Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngô Ninh nghe thế, mắt nheo lại nhìn Tề Lỗi cười đểu:
- Chúng ta ăn là chuyện của chúng ta, tí nữa nó bị đánh, cả đám vừa ăn vừa xem, thoải mái biết bao nhiêu?
- Hơn nữa, anh Bảo của chúng ta là tới muốn tiền, cũng không phải là tới ăn cơm.
"…"
Cả đám trợn trắng mắt, biết là Ngô Ninh đang đùa, nhưng thật sự không thể hiểu nổi vui ở chỗ nào.
Ngược lại ánh mắt của Lư Tiểu Soái lại sáng lên, dậy lên một tâm tư khác.
- Không thì, chúng ta lại đợi thêm một lát nữa? Thêm vài đôi đũa cái bát, đợi đám người anh Bảo đến ăn cùng luôn? Đến lúc đó ngồi xuống nói chuyện, có gì mà nói không được đâu chứ?
Lúc này ngược lại lại khiến cho Đường Dịch bật cười:
- Người ta cũng không đến ăn một bữa cơm này với cậu đâu, ăn cái gì mà ăn?
Liếc qua nhìn Tề Lỗi một cái, không đầu không đuôi mà nói một câu:
- Mẹ tao không có nhà, bố tao không có ở nhà máy.
- Ờ!
Tề Lỗi lập tức liền hiểu, trả lời lại một câu:
- Vậy thì vừa hay!
Ngô Ninh xen mồm vào:
- Chỉnh như thế nào đây?
Đường Dịch dí dỏm nói:
- Không thì… của đi thay người?
Tề Lỗi gật gật đầu:
- Cũng có ý này đấy!
"…"
Nhưng mấy người ngoài cuộc lại nghệch người ra, căn bản không hiểu bọn họ đang chơi trò bí hiểm gì.
Chỉ nghe Đường Dịch nói bố mẹ cậu ta không có ở nhà, lại nhắc đến tiền, tưởng rằng thật sự muốn dùng cách “của đi thay người” này.
…
Nhị Bảo Tử, tên thật là Đổng Nhị Bảo.
Bởi vì anh trai Đổng Đại Vĩ vài năm trước đã sớm trở thành côn đồ có tiếng ở Thượng Bắc, cho nên cả đám cứ thế gọi hắn ta là Nhị Bảo.
Sau này, Đổng Đại Vĩ phạm tội vào tù, mấy tên đàn em lâu la của Đại Vĩ liền theo sau Nhị Bảo kiếm ăn.
Nói trắng ra là, bên Nhị Trung, trường nghề này chính là địa bàn làm ăn đắt đỏ của đám Nhị Bảo. chặn đường cướp của, hù dọa người khác.
Một đám nhóc thối đầu còn chưa mọc hết tóc, đối với loại giang hồ già đời như Nhị Bảo, đương nhiên là sẽ dâng tiền bằng cả hai tay, chống cự cũng không có lợi.
Liền lấy Nhị Trung làm ví dụ, Nhị Bảo đều thuộc nằm lòng cả cái danh sách học sinh của trường.
Mấy ngàn học sinh, đứa nào nghèo kiết xác, đứa nào có thể dâng tiền từ trong túi ra, dâng ra như thế nào, trong lòng hắn ta đều có tính toán.
Duy nhất một đứa là Đường Dịch, là đứa mà Nhị Bảo tính toán hồi lâu nhưng không dám xuống tay.
Cái tên này thật sự có tiền!
Tuy rằng không ít đứa cũng có tiền dễ bị dọa mất mật, nhưng mà đứa có nhiều tiền như Đường Dịch, tuyệt đối không nhiều.
Anh Bảo đụng trúng cậu ta ở quán net vài lần, lần nào lần nấy cũng thấy trong túi cậu ta rủng rỉnh tiền, không ít hơn 500, 600 tệ.
Cái xó nhỏ như Thượng Bắc này, học sinh có thể rút ra được 10 tệ cũng đã được xem là tốt lắm rồi. Vị này còn nhét túi nhiều tiền như thế, vậy thì phải đạt tới trình độ gì.
Cho nên, dán chặt mắt vào cậu ta không phải là chuyện hắn ta làm ngày một ngày hai.
Chẳng qua là, anh Bảo không phải là tên đần, lúc chưa tìm hiểu ra được bối cảnh gia đình của Đường Dịch, thì không dám đến tìm cậu ta, vẫn luôn tìm cơ hội để ra tay.
Mà lần này, thật sự là một cơ hội không thể nào tốt hơn.
Người anh em của Đường Dịch cậu dở trò lưu manh, ức hiếp em gái nhỏ của anh Bảo tôi đây, nói cái gì thì cũng có lợi cho chúng tôi. Nếu như còn không đổ chút máu thì anh Bảo này làm côn đồ cũng uổng công nhiều năm rồi.
- Em gái, em cứ yên tâm đi! Có anh ở đây, chắc chắn sẽ khiến cho tên khốn Tề Lỗi kia giải thích thật là thỏa đáng.
Vừa dẫn Chu Lôi, còn có bốn, năm tên đàn em đi về phía nhà Tề Lỗi, vừa an ủi Chu Lôi.
Chỉ thấy đôi mắt của Chu Lôi đỏ bừng, cúi thấp đầu, bộ dáng vô cùng đáng thương:
- Cảm ơn anh Bảo!
- Cảm ơn cái gì!
Nhị Bảo Tử đặt tay lên bả vai của Chu Lôi:
- Biết anh thật lòng đối tốt với em là được rồi.
Trong lòng Chu Lôi thoáng qua một sự chán ghét, nhưng cũng không dám động, để mặc cho Nhị Bảo đặt tay lên vai mình.
Trong đầu ngập tràn suy nghĩ, cô ta không có chút ý tứ gì với Tề Lỗi cả, lời nói của Nhị Bảo Tử lại có sức nặng, vội vàng tìm đến nhờ hắn ta đến nói chuyện rõ ràng.
Một đám người đi hơn mười phút mới đến trước ngõ nhà Tề Lỗi.
Kết quả, Nhị Bảo Tử vốn nên trực tiếp xông vào trong ngõ nay lại bất giác ngẩn người, cả đám đàn em cũng bị hai chiếc xe hơi xịn đậu ở trước ngõ hấp dẫn ánh mắt.
- Con mẹ nó! Hàng thật đấy!
Đó là hai chiếc Toyota 4500 được nhập khẩu, màu xanh rằn ri vô cùng ngầu lòi.
Thứ này tuyệt đối là hàng cực phẩm, đậu ngay ven đường thôi, tuyệt đối có thể thu hút được ánh nhìn của người khác, chứ đừng nói gì đến đậu ngay ở vị trí bắt mắt như thế kia.
Góc nhỏ như Thượng Bắc này, vẫn chưa nhìn thấy thế giới bên ngoài, trên đường Xiali, Alto cũng ít khi thấy chứ chưa nói đến mấy chiếc xe nhập khẩu sang trọng này.
Một đám đàn em bất giác lùi về sau hai bước, vô tình hữu ý đi dạo một vòng quanh hai chiếc xe.
Đổng Nhị Bảo không đến nỗi là chưa trải đời, nhưng mà cũng đi nhanh vài bước lên trước.
Đương nhiên, hắn ta không phải đến chỗ xe mà là chạy đến chỗ người.
Phía trước xe có một người thật hung hãn đang đứng.
…
Lúc này cửa xe đột nhiên mở ra.
Bảy, tám người mặc trang phục công nhân có in dòng chữ 'Xưởng chất dẻo Thượng Bắc' đang ngồi chồm hổm bên vệ đường, trong đó có hai tên nhóc mặc áo sơ mi trắng, quần tây, mang giày da đang dựa vào đầu xe vừa hút thuốc vừa nói chuyện.
Nhị Bảo đi lên vài bước về phía trước, nhằm hướng cậu thanh niên trông có vẻ còn nhỏ hơn hắn ta, nhe răng cười, thấp giọng khách khí vài phần.
- Anh Ba! Sao anh ba lại tới đây rồi? Cũng không biết mà thông báo cho thằng em này một tiếng.
Người mà Đổng Nhị Bảo vừa gọi này có biệt danh là anh Ba, chừng hai mươi, so với Nhị Bảo còn nhỏ hơn một tuổi. Nhưng so với loại lưu manh chỉ biết cướp bóc của bọn học sinh như hắn ta thì hai bên không cùng đẳng cấp.
Vài năm trước, khi anh trai hắn ta là Đổng Đại Vỹ còn chưa vào tù, hắn ta mượn danh tiếng của anh trai để gặp mặt qua vài lần, nhưng cũng thuộc dạng hai bên không có chủ đề để nói chuyện.
Nghe nói, anh Ba là con trai nhỏ của một vị lãnh đạo nào đó trên tỉnh nhưng đã lui xuống, rất được cưng chiều. Mấy năm nay, ở Thượng Bắc, nghe nói tên này quậy rất dữ.
Sau này, ông già nhà thấy nếu cậu ta tiếp tục như thế thì sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện, liền thả vào quân đội. Vừa mới được xuất ngũ, nhưng danh tiếng vẫn không giảm, đến cả mấy nhân vật máu mặt của thành phố Cáp Nhĩ Tân, Khánh Thành, Tề Thành bên đó cũng đều đặc biệt đến mở tiệc tẩy trần cho cậu ta.
Tuy rằng hiện tại đã không lang thang trên đường như trước, nhưng loại lưu manh đầu đường xó chợ như Nhị Bảo vẫn phải hết lòng nịnh nọt.
Tên nhóc được gọi là 'anh Ba' kia nhìn thấy Nhị Bảo Tử thì nhếch mày cười cười:
- Đây không phải là anh Bảo sao? Đúng là trùng hợp, không ngờ có thể gặp được anh ở đây!
Nhị Bảo Tử nghe thấy, vội vàng lắc lắc đầu:
- Anh Ba đang mắng em đấy à? Cứ gọi em Tiểu Bảo Tử là được rồi!