Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Thân cái gì mà thân?
Lư Tiểu Soái hất hất mái tóc không dài của mình:
- Tôi hiểu rất rõ chuyện này.
Bày ra bộ dáng cái gì cũng biết, bắt đầu “lên lớp” cho Lý Mân Mân.
- Thật ra thì, anh Bảo là thấy Chu Lôi xinh đẹp, đã mấy lần rủ Chu Lôi đi chơi, nhưng Chu Lôi không dám đi, bình thường cứ thấy là trốn.
- Lúc trước còn đến tìm tôi một lần, bảo tôi nói giúp, đừng có bám theo cô ta nữa. Lần đó anh Bảo cũng rất nể mặt, về sau không đến tìm Chu Lôi nữa.
- Lần này thật sự bị một cái hôn kia của Tề Lỗi làm cho hoảng hốt nên mới đi tìm Nhị Bảo Tử ra mặt giúp đấy chứ.
- Mà Nhị Bảo Tử, cái người kia hả… Nói thật lòng, cũng là người rất trượng nghĩa! Nhưng mà kiếm tiền bằng việc như vậy, cũng không còn cách nào khác.
- Nhưng anh ta lại nhìn chằm chằm vào việc gia đình nhà anh Đường rất có tiền, nghĩ muốn mượn chuyện của Tề Lỗi móc được một khoản. Nếu không thì anh ta cũng chẳng rảnh mà giúp việc này đâu.
Đối với lời nói của Lư Tiểu Soái, Lý Mân Mân có chút nghi ngờ:
- Cậu thôi đi! Nhị Bảo trượng nghĩa cái gì? Đó chẳng phải là người tốt đẹp gì! Hơn nữa Chu Lôi cũng không đến tìm Nhị Bảo, buổi sáng còn thấy bọn họ giằng co ở trước cổng trường mà!
- Vậy sao?
Lư Tiểu Soái có chút xấu hổ:
- Vậy thì tôi cũng không rõ.
Được Lý Mân Mân dẫn vào trong sân, Lư Tiểu Soái cũng quét mắt đánh giá một vòng, lúc này mới phát hiện điều khác thường.
Trong lòng có tính toán, dè dặt hỏi:
- Anh Đường với anh Ninh đâu rồi? Hai người bọn họ…
- Đi ăn, cũng sắp về rồi!
Một câu của Lý Mân Mân khiến cho Lư Tiểu Soái yên tâm không ít, cậu ta còn tưởng là hai người họ không quan tâm đến Tề Lỗi, vậy thì cậu ta đến đây cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Nhẹ nhõm cười một tiếng:
- Vậy thì tốt!
Lúc này, Tề Lỗi đứng một bên nhìn, có chút câm nín.
Vốn dĩ không muốn chen lời vào, nhưng trong đầu lướt qua một vài suy nghĩ, cất tiếng nói:
- Bằng không thì các cậu về trước đi, chuyện này chúng tôi có thể xử lý được.
Lập tức lại thành công thu hút ánh mắt không vui của Lý Mân Mân:
- Ở đây có chuyện của cậu sao? Còn không phải là Tiểu Đường và Ninh Tử giúp cậu hả?!
- Tôi…
Hình như ở đây thật sự có chuyện của cậu mà? Sao lại nói cứ như cậu là người ngoài cuộc vậy?
Mà Trương Tân Vũ rút ra một bao thuốc Honghe, truyền cho Lư Tiểu Soái và Tưởng Hải Dương, lúc này mới oán trách khuôn mặt tái xanh của Tề Lỗi.
- Tôi nói cậu này, Đầu Đá, lần này cậu làm việc tùy tiện quá, không để ý gì đến chúng tôi cả, chuyện bình thường thì không nói làm gì.
- Đúng thế!
Tưởng Hải Dương châm thuốc, tùy tiện phụ họa thêm một câu.
- Đây là giở trò lưu manh đấy, cậu có biết không? Giờ giải thích thế nào thì cậu cũng là người vô lý.
- Sao cậu không suy nghĩ cẩn thận một chút? Để mọi người phải liên lụy theo cậu.
- Được rồi, được rồi.
Lư Tiểu Soái ngăn hai người đang không ngừng giảng đạo lại, đầu lông mày cau chặt, khuôn mặt ra vẻ già dặn:
- Chuyện đã xảy ra rồi, có nói thêm nữa cũng không có tác dụng gì?
Nhìn về phía Tề Lỗi:
- Lời của Tân Vũ và Hải Dương có chút nặng nề, cậu đừng để ý nhé, đều là bạn bè cả.
- Cậu cũng đừng sợ, không phải chúng tôi đều ở đây với cậu sao? Chắc chắn không để bọn họ làm gì cậu đâu.
- Nhưng mà, dù gì thì cũng phải nói, bạn bè có thể giúp cậu một lần, không thể giúp đỡ cậu cả đời được, về sau thật sự phải chú ý đấy!
...
Tề Lỗi yên lặng nhìn một đám người giảng đạo, thuận theo không nói, bày ra dáng vẻ bị dọa đến vô cùng sợ hãi.
Nhưng trên thực tế, Tề Lỗi rất ngượng vì trường hợp bất bình thường này.
Họa là do cậu tự rước lấy, người cũng sẽ xông đến nhà của cậu. Nhưng, người trong sân đến giúp đỡ lại đứng chật kín, vậy mà chẳng có một ai đến vì giúp cậu.
Đổi lại là ai cũng đều sẽ không nhìn được cục diện xấu hổ này, thậm chí sẽ còn vì thế mà cảm thấy lòng tự tôn bị đả kích, căm hận khó có thể bình tĩnh được.
Nhưng đối với Tề Lỗi mà nói, cậu lại có một loại cảm giác khó có thể diễn tả được thành lời.
Thật sự là bản tính mưu mô sao? Thật sự là có tâm tư khác sao?
Một đám nhóc giả vờ trưởng thành cái mẹ gì chứ!
Hơn nữa, tất cả sự kỳ vọng về một tương lai cuồng phong bão táp đang sắp đến, chắc chắn là sẽ đặc sắc hơn kiếp trước nhiều?
Không lâu sau, ba nam sinh bọn Lư Tiểu Soái còn chưa kịp hút xong điếu thuốc, cửa lớn của nhà họ Tề lại bị mở toang vang lên một tiếng.
Lần này Tề Lỗi không cần nhìn, Đường Dịch và Ngô Tiểu Tiện, mỗi người đều xách theo vài hộp đồ ăn to trên tay, sải bước tiêu sái đi vào trong sân.
Hai người đi vào trong liền sửng sốt, nhiều người thế này?
Lư Tiểu Soái vừa thấy, vội vàng quăng đầu thuốc đi lên nghênh đón.
- Hai cậu thật sự quay về sao? Thật ra các cậu trốn đi, Nhi Bảo Tử không qua đòi tiền, ngược lại càng tốt hơn.
- Lại nói, có chúng tớ ở đây, anh ta cũng không thể làm gì Tề Lỗi.
Đường Dịch nghe xong, nhếch mép cười lớn, đặt hai hộp đồ ăn xuống cái bàn dưới giàn nho, lấy từng hộp ra, bày lên bàn.
Cười tươi mà nói:
- Tôi nói ấy hả, các cậu không cần phải quản nhiều! Để Nhị Bảo Tử đến đập cho cái thằng kia một trận, xem thử còn dám động mồm bậy bạ không!
- Đúng thế!
Ngô Ninh cũng bày hộp đồ ăn ra, trực tiếp đi vào phòng bếp rửa tay.
- Hai người bọn tôi quay về để xem náo nhiệt thôi, lát nữa nó bị đánh ra sao thì các cậu đừng can ngăn làm gì!
Tề Lỗi nghe hai tên này kẻ tung người hứng, chỉ xem là trò cười mà bày bát đũa lên.
Sớm đã có tính toán hết cả rồi, hai thằng bọn họ chắc chắn sẽ mang đồ ăn trưa về.
Bảy người, bảy cái bát và đôi đũa, ngồi chung một bàn.
Tổng cộng có sáu món, đều là những món mà ba thằng bọn họ đều thích ăn.
Hiển nhiên cũng biết Lý Mân Mân ở đây, lại gọi thêm vài món, nếu không thì chỉ riêng hai thằng Đường Dịch và Ngô Ninh cũng không thể ăn hết nhiều món như thế.
- Tương đâu?
Ngô Ninh vừa xếp đồ ăn ra, vừa hỏi Tề Lỗi:
- Sáng sớm không phải là có tương trứng gà hả?
Tề Lỗi nghe thấy thế, ngẩng đầu bảo Đường Dịch:
- Đi rửa tay đi! Tiện đường lấy tương trứng gà ra đây luôn.
Đường Dịch có chút không tình nguyện, nhưng cũng ngoan ngoãn đi.
Không lâu sau, tay ướt đẫm nước đi ra từ phòng bếp.
Đặt tương xuống bàn, túm lấy khăn lông của Tề Lỗi, lau lau mấy cái, lúc này mới nói với bọn Lý Mân Mân, Lư Tiểu Soái ở bên cạnh:
- Ngồi xuống đi! Còn đợi gì nữa?
Lý Mân Mân và Lư Tiểu Soái đứng ngây người ở đó, mãi cho đến khi Đường Dịch gọi thì hai người bọn họ mới hồi hồn lại.
Không khỏi nhìn nhau không nói gì, đều đã là lúc nào rồi, sao lại còn tâm trạng ăn uống cơ chứ?
Hơn nữa, ba người bọn họ sao lại phối hợp ăn ý với nhau như thế chứ?
Lý Mân Mân cau chặt đầu lông mày, cô ta phát hiện, bước ra khỏi cánh cửa trường học, bầu không khí giữa ba người bọn họ có chút không giống, dường như không phải đơn giản giống như cô ta đã nghĩ.
Nhìn một màn lúc nãy, là tương, là cái gì gì đó, cũng không giống như bạn bè xã giao bình thường.
Nhưng mà, bây giờ bọn họ ngồi ăn thì có chút quá phận.
- Tiểu Đường, Ninh Tử, này cũng không ổn lắm?
Người ta sắp đuổi giết đến tận cửa rồi, các cậu còn ở trong sân bày biện ăn uống được sao?