Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tề Lỗi nhìn bộ dạng của Lý Mân Mân, có chút bất lực mà phì cười một tiếng.

Nhốn nha nhốn nháo, rõ ràng không phải là chuyện của cô ta, rõ ràng cũng không phải thật tâm đến để giúp Tề Lỗi, nhưng lại có thể khiến cô ta gấp đến mức thế kia, cũng không dễ dàng gì.

Chỉ vào trong phòng:

- Dùng điện thoại nhà tôi gọi lại một lần nữa thử xem!

Lý Mân Mân nghe xong, đầu lông mày lại díu chặt vào hơn.

- Tôi gọi đều không trả lời, dùng điện thoại nhà cậu thì có tác dụng gì sao? Cậu cho rằng cậu là ai chứ!?

Nhưng trong đầu lại lóe lên một suy nghĩ, thôi thì vẫn nên thử xem!

Chạy ù vào trong nhà như một cơn gió, cũng không nhìn bên ngoài.

Tìm điện thoại trên bàn trà trong phòng khách, nhấc điện thoại lên, quay số, sau khi đã thông máy với tổng đài, lại quen thuộc đọc một dãy số.

- Đúng thế, để lại lời nhắn.

- Mau chóng nhận điện thoại, có chuyện gấp.

- Lý Mân Mân!

- Đúng, lưu lại số điện thoại bàn này.

Đặt điện thoại xuống, Lý Mân Mân cảm thấy vô cùng nhàm chán, bắt đầu đánh giá trang thiết bị trong nhà họ Tề.

Chiếc sô pha lò xo kiểu cũ, bộ đồ gia dụng kiểu cũ, duy nhất chỉ có một cái mới, đó chính là chiếc tivi màn hình màu 21 inch.

Tổng kết lại là: Đơn giản, phổ thông.

Điều này lại càng khiến cho cô ta không thể đặt Tề Lỗi vào trong mắt.

Cũng không phải là cô ta xem thường người nghèo, mà cảm thấy Tề Lỗi và mình không cùng một tầng lớp.

Điều này cũng là nguyên nhân chủ yếu mà trước giờ Lý Mân Mân không muốn nhìn thấy Tề Lỗi.

Cô ta tự nhận là mình trưởng thành hơn những học sinh bình thường, nhìn thấu được rất nhiều chuyện.

Thượng Bắc này rất nhỏ, khu Đông Bắc huy hoàng từ thời kỳ mới bắt đầu lập quốc đến khi bị những nơi khác vượt mặt, lại đến lúc lạc hậu, nơi đây sớm đã trở thành một xã hội chú trọng gốc rễ và những mối quan hệ xã hội.

Dùng một từ rất thịnh hành của sau này để miêu tả thì chính là - móc nối quan hệ.

Nói khó nghe một chút, ở Thượng Bắc, năng lực không phải thứ quan trọng nhất, mà là quan hệ.

Người có năng lực đều đã đi nơi khác, người có quan hệ thì cần cái quái gì đến năng lực nữa chứ.

Bố của Lý Mân Mân làm kinh doanh, mẹ là công viên chức.

Gia đình giống như của cô ta, chỉ cần không rời khỏi cái vòng tròn Thượng Bắc này, thì thành tích học tập của cô ta ở trường có như thế nào cũng chẳng quan trọng.

Chẳng qua học lấy tấm bằng, sau này hoặc là tiếp quản công việc của gia đình, hoặc là dùng quan hệ luồn lách làm việc cho một đơn vị tốt.

So với vẻ ngoài già nua của Thượng Bắc mà nói, đó đã hơn hẳn những gia đình khác rồi.

Học hành chăm chỉ còn không bằng dùng đoạn thời gian ngồi trên ghế nhà trường kết thêm vài người bạn có cùng hoàn cảnh giống cô ta, gây dựng mối quan hệ cho tương lai sau này.

Mà trong cái vòng này, đương nhiên có tên của Ngô Ninh và Đường Dịch, nhưng lại không có Tề Lỗi.

Trên thực tế, điều kiện nhà Ngô Ninh, Đường Dịch cũng không khác gia đình cô ta là mấy, có tư cách 'chơi cùng'.

Mẹ của Ngô Ninh còn chưa đến bốn mươi đã lên chức phó sở trưởng, nếu không có gì ngoài ý muốn, về sau còn có thể thăng tiến thêm.

Ngô Liên Sơn là kế toán có tiếng nhất Thượng Bắc, danh vọng cực cao. Bao gồm cả việc làm ăn của gia đình Lý Mân Mân, mỗi tháng đều mời bố của Ngô Ninh đến làm giúp công việc.

Mà Đường Dịch thì càng không cần phải nói nữa.

Tuy Lý Mân Mân chưa từng hỏi qua gia đình Đường Dịch làm cái gì, nhưng chỉ nhìn qua cách ăn mặc của Đường Dịch hàng ngày, còn có độ dày túi tiền của cậu ta mà nói, thực lực của nhà họ Đường chắc cũng tương tự với nhà cô ta, không những thế, có khả năng chỉ hơn chứ không kém.

Cho nên, hôm nay cô ta có thể tới đưa tin, còn biểu hiện nhiệt tình như thế, hoàn toàn là vì thể diện của Đường Dịch và Ngô Ninh, chẳng liên quan một chút gì đến Tề Lỗi cả.

Bởi vì trong mắt của Lý Mân Mân, cô ta với Đường Dịch, Ngô Ninh là người cùng đẳng cấp. Tương lai bước ra khỏi trường học, bước vào xã hội, cũng là người trong một vòng.

Thậm chí Lý Mân Mân còn không ngại cùng 'em trai' nhỏ hơn hai tuổi tính toán cho tương lai, cuối cùng bước vào lễ đường hôn nhân.

Đối với điều này, cô ta sớm đã có chuẩn bị.

Cái này không liên quan đến gì đến bản tính mưu mô của con buôn, nói dễ nghe một chút thì đó là môn đăng hộ đối, nói khó nghe chút sẽ là không cùng đẳng cấp, hiện thực chính là tàn khốc như thế.

Lại nhìn Tề Lỗi mà xem, gia đình phổ thông, không tiền, không quan hệ, một lần trả phí nghị giá để học được trường cao trung trọng điểm cũng phải suy đi tính lại, càng đừng nói gì đến lúc cậu phải đối diện với những sự chọn lựa khó khăn của cuộc đời. Một bối cảnh như vậy còn có thể hy vọng cậu đóng góp được năng lực gì.

Cậu thuộc những người nằm ngoài vòng giao lưu của cô ta.

Chính là cái loại bước ra ngoài cổng trường một cái là không liên quan gì nữa. Cho dù năm nào, tháng nào, giờ phút nào đó vô tình gặp gỡ, cũng chỉ có thể đáp những lời khách sáo ngại ngùng, chờ mong mau chóng rời xa cái thời học sinh bình thường này.

Cô ta nhìn không lọt mắt những gia đình như thế. Đối với những người đã có gia đình xuất thân như thế mà còn không tự biết mình cô ta lại càng nhìn không lọt mắt.

Trong mắt của Lý Mân Mân, Tề Lỗi chỉ có một con đường duy nhất, đó chính là chăm chỉ học tập!

Chỉ có học hành đàng hoàng, mới có thể nhảy vào tầng lớp thấp nhất của xã hội, từ từ tiếp cận vòng tròn thượng lưu của Thượng Băc, mới có thể sống một cuộc sống mà đại đa số người dân nơi đây có, bình an sống cho qua ngày.

Nhưng, Tề Lỗi hiển nhiên không nhận ra được điều này,

Trong trường cà lơ phất phơ, không có ý chí phấn đấu, bên ngoài trường lại dựa dẫm vào danh tiếng của Đường Dịch và Ngô Ninh,

Tưởng rằng mình rất ngầu, oai phong, rung chuyển trời đất mà bè bạn cùng trang lứa khó thể làm được.

Thật tình không biết, cô ta cảm thấy, điều này là không hiểu chuyện, thậm chí còn buồn cười, ra khỏi trường liền bị đánh hiện về nguyên hình.

Dùng một câu nói của người Đông Bắc hay nói thì đó chính là:

“Thằng này chẳng là cái thá gì!”

...

Lý Mân Mân âm thầm cười nhạo ở trong lòng.

Quét mắt qua nhìn Tề Lỗi đang đứng trước cửa, thấy cậu vẫn giống hệt như người chẳng có chuyện gì, Lý Mân Mân càng thêm chắc chắn phỏng đoán trong lòng.

Đối với điều này, Tề Lỗi chí nhún nhún hai vai, không coi là chuyện gì lớn.

- Chị chờ điện thoại đi, tôi vào bếp nấu ăn.

Vừa nói vừa xoay người rời khỏi, lăn vào bên trong phòng bếp.

Mắt Lý Mân Mân nhìn theo bóng dáng rời đi của Tề Lỗi, trong lòng thầm nói, chỉ vì cái chuyện nho nhỏ này mà cả một buổi trưa cô ta vẫn chưa có cái gì bỏ vào bụng đấy! Tên Tề Lỗi này cũng không biết quan sát gì cả, không hỏi cô ta lấy một câu.

Được thôi, thật ra thì dù có hỏi, cô ta cũng sẽ không ăn.