Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Không lâu sau, tiếng chuông điện thoại vang lên, Đường Dịch ấy vậy mà thật sự gọi lại.
Lý Mân Mân vội vàng nhận máy:
- A lô? Đường Dịch đó hả?
Đầu dây bên kia có chút tạp âm, hình như đang ở quán ăn nào đó.
- Sao giờ mới gọi lại vậy?
Chỉ nghe đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười trộm, không phải là Đường Dịch, mà là Ngô Ninh.
Giọng điệu rất kinh ngạc:
- Mẹ nó chứ, chị Mân? Chị với Đầu Đá sao lại ở chung một chỗ với nhau rồi? Còn dám dùng điện thoại nhà nó gọi cho hai chúng tôi? Cũng không sợ cái miệng rộng của tôi lan truyền chuyện này cho khắp cái Thượng Bắc biết sao?
- Cút!
Vừa nghe thấy là cái miệng thối của Ngô Tiểu Tiện liền biết là không phải lời tốt lành gì.
Lý Mân Mân cau mày:
- Đang ở đâu thế? Mau về đây đi!
Bên Ngô Ninh:
- Ở khách sạn Đồng Phúc đó! Bọn tôi vừa mới gọi món xong luôn, còn chưa động đũa nữa! Bằng không thì chị tới đây đi?
Lập tức nói thêm vào một câu:
- Yên tâm, chỉ có hai người là tôi với Đường Dịch thôi, không có em gái nào xinh đẹp hơn chị đâu.
- Cậu muốn chết sao?
Lý Mân Mân cười mắng, sau đó lại nói:
- Hai người còn có tâm trạng mà ăn sao? Xảy ra chuyện rồi!
- Có chuyện gì đấy?
Ngô Ninh vẫn bộ dáng không đàng hoàng như cũ.
- Đầu Đá lại tặng cho chị một nụ hôn hả? Vậy thì chuyện này đâu lien quan đến hai đứa bọn tôi, tôi còn phải lấp đầy cái bụng.
- Không đàng hoàng!
Lý Mân Mân câm nín, con trai sao không có chút trưởng thành nào hết vậy?
- Là chuyện của Chu Lôi đấy! Hai người có quan tâm không?
Đầu bên kia vẫn truyền đến giọng cợt nhả của Ngô Ninh, ngữ điệu không chút thay đổi:
- Cái gì mà quan tâm hay không quan tâm? Làm sao? Chu Lôi báo cảnh sát rồi hả? Cảnh sát bắt Đầu Đá đi rồi sao?
- Ai da! Không phải!!
Lý Mân Mân thật sự gấp chết mất, sao tên Ngô Ninh luôn thế nhỉ.
- Chính là bị đám người Nhị Bảo Tử biết chuyện rồi, muốn ra mặt cho Chu Lôi, nói không chừng sẽ tìm đến nhà đấy! Chuyện này cậu không biết sao?
Thế là, Lý Mân Mân kể hết những gì mà cô ta thấy lúc chiều ở trước cổng trường cho Ngô Ninh nghe.
- Tôi đoán, Nhị Bảo Tử không phải chỉ nói mồm vậy thôi đâu, hơn phân nửa là muốn kiếm chút tiền, hai người xem xem phải làm thế nào đây? Có quan tâm không hả?
- Nếu như không quan tâm, vậy thì buổi chiều đừng có về, một lát nữa tôi cũng sẽ bảo Tề Lỗi đừng ở nhà nữa.
- Còn nếu các cậu muốn quản chuyện này, tôi cũng có thể giúp nghĩ cách, tìm người. Cậu biết Triệu Duy không? Đó là anh trai tôi, anh ấy mà lộ mặt thì chắc chắn sẽ không để các cậu phải chịu thiệt.
Lý Mân Mân nói lời trượng nghĩa như thế, hoàn toàn không giống bộ dáng ghét bỏ Tề Lỗi như lúc nãy.
"…"
Đầu dây bên kia điện thoại trở nên im lặng, không hề có một chút ý cười cợt nào nữa.
Qua một lúc lâu sau, Ngô Ninh mới lạnh lùng nói ra một câu:
- Đưa điện thoại cho Đầu Đá!
Lý Mân Mân vừa nghe thế liền vội:
- Đưa cho cậu ta có tác dụng gì chứ? Cậu ta cũng chẳng thể giải quyết được!
Giọng của Ngô Ninh vẫn lạnh lẽo:
- Ngoan, đưa máy cho Đầu Đá đi.
Lý Mân Mân không còn cách nào khác, đến phòng bếp gọi Tề Lỗi quay lại.
- A lô…
Ngô Ninh câu đầu tiên vào đã trực tiếp hỏi ngay:
- Có phải mày sớm đã biết sẽ đụng Nhị Bảo Tử rồi không?
Anh em hiểu nhau nhất, huống hồ Ngô Ninh từ trước đến giờ luôn suy nghĩ thấu đáo.
Tề Lỗi hôn một cái xong liền chạy, là chuyện bất bình thường. Bảo cậu đi chơi cậu cũng không đi, một mực phải ở nhà đợi, hiển nhiên là có chuyện.
Hơn nữa, điều này khiến cho Ngô Ninh liên tưởng tới, khoảng thời gian trước, Nhị Bảo Tử đã nghe ngóng về Đường Dịch thông qua mấy đứa trong trường, ba đứa bọn họ vẫn còn nhớ rõ!
Hơn nữa, chuyện Chu Lôi và Nhị Bảo Tử có chút dính dáng với nhau, ba người bọn họ cũng đã biết.
Theo bản năng liền nghĩ đến đây.
Nếu không thì Ngô Ninh cảm thấy thật sự khó hiểu, Đầu Đá từ trước đến giờ không để tâm đến con gái, sao đột nhiên lại làm như thế chứ.
Với việc này, Tề Lỗi cũng không giải thích nhiều, nghĩ như thế thì càng tốt, ít phiền phức hơn.
Thật ra, cũng không hoàn toàn là chuyện lúc trước, mà là chuyện về sau.
Đối với câu hỏi của Ngô Tiểu Tiện, không phủ nhận mà đáp một câu:
- Cứ xem là thế đi!
- Ờ.
Ngô Ninh hiểu rồi:
- Vậy mày định làm gì tiếp?
Trong ánh mắt của Tề Lỗi bên này vụt qua sát khí:
- Diệt cỏ diệt tận gốc.
Một hồi lâu sau.
- Hiểu rồi, ông mày chờ xem!
Đợi cho Tề Lỗi cúp điện thoại, Lý Mân Mân liền xông lên.
- Ninh Tử nói sao?
Cô ta chỉ nghe được ba câu mà Tề Lỗi nói:
'A lô...', 'Cứ xem là thế đi...' và 'Diệt cỏ diệt tận gốc!'
Giống như không nói gì, cái gì cũng không nghe được.
Chỉ thấy Tề Lỗi nhìn cô ta cười cười, cười lên cũng đẹp trai đấy chứ.
- Bây giờ bọn họ sẽ quay về.
"…"
Không những không khiến cho Lý Mân Mân yên tâm, mà ngược lại còn khiến cô ta phải thở dài, trong lòng thầm nói, nói cho cùng thì Ninh Tử và Tiểu Đường cũng là người trọng tình nghĩa!
Chẳng qua là khi nào mới tỉnh táo lại được?
Có một người bạn không hiểu chuyện, suốt ngày đi gây họa khắp nơi như thế, bất kể lúc nào cũng đều có phiền phức.
Âm thầm quyết tâm, về sau có cơ hội phải nói bóng nói gió bên tai Đường Dịch và Ngô Ninh mới được.
Vẫn là câu nói đó, dù sao thì cũng không cùng tầng lớp.
…
Hiện tại không muốn có quá nhiều sự liên quan với Tề Lỗi đang ở trong phòng bếp, Lý Mân Mân liền ngồi ở phòng khách một hồi.
Mãi cho đến khi tiếng gõ cửa trong sân nhà Tề Lỗi lần nữa vang lên, Lý Mân Mân mới có cảm giác như được giải thoát:
- Tiểu Đường và Ninh Tử về rồi sao? Cũng nhanh quá.
Còn chưa kịp đợi Tề Lỗi, chủ nhân của căn nhà phải động thâm, đã tự mình chạy như bay ra mở cửa.
Đáng tiếc, cô ta đoán sai, ngoài sân không phải là Đường Dịch và Ngô Ninh, đương nhiên cũng không phải Chu Lôi và Nhị Bảo Tử đến để gây thù.
- Các cậu cũng đến vì chuyện đó sao?
Đứng bên ngoài là ba cậu nam sinh, là người quen, hơn nữa đến vì việc gì thì cũng không khó đoán.
Bọn họ lần lượt là Lư Tiểu Soái, Trương Tân Vũ và Tưởng Hải Dương.
Trong đó, Lư Tiểu Soái và Tưởng Hải Dương vừa mới đi ra khỏi căn tin liền chứng kiến được tất cả.
Trương Tân Vũ lại nghe thấy tin tức nên mới chạy đến đây.
Mà tại sao bọn họ lại tới, Lý Mân Mân cũng hiểu rất rõ.
Cha của Lư Tiểu Soái cũng làm trong bộ tài chính, còn là cấp dưới trực tiếp của mẹ Ngô Ninh.
Nếu như dùng tiêu chuẩn của Lý Mân Mân để đánh giá thì những người trước mắt này đều nằm trong cùng một vòng tròn.
Không giống với người chỉ biết được chút ít tin tức đã chạy tới là Lý Mân Mân, Lư Tiểu Soái là người chứng kiến tất cả, mang theo toàn bộ tin tức đến.
- Nhị Bảo Tử vừa mới hỏi ra được nhà của Tề Lỗi ở đâu rồi. Mấy người bọn tôi vừa nghe thấy tin tức lập tức chạy đến đây ngay.
- Hả?
Lý Mân Mân có chút hoảng hốt:
- Anh ta thật sự tìm đến tận nhà? Quan hệ giữa Chu Lôi và anh ta thân đến vậy sao?
Tuy sớm đã dự đoán được, nhưng khi nghe thấy tin tức chính xác, Lý Mân Mân vẫn cảm thấy có chút không chân thực.
Nói trắng ra, mấy đứa nhóc trong trường có giả vờ trưởng thành như thế nào thì khi đối mặt với bọn côn đồ ở ngoài trường thì cũng sẽ sinh sợ hãi theo bản năng.
Hơn nữa, Đường Dịch và Ngô Ninh còn chưa quay về!