuyện nhỏ thôi.

- Ồ…

Anh Ba gật gật đầu:

- Vậy được… Đi làm chuyện của cậu đi.

- Dạ dạ!

Nhị Bảo Tử cũng không phí lời:

- Vậy em đi làm chút chuyện trước. Sau đó… Sau đó nếu anh Ba không vội, buổi chiều để thằng em này chiêu đãi anh một bữa, không dễ gì anh mới đến bên này được một chuyến.

- Để sau lại nói…

Anh Ba quăng ra một câu, dường như không muốn nói thêm nữa.

Nhị Bảo Tử cũng thức thời, biết không với tay tới người ta được, chỉ đành chờ sau này có cơ hội lại tính tiếp. Dẫn đám đàn em, còn có Chu Lôi, đi vào trong ngõ.

Con ngõ không dài, những cánh cửa đối diện nhau xếp thành hàng, tính tổng cộng cũng chỉ tầm mười hộ dân cư. Nhà của Tề Lỗi cũng không khó tìm, đợi cho Nhị Bảo Tử dẫn người đến gõ cửa lớn, Đường Dịch và Ngô Ninh đang ăn uống tưng bừng ở bên trong, không thèm động đậy, vẫn ôm chén cơm ngấu nghiến như cũ.

Tề Lỗi buông đũa xuống, biết thứ gì nên tới cũng đã tới. Thấy sắc mặt của đám người Lý Mân Mân, Lư Tiểu Soái có chút trắng bệch, hiển nhiên bọn họ có chút khẩn trương.

Không khỏi cười khổ một tiếng, học sinh đúng là học sinh, đã thế còn học đòi làm người lớn, mới có nhiêu đó đã mất bình tĩnh rồi.

Vừa đang định đứng lên đi ra mở cửa, thì Lý Mân Mân cắn răng giành trước:

- Ba người đừng động đậy, cũng đừng nói chuyện, để bộn tôi đi trước làm dịu tình hình!

Điều này khiến cho Tề Lỗi ngẩn người một lúc, ngầm hiểu mà cười cười, nhìn theo bóng dáng bọn họ đi ra mở cửa.

Giống hệt Lý Mân Mân, loại người như Lư Tiểu Soái rất đáng ghét…

Tự cao tự đại, mắt cao hơn đầu.

Nhưng chính bởi vì bọn họ biểu hiện quá rõ ràng, không chút che dấu, mới khiến cho Tề Lỗi không bài xích quá nhiều…

Nói thẳng ra, thiếu nam thiếu nữ tuổi mười sáu, biết cái gì gọi là xã hội đâu chứ? Nghe lỏm của người lớn một chút, nhìn thấy một chút, nhưng thật sự hiểu lại được mấy phần?

Chờ một vài năm sau, khi thật sự trưởng thành, hồi tưởng lại năm đó mới phát hiện ra, cái trưởng thành được bọn họ đặt tên đó, thật ra chẳng khác gì sự ngốc nghếch ở trong mắt Tề Lỗi, đều được gọi là ấu trĩ.

Rất đơn giản, người thâm sâu sẽ không để cho người khác đánh hơi được dấu vết. Đó mới thật sự là ma quỷ, mà trong thế giới của người trưởng thành, nơi nơi đều là quỷ…

Lấy tình hình trước mắt làm ví dụ, loại người như Nhị Bảo Tử, chỉ dám ra tay với mấy đứa học sinh chưa có năng lực phản kháng, bất kể là suy nghĩ hay năng lực, đều không thuộc tầng lớp phía trên, mà thuộc dạng tép riu, như đồng thau với kim cương.

Không trông mong gì hơn!

Xảy ra chuyện như vậy, người thật sự có ánh mắt đã sớm trốn rồi, đâu còn quan tâm đến việc mày thuộc tầng lớp nào chứ?

Làm gì còn đứa nào đứng ở đây? Càng sẽ không chủ động bước đến cánh cửa kia, tỏ vẻ trượng nghĩa với những người 'cùng thế giới' đâu chứ?

Thật ra, những người như thế thường rất dễ gặp ở trong trường học, vừa tự cảm giác bản thân là một kẻ thâm trầm, vừa không thể buông bỏ sự đơn thuần cuối cùng.

Đặt trong mắt của những người đồng trang lứa thì hành động đó thật khiến người ta chán ghét, nhưng trong mắt Tề Lỗi mà nói, cái đó không là gì.

Giống như hiện tại…

Trên quầng trán trơn bóng của Lý Mân Mân đang nhễ nhại mồ hôi, hai bàn tay nắm chặt, căng thẳng tột độ, nhưng vẫn phải gồng mình đi ra mở cửa.

Lư Tiểu Soái thì đỡ hơn một chút, không ng miễn cưỡng như Lý Mân Mân, dù sao cậu ta cũng tự nhận là bản thân có quan hệ không tệ với Nhị Bảo, thuộc dạng có thể nói được vài câu với tên kia. Nhưng trên thực tế mối quan hệ giữa hai bên cũng không quá tốt.

Cuối cùng, Lư Tiểu Soái khẽ hít một hơi thật sâu, đẩy nhẹ cánh cửa sắt, cố nặn ra một nụ cười trấn tĩnh:

- Anh Bảo… Anh thật sự đến sao!? Sao phải lớn chuyện như thế chứ?

Nhị Bảo thấy người mở cửa là Lư Tiểu Soái, bên cạnh còn có Lý Mân Mân, bao gồm cả Tưởng Hải Dương và Trương Tân Vũ đang đứng sau lưng, cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Đối với hắn ta, đến hay không cũng như nhau, nhưng đến có lẽ sẽ dễ làm việc hơn. Nếu trực tiếp túm đầu ba đứa Tề Lỗi, ngược lại sẽ càng thêm rắc rối.

Nhe răng cười:

- Ồ, đều ở đây hết à?

Nhìn vào bên trong sân một cái, cũng không vội gọi Tề Lỗi, Đường Dịch đi ra.

- Vậy thật đúng lúc, chúng ta đều là anh em cả, cũng đừng nói anh Bảo không nói lý, các cậu tự ngẫm xem, em gái tôi đấy! Tôi còn không nỡ động vào một đầu ngón tay của nó, cái thằng chó chết kia lại dám bắt nạt em gái tôi là sao?

- Đừng trách anh không nghĩa khí, hôm nay việc này còn chưa xong đâu!

Trái tim của Lư Tiểu Soái khẽ run rẩy, nhưng vẫn phải liên tục gật đầu phụ họa:

- Đúng đúng đúng, hôm nay Tề Lỗi quả thật đã làm ra cái chuyện chỉ có cầm thú mới làm!

- Nhưng mà…

Lại xoay chuyển đề tài:

- Anh Bảo, anh cũng biết, anh Đường, anh Ninh chúng tôi có quan hệ như thế nào mà, giữ cho thằng em này chút mặt mũi, có thể giơ cao đánh khẽ một chút không?

- Giơ cao đánh khẽ?

Nhị Bảo bật cười, ý vị thâm trường nói:

- Đánh khẽ như thế nào?

- Không thì cậu nói rõ ra xem! Cậu nói rõ ràng rồi, hôm nay tôi sẽ giữ thể diện cho cậu!

Lời này cũng được xem là đang mở đường dẫn lối, người hiểu chuyện vừa nghe liền biết. Đáng tiếc Lư Tiểu Soái lại không hiểu, Lý Mân Mân cũng không hiểu.

Lý Mân Mân cảm thấy bản thân ở Nhị Trung cũng được xem là có chút danh tiếng, có tiếng nói nhất định, mà lúc này lại có Lư Tiểu Soái ở trước mặt, nên gan cũng to hơn một chút.

- Anh Bảo, anh cần gì phải làm thế? Ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu thấy, nếu làm căng quá… Không dễ coi cho lắm…