Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cô ta phải hỏi thăm rất nhiều người mới biết được nhà của Tề Lỗi, rất không dễ dàng gì.

Một tay đẩy Tề Lỗi ra, không nhìn bên ngoài mà trực tiếp đi vào bên trong sân nhà Tề Lỗi.

- Tiểu Đường và Ninh Tử đâu?

Tề Lỗi sửng sốt ở đó, mắt chăm chăm nhìn cô ta đi từ ngoài sân tiến vào bên trong nhà, ồn ào tìm Đường Dịch và Ngô Ninh. Chỉ cần nói cả hai thằng không có ở đây, chắc chắn là sẽ rời đi, dù sao hai người cũng không thân.

Nhưng không ngờ rằng, Lý Mân Mân lại không có ý muốn rời đi.

Vừa nghe Đường Dịch và Ngô Ninh không có ở đây, lập tức hung tợn lên vài phần.

- Không có ở đây? Đã đến lúc này rồi, bọn họ còn có tâm tình đi đâu nữa chứ?!

Tề Lỗi bị bộ dạng giận dữ vội vã của cô ta làm cho cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

- Sao thế? Chị tìm bọn họ có việc gì gấp sao?

- Đương nhiên là có việc gấp!

Lý Mân Mân giận đến điên người:

- Bọn họ chết ở đâu rồi? Gọi mà cũng không chịu về.

Lý Mân Mân ngẩng phắt đầu qua, nhìn chằm chằm Tề Lỗi, tóc đuôi ngựa được buộc lên cao, những giọt mồ hôi ánh lên tia sáng đầm đìa trên trán.

- Cậu còn nói được sao!

Áp sát lại gần Tề Lỗi, ánh mắt tràn đầy sự trách móc:

- Tề Lỗi, không nhìn ra đó nha! Lại học được cách đùa giỡn lưu manh rồi hả!?

- Tôi…

Tề Lỗi nhất thời không thích ứng được với sự thay đổi đến chóng mặt của Lý Mân Mân, phản ứng đầu tiên chính là:

- Đừng có nói bậy bạ, tôi còn chưa từng động tâm tư với chị bao giờ, nói chi là mấy chuyện khác!

Lại cạn lời:

- Đến tay chúng ta còn chưa chạm vào nhau nữa là, sao tôi lại giở trò lưu manh gì rồi?

- Cậu!!

Lý Mân Mân tức không thở được, nhìn Tề Lỗi như đang nhìn quái vật, nửa ngày trời mới nhả ra được một câu:

- Cậu muốn chết sao? Cậu đang chọc tức tôi đấy à?

- Tôi hỏi cậu, cậu nghĩ sao vậy? Ở trước mặt nhiều người như thế mà dám động môi?

- Ồ.

Tề Lỗi cuối cùng cũng hiểu, cô ta đến là vì chuyện của Chu Lôi.

Im lặng không tiếng động rời khỏi vị trí chỗ cửa sắt:

- Chuyện lớn rồi sao?

Lý Mân Mân giận dữ:

- Cậu còn chờ mong chuyện lớn nữa sao?

Tề Lỗi bật cười:

- Thật sự là rất chờ mong!

Lý Mân Mân ở trước mặt thật sự không ngờ rằng Tề Lỗi vô sỉ, lại ngu dốt đến vậy.

Đến tận lúc này rồi còn giả vờ, cậu còn giả vờ cái gì chứ!?

Hận sắt không thể rèn thành thép mà liếc nhìn Tề Lỗi một cái, sau đó bày ra dáng vẻ bề trên nói:

- Không phải tôi nói gì cậu, Tiểu Đường và Ninh Tử cũng đã đủ tốt với cậu rồi, chuyện gì cũng đều bao che cho cậu, đi đâu cũng dẫn cậu đi theo, vẫn luôn nói với bọn tôi phải giúp đỡ bạn bè nhiều một chút.

- Đám chúng tôi ở Nhị Trung là giữ thể diện cho Tiểu Đường với Ninh Tử, nếu không thì cũng chẳng nói gì đâu.

- Nhưng mấy việc này đều phải đến từ hai phía, người ta đối tốt với cậu, cậu cũng không thể ngồi an nhiên tự tại mà tìm thêm phiền phức cho người ta, đúng không?

- Cậu hôn xong bỏ chạy, còn làm như chẳng liên quan gì mà chạy về nhà ngồi ung dung, nhưng cậu không biết là chuyện này đã gây phiền phức cho Tiểu Đường và Ninh Tử sao?

Nâng cao tông giọng:

- Nói cho cậu biết, bây giờ đã lớn chuyện rồi! Chu Lôi quen biết đám Nhị Bảo, nghe nói đến chuyện này, có người ra mặt đòi lại công bằng cho Chu Lôi!

Không ngờ Tề Lỗi lại càng trở nên kỳ quái hơn, dường như mọi chuyện còn chưa thể xác định ở trong lòng tức khắc được làm sáng tỏ.

Nụ cười càng thêm rạng rỡ:

- Tôi đợi bọn họ!

Lý Mân Mân lúc này hệt như giáo viên chủ nhiệm, lại càng giống phụ huynh, dạy dỗ Tề Lỗi như người lớn thường hay dạy dỗ trẻ con.

Trên thực tế, Lý Mân Mân cũng là một người tâm lý.

Nếu như chỉ dùng góc nhìn của Tề Lỗi mà nói, cô ta tuyệt đối sẽ không rảnh rỗi quan tâm đến chuyện phiền phức này làm gì. Sau khi biết được tin tức cô ta vội vã chạy ngay đến đây, hoàn toàn là bởi vì thể diện của Ngô Ninh và Đường Dịch.

Đối với Lý Mân Mân mà nói, cái tên người hầu của Ngô Ninh và Đường Dịch này có chút phiền, cũng không hiểu chuyện, nhưng hình như có quan hệ với Ngô Ninh, Đường Dịch không tồi chút nào. Tề Lỗi có chuyện, dựa vào tính tình trượng nghĩa của hai người kia, tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Mà chọc giận tên Nhị Bảo Tử kia, cũng là chuyện không hề bình thường, Đường Dịch và Ngô Ninh chắc chắn sẽ gặp phiền phức.

Nhị Bảo Tử là tên du côn có tiếng ở Nhị Trung, chuyện hắn ta đánh nhau gây gổ xảy ra như cơm bữa.

Đường Dịch và Ngô Ninh có nổi tiếng ở Nhị Trung như thế nào, cũng không thể so sánh được với thành phần côn đồ như hắn ta ngoài xã hội, sẽ chịu thiệt thòi.

Vừa nghe giọng điệu trách móc của Lý Mân Mân càng lúc càng lớn, tâm tư của Tề Lỗi lúc này đã bay lên tận chín tầng mây.

Quả nhiên giống hệt đời trước, duy nhất chỉ có một điều bất đồng chính là, đời trước không có Lý Mân Mân chạy đến báo tin.

- Tề Lỗi? Tề Lỗi?

- Tề Đầu Đá!!

Lý Mân Mân rống lên.

Bà đây đang đứng trước mặt cậu, vậy mà cậu lại dám ngây người ra đó sao?

Cô ta phát điên đến mức muốn bổ đầu Tề Lỗi ra xem thử, rốt cuộc thì bên trong có chứa đá thật không.

- Rốt cục cậu có đang lắng nghe không thế?

- Hả?

Tề Lỗi hồi hồn lại:

- Đang nghe đây.

Sau đó lại nói:

- Được rồi, tôi đã biết rồi, chị về đi!

- Về?

Lý Mân Mân giận tím người:

- Cậu…

- Cậu có hiểu không thế? Tôi vừa mới nói là Nhị Bảo Tử sắp làm ầm chuyện này lên rồi. Cậu có biết tại sao hắn ta lại muốn quản chuyện này của Chu Lôi không? Mục đích là để làm gì?

- Thôi vậy! Tiểu Đường và Ninh Tử sao lại có thể kết bạn được với một tên không thể dựa vào như cậu cơ chứ?

Lý Mân Mân phát hiện, cô ta và tên đầu đá này thật sự không thể giao lưu bình thường với nhau được.

Dậm dậm chân, rêu rao:

- Nói với cậu, cậu cũng chẳng hiểu!

Tốn nước bọt nãy giờ, chuyện này không đơn giản nói ra một câu xin lỗi liền xong.

Nếu Nhị Bảo Tử không quản, vậy dù chuyện này có đến tai trường học, thậm chí đến tai phụ huynh, thì đều dễ nói rồi. Không phải nói câu xin lỗi thì tìm người quen nói vài câu là xong.

Cái xó Thượng Bắc này lớn như thế, không người này thì người kia, kiểu gì chả có người quen? Luôn có cách để giải quyết vấn đề trong hòa bình.

Nhưng mà, Nhị Bảo Tử là ai cơ chứ? Đó chính là tên du côn không sợ trời không sợ đất, dựa vào việc cướp bóc mà sống qua ngày, chặn đường cướp ví của học sinh mà lập nên cả băng đảng, chuyện gì cũng có thể làm ra được.

Có hắn ta nhúng tay vào, tuyệt đối sẽ không vì nghĩa khí gì gì đó. Mà là vì tiền.

Tuy rằng gia đình nhà Tề Lỗi bình thường, nhưng Đường Dịch có tiền! Hơn nữa là thuộc dạng vô cùng có tiền, đây là chuyện mà trong ngoài Nhị Trung ai ai cũng biết.

Chuyện này không cần phải suy nghĩ, đoán cũng có thể đoán ra được, Nhị Bảo Tử giúp Chu Lôi, nhắm đến không phải là Tề Lỗi, mà là Đường Dịch. muốn mượn chuyện của Tề Lỗi và Chu Lôi để kiếm tiền vào túi mà thôi.

Đầu lông mày cau chặt lại thành hình chữ “Xuyên”:

- Làm sao đây? Sao lại không trả lời máy liên lạc cơ chứ?