Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giải trừ được nguy cơ, Tề Lỗi lúc này mới nói với Đường Dịch và Ngô Ninh:

- Đi thôi, về nhà thôi.

Đường Dịch, Ngô Ninh vốn chính là muốn đợi Tề Lỗi, tự nhiên cũng quơ tay với đám đông, đi theo Tề Lỗi ra khỏi căn tin.

Sau đó, đúng vào lúc Tề Lỗi quay người đối diện với cửa chính, một cô gái vội vội vàng vàng lao đến, đụng trúng vào lồng ngực của Tề Lỗi.

Hơn nữa, tay của Tề Lỗi còn đụng trúng…

Mà trong tay của cậu còn có chai coca, vẫn chưa đóng nắp.

Miệng kêu thất thanh kinh sợ một tiếng, cô gái khiếp hồn mà ngã lùi về sau một bước, che chắn ở trước ngực mình, mắt trợn to giận dữ nhìn Tề Lỗi.

Tề Lỗi ý thức được liền vội xin lỗi:

- Xin lỗi cậu, xin lỗi cậu, không chú ý!

Nhưng ngẩng đầu lên nhìn một cái, ánh mắt bỗng co lại, là cô ta!

Cô gái tên là Chu Lôi, học lớp 9/6, không những là có liên quan đến Tề Lỗi, mà mối quan hệ này còn không bình thường, thuộc vào cái kiểu vô cùng thân quen.

Lúc này, Chu Lôi nhìn thấy Tề Lỗi, còn có Đường Dịch và Ngô Ninh phía sau lưng Tề Lỗi.

Nhất thời đầu lông mày cau chặt lại, vẻ mặt vô cùng mong manh yếu đuối:

- Tề Lỗi, cậu đi đường không thể nhìn ngó cẩn thận một chút sao?

Tề Lỗi:

"..."

Cậu đang suy nghĩ đến một vấn đề:

“Tôi nên nói “xin lỗi”... hay là “cảm ơn cô” hay là nói… “biến đi” đây?”

Đối mặt với Chu Lôi, bây giờ Tề Lỗi có ba sự lựa chọn:

Xin lỗi - Xin lỗi vì đã đụng trúng người, hơn nữa còn đụng trúng chỗ hiểm.

Cảm ơn - Là lời cảm tạ vì đời trước, cô ấy đã khiến cho một chàng trai nhìn rõ được hiện thực, từ đó mà phấn đấu đọc sách, không phải bởi vì rơi vào cảnh khốn cùng mà tự sa đọa bản thân.

Còn về cút đi…

Là bởi vì đời này, Tề Lỗi không muốn dính dáng gì đến cô ta nữa.

Đây là vướng mắc mà Tề Lỗi không thể xóa bỏ được từ đời trước, người phụ nữ khiến cho Tề Lỗi vừa mệt mỏi vừa đau khổ khôn nguôi.

Đơn giản mà nói, chính là hai người đã bắt đầu mối quan hệ mập mờ nam nữ từ hồi cấp hai, khoảng cách giữa hai bên chỉ còn một tờ giấy mỏng nữa thôi.

Tề Lỗi lúc ấy tưởng rằng đó chính là tình đầu, nhưng sự thật phía sau lại không phải như vậy.

Ác mộng bắt đầu bằng khoảng cách mỏng manh như tờ giấy kia, khiến cho cậu thương tích đầy mình, gần như sụp đổ hoàn toàn.

Nhiều năm sau, cậu mới tìm được đáp án từ một đống từ ngữ hot trên mạng.

Thì ra, đó không phải được gọi là 'mối tình đầu', chẳng qua cậu đã gặp phải một 'trà xanh' mà thôi.

Giây phút này đây.

“Mình phải nói điều gì đây?”

Tề Lỗi nhìn cô nữ sinh nhỏ bên ngoài trong sáng nhẹ nhàng như nước, nhưng trong ký ức của cậu lại lòng lang dạ sói, trong lòng thầm do dự.

Ba sự lựa chọn, nên chọn cái nào đây?

Cuối cùng, Tề Lỗi nặn ra một nụ cười:

- Xin lỗi cậu ha, tớ không nhìn thấy!

Nói xong, bản năng muốn chạy khỏi hiện trường.

Chu Lôi hiển nhiên cũng nhìn ra được sự xa cách trong ánh mắt của Tề Lỗi, đầu lông mày khẽ chau lại:

- Không sao đâu, lần sau chú ý một chút hơn nhé!

Thấy Tề Lỗi đã đi được một đoạn, không có ý muốn ở lại, trong lòng lại vội vã:

- Tề Lỗi, tớ cũng không trách cậu, cậu chạy cái gì mà chạy chứ?

!!!

Tề Lỗi đột nhiên khựng lại, khiến cho Đường Dịch, Ngô Ninh cũng dừng lại theo.

Giọng nói của Chu Lôi ở phía sau lại truyền đến thêm một lần nữa:

- Cậu cũng biết mà, tớ có phải là con người nhỏ nhen gì đâu.

Tề Lỗi:

"..."

Tề Lỗi vốn dĩ chỉ muốn qua loa một câu cho xong chuyện, từ đó cũng dần có thể để cho bản thân mình được yên ổn, chậm rãi quên đi tất cả.

Nhưng mà, giây phút này Tề Lỗi đột nhiên có chút hoài nghi, cậu có thể yên ổn sao? Không thấy tương lai lắm.

Vậy thì… Kết thúc một cách gọn lẹ thôi!

Nghĩ đến đây, Tề Lỗi đột nhiên xoay người, ba sự lựa chọn kia rất nhanh đã bị quăng hết ra sau não, làm ra một hành động khiến cho tất cả mọi người phải giật mình.

Sải dài một bước, nghênh đón ánh mắt kinh hoảng của Chu Lôi, nghênh đón ánh mắt của tất cả mọi người có mặt trong căn tin, vươn tay ôm lấy eo của Chu Lôi, dừng mắt, hôn xuống một cái.

Chạm nhẹ một cái.

- Chu Lôi… Tớ thích cậu.

Sau đó, không quan tâm đến Chu Lôi đang hóa đá, quay người sải bước thật dài bỏ đi.

- Mẹ… ơi!!

Tiếng cảm thán của Đường Tiểu Dịch mang theo sự run rẩy,

Ai có thể nghĩ đến, Tề Lỗi có thể làm ra loại chuyện điên cuồng như thế chứ?

Lý Mân Mân càng không ngăn được bản thân mà bụm miệng, đây là cái tên ngốc Tề Lỗi đó sao?

Bên ngoài cổng trường Nhị Trung, Đường Tiểu Dịch và Ngô Tiểu Tiện theo đuôi phía sau, nhìn Tề Lỗi như đang nhìn quái vật:

- Mày trâu bò thật đấy!

Đường Dịch giống như đang nằm mơ vậy:

- Mày, mày… mày hôn xong liền bỏ chạy luôn đấy hả?

Ngô Ninh lại nhìn sắc mặt không đúng lắm của Tề Lỗi:

- Mày làm sao đấy?

Đường Dịch lại vẫn chưa nhìn ra điều gì khác thường:

- Nhưng mà cũng không được đâu, mày nói có đúng không? Mày hành động thì cũng được thôi nhưng cũng không cần phải manh động như thế chứ? Hơn nữa, mày cũng đừng có chạy chứ! Cho cô ấy một chút thời gian, lỡ như người ta đồng ý thì sao?

Trợn to đôi mắt:

- Người hôm qua gọi điện tới là cô ấy sao?

Tề Lỗi vẫn không nói gì, cậu còn đang nghĩ mạch phát triển tiếp theo của câu chuyện sẽ như thế nào.

Có phải sẽ giống như đời trước… Có phải sẽ giống như mong muốn của cậu không, nhanh chóng kết thúc.

Chắc là đúng như thế mà?

Nghĩ đến đây, Tề Lỗi điềm nhiên cười một cái, vô cùng chờ mong.

- Đi thôi, về nhà!

Đường Dịch và Ngô Ninh thấy cậu y như người chẳng liên quan gì đến chuyện vừa nãy, trực tiếp cạn lời.

Đường Dịch:

- Cái khuôn mặt không cần thể diện của mày khiến tao tởm chết mất, anh đây phải đến quán net, tìm hai đứa gà mờ trong Red Alert chém nhằm giải tỏa tâm tình mới được.

Ngô Ninh liền cảm thấy, đoạn thời gian này bọn họ toàn quan tâm đến việc đi buôn tất, đã lâu rồi chưa đến quán net:

- Đi!

Nhìn về phía Tề Lỗi:

- Mày có đi không?

Trong lòng Tề Lỗi có chuyện cần bận tâm:

- Tụi bây đi đi, tao về nhà một chút.

Nói xong, liền đi về hướng về nhà mình.

Đường Dịch và Ngô Ninh nhìn bóng lưng của cậu:

- Chậc, đi đi? Buổi trưa cả bọn tiện thể chén một bữa ngon lành luôn?

Trả lời lại hai người, chỉ là bóng lưng vẫy tay đầy tiêu sái, thân ảnh dần khuất xa.

Về đến nhà, Tề Lỗi ngã người xuống giường, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn trần nhà, dường như đang chờ đợi một điều gì đó.

Không biết qua bao lâu, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi mất, lúc mở mắt ra thì đã là buổi trưa rồi.

Chỉ nghe thấy tiếng động, cốc cốc! Cốc cốc! Cốc cốc!

Âm thanh gõ cửa vang lên.

- Đang ra rồi đây!

Tề Lỗi bật dậy, vội vàng đi vài bước, đến trước cửa lớn, vừa hít vào một hơi thật sâu, vừa kéo cửa lớn ra, nhưng lại sửng sốt.

Bên ngoài sân không phải là hình ảnh ở trong tưởng tượng của cậu, mà là một cô gái.

Cao cao, gầy gầy, vô cùng trong sáng, một cô gái mà chỉ vừa nhìn thoáng qua thôi đã thấy sự kinh diễm khó mà miêu tả được.

Được rồi, là Lý Mân Mân.

Lông mày của Tề Lỗi cau chặt lại:

- Sao lại là chị?

- Cái gì mà sao lại là chị?

Lý Mân Mân vẫn bày ra vẻ mặt không tốt đẹp như cũ.