Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giờ phút này, ngay cả Ngô Liên Sơn cũng có chút bị thuyết phục, nhân dịp này liều lĩnh làm việc một lần.

Về phần Tề Quốc Quân, một mặt, phân tích của Ngô Liên Sơn khiến ông có chút không yên tâm về nhà xưởng sản xuất lương thực ngũ cốc. Mặt khác, ông cũng không dám dễ dàng đồng ý lời mời của Đường Thành Cương.

Theo tính tình hình thành hàng chục năm nay, ông phải bàn bạc lại với Quách Lệ Hoa.

Cuối cùng, Ngô Liên Sơn và Tề Quốc Quân không gật đầu cũng không lắc đầu, bọn họ chỉ nói cần suy nghĩ, dù sao vẫn còn thời gian.

Tề Lỗi nằm ở giường bên cạnh không nghe thấy tiếng người lớn nói chuyện. Dù cho có nghe được cũng sẽ tán thành cả hai tay.

Cái này giống như quỹ đạo của kiếp trước.

Đó là mùa hè năm nay, Tề Quốc Quân quyết định đi ra biển hợp tác với bố Đường và bố Ngô, cuối cùng cũng kết thúc thời gian làm việc tại kho lương thực.

Đây cũng là lý do chính Tề Lỗi muốn tự mình kiếm tiền để không tạo gánh nặng cho gia đình.

Tuy rằng cuối cùng vì một số nguyên nhân mà không kiếm được nhiều tiền nhưng Tề Quốc Quân cũng tích lũy được nhiều kinh nghiệm quản lý, đồng thời kích thích tiềm năng của Tề Quốc Quân.

Cuối cùng mùa xuân thứ hai cũng tỏa sáng.

Sau đó, một gia đình ba người lên thành phố chăm chỉ làm việc. Bọn họ bắt đầu từ con số không, phần lớn đều là công sức của Tề Quốc Quân. Ngược lại Tề Lỗi là con trai không có thành tích gì, biểu hiện cũng tầm thường.

Lúc này tâm trạng của Tề Lỗi kích động, lăn qua lăn lại không ngủ được.

Nói chung, cái này đánh thế nào cũng không lỗ.

Ít nhất hãy để bố mẹ chấp nhận sự thay đổi của hắn đã. Cho dù sau này hắn có làm ra bất kỳ hành động bất thường nào thì hai người cũng không cảm thấy quá đột ngột.

Về vấn đề yêu sớm…

Đầu tiên, Tề Lỗi không tính là yêu sớm, là yêu muộn rồi.

Thứ hai, hắn đúng là có xu hướng yêu đương, nhưng vì cái bít tất nên tạm thời che đậy. Ít nhất là trong thời gian này sẽ không ai có suy nghĩ theo hướng này.

Có vẻ như mọi thứ đang phát triển theo chiều hướng tốt. Đây là điều đáng mừng.

Hắn đứng dậy, xuống giường lục tung đồ tìm ra một tờ giấy lớn.

Đây là đồ dùng học tập bắt buộc phải có đối với học sinh ở độ tuổi này, và chúng được dùng cho "báo viết tường" ở trường tiểu học.

Hắn trải thẳng nó lên trên bàn làm việc, dùng cọ vẽ chia nó thành hai phần. Tô một nửa là màu đen, một nửa là màu trắng. Một bức tranh đen trắng tách biệt hiện ra trước mắt.

Hắn tìm đinh rồi ghim lại trên tường.

Không ai hiểu được dụng ý từ bức tranh Tề Lỗi vẽ.

Thật ra, hắn muốn đặt bạn bè, gia đình mình sang bên trái, hắn là vạch ngăn cách mọi thứ khỏi bóng tối.

Ý tưởng khá hay, vô cùng đẹp, nhưng tiếc là chỉ kéo dài trong một đêm.

Sáng sớm hôm sau, trời đã tạnh mưa.

Đường Dịch đi đến ăn sáng, vừa vào phòng thì nhìn thấy bức tranh đen trắng lớn treo trên tường.

- Cái quái gì đây?

Cầm bút lên, hắn ta tiện tay vẽ mặt trời vào nửa trắng bên kia.

Một lúc sau, Ngô Ninh gãi cái đầu tổ gà của mình, nhìn nói:

- Không phải như thế này.

Hắn cầm bút lên, vẽ ánh trăng vào bên phải.

Khiến Tề Lỗi tức giận, thật ngứa đòn!

Tề Quốc Quân đã thức cả đêm, thậm chí sáng sớm lòng vẫn chưa yên.

Trong lúc ăn cơm, Quách Lệ Hoa cũng để ý. Chỉ là tối hôm qua bà ở nhà Đường Dịch cũng không biết ba người đang nói chuyện gì.

Đường Dịch cùng Ngô Ninh chỉ cúi đầu ăn cơm, sau khi ăn xong bỏ chạy không cảm xúc.

Khi bọn hắn rời đi, Tề Quốc Quân nói:

- Ông Đường muốn mở rộng sản xuất. Ông ấy muốn Tôi và Liên Sơn giúp.

- Ồ?

Hai mẹ con cùng thốt lên thì thầm.

Quách Lệ Hoa rất ngạc nhiên khi biết điều đó, mà Tề Lỗi...

Mặc dù Tề Lỗi biết chuyện này, nhưng trước kia, bố hắn chưa bao giờ nói qua chuyện này trước mặt hắn.

Thấy con trai vẻ mặt kinh ngạc, Tề Quốc Quân giải thích:

- Không còn nhỏ nữa, con cũng hiểu chuyện. Có một số chuyện con có thể nghe.

Lời này khiến Tề Lỗi vui vẻ. So với kiếp trước, lời này của bố đã nhiều hơn.

Quách Lệ Hoa vẫn chứng nào tất đấy nói:

- Ông nói với nó, nó có thể nghĩ ra kế gì cho ông đâu? Mà có chuyện gì?

Vì vậy, Tề Quốc Quân thuật lại những gì Đường Thành Cương nói tối hôm qua. Ông cũng tự nhiên đề cập đến việc Ngô Liên Sơn không quá đồng ý ông nhận nhà máy thực phẩm ngũ cốc, cả chuyện của Đường Thành Cương và nhà xưởng dược phẩm.

Quách Lệ Hoa nghe xong, trầm mặc, bà trầm ngâm hồi lâu mới nói:

- So với chúng ta, Liên Sơn suy nghĩ sâu xa hơn, nói cũng có lý. Vậy thì xưởng thực phẩm kia cần phải thận trọng.

- Nếu không thì ông suy xét tới kiến nghị của ông Đường.

Bà có khuynh hương thiên về cái sau hơn.

Nhưng cũng rõ ràng là Tề Quốc Quân không muốn nhúng tay vào chuyện của Đường Thành Cương. Có hiềm nghi giúp đỡ, ông sợ sẽ khiến ông Đường gặp trở ngại.

Thấy Tề Quốc Quân vẫn còn đang do dự, tính tình nóng nảy bà nói:

- Được rồi. Cứ quyết định vậy, đừng suy nghĩ nữa.

Đó là quyết định cuối cùng.

Tuy nhiên, cả hai đều không để ý, khi bố nhắc đến nhà máy dược phẩm và nhà máy thực phẩm ngũ cốc, Tề Lỗi sững người. Hai mắt phát ra màu xanh lục, giống như một con sói ngửi được máu, hổ dữ xuống núi gặp hổ cái… Toàn thân của hắn, ba trăm sáu mươi vạn lỗ chân lông muốn nở tung.

Lúc này đầu óc Tề Lỗi choáng váng, không ngừng lặp đi lặp lại nhà xưởng sản xuất dược phẩm, nhà xưởng sản xuất dược phẩm... nhà máy sản xuất dược phẩm!

Đột nhiên hắn phát hiện ra, cái gì trái phải, cái gì đen trắng đều là nông cạn hết.

Hóa ra ngọn núi vàng lớn nhất khi sống lại không phải con đường hắn đi trắng và đen. Lần bỏ lỡ lớn nhất cũng không phải những chuyện vụn vặt của kiếp trước. Mà lần bỏ lỡ lớn nhất, hóa ra là nó sao?

- Đầu đá? Đầu đá?

Nhìn thấy con trai đột nhiên không bình thường, không có ăn cơm, còn đang cười khờ khạo, lại có chút bỉ ổi, Tề Quốc Quân nghĩ hắn thật lạ.

- Con có chuyện gì sao?

- A… A!

Tề Lỗi định thần lại nói:

- Không có chuyện gì đâu ạ!

Có lẽ là đối với việc con trai hiểu chuyện, Tề Quốc Quân vẫn chưa giảm vui vẻ, ông cười nói:

- Bố và chú Đường, chú Ngô của con đang làm việc cùng nhau, con nghĩ thế nào?

- Cái này…

Tề Lỗi bắt đầu sắp xếp ngôn ngữ, tim đập thình thịch.

Hãy chắc chắn trả lời một cách cẩn thận, điều này rất quan trọng! Rất quan trọng!

Chỉ cần yên ổn với núi vàng này thì ba đứa còn phấn đấu gì? Chỉ cần nằm ngửa là được rồi.

Hắn ngồi nghiêm chỉnh, nghiêm túc nói:

- Bố! Con nghĩ bố…

Nói được một nửa, Quách Lệ Hoa lại vội nói:

- Con thì nghĩ gì? Con nghĩ gì? Con có thể cảm thấy gì?

Ba câu hỏi liên tiếp khiến Tề Lỗi không nói được nữa.

Bà quay sang Tề Quốc Quân nói:

- Chuyện này anh hỏi con làm gì? Con thì biết cái quái gì? Cứ quyết định vậy đi. Nếu muốn cùng nhau làm thì cùng nhau làm. Vẫn tốt hơn là một mình lặn lội nhiều.

Bà không để Tề Lỗi có cơ hội nói gì.

Trong mắt mẹ, Tề Lỗi vẫn là một đứa trẻ.

Trẻ em không có quyền lên tiếng!

Tề Lỗi có chút không nói nên lời, bản thân còn đi sắp xếp ngôn từ.

Để làm gì?