Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chỉ nghe Chương Nam tiếp tục nói:
- 53 đứa nhỏ này, có đứa học lớp lớn, cũng có đứa học lớp bé, có con cháu của quan lại, cũng có đứa xuất thân từ gia đình giàu có, lại còn có đứa xuất thân từ gia đình bần hàn.
- Cậu có thể tập hợp bọn họ lại với nhau, đó là bản lĩnh của cậu. Kết nối họ cùng hướng đến một mục tiêu, đó là bản lĩnh của cậu. Nếu có thể thay đổi được vận mệnh tương lai của họ, vậy đó mới chính là bản lĩnh lớn nhất của cậu!
- Hãy nhớ kỹ nó! Phát huy nó! Học cách sử dụng nó!
Tề Lỗi:
- Vâng!
Chương Nam gật gật đầu, đột nhiên thay đổi chủ đề:
- Có muốn học cùng lớp với Thiến Thiến không?
Tề Lỗi ngẩn ra, sau đó gật đầu vô cùng thành khẩn:
- Muốn ạ!
Không thể không thừa nhận, Chương Nam thuộc vào loại người rất dễ nói trúng tiếng lòng của người khác, khiến cho người khác phải mở rộng trái tim để đón nhận.
Chương Nam thấy Tề Lỗi gật đầu, lại cười:
- Haizz, xem ra chung quy lại tôi vẫn phải đóng vai kẻ ác một lần rồi!
Tề Lỗi ngẩn ra, chỉ thấy Chương Nam nhìn cậu chằm chằm:
- Nếu tôi ra mặt can thiệp, không cho hai đứa vào một lớp, cậu sẽ cho rằng tôi bất công sao?
Tề Lỗi:
- Chỉ là chuyện tình cảm con người bình thường thôi? Không hoàn toàn được xem là bất công.
Chương Nam vừa lòng gật đầu:
- Vậy cậu có muốn nghe lý do không?
Tề Lỗi:
- Chắc là… Không muốn con và Từ Thiến…
Còn chưa nói xong, Chương Nam đã ngắt lời:
- Không hẹp hòi giống như cậu nói.
- Là như thế này, có thể Thiến Thiến đã nói với cậu, nguyên nhân khiến tôi quay về Thượng Bắc công tác.
Lúc này, Chương Nam đã không xem Tề Lỗi là một đứa trẻ nữa:
- Nhưng mà, con bé hiểu lầm tôi.
- Tôi quay về Thượng Bắc, không thể không thừa nhận là cũng có dính dáng đến chuyện của hai đứa, nhưng lý do chủ yếu lại giống như vừa rồi tôi mới nói cùng đội trưởng Trâu, muốn làm chút gì đó cho sự nghiệp giáo dục của Thượng Bắc.
- Tam Trung Cáp Nhĩ Tân tốt thì có tốt, nhưng tôi tin rằng, học sinh của Nhị Trung Thượng Bắc cũng không thua kém bất kỳ trường nào.
- Tôi quay về là muốn biến Nhị Trung thành ngôi trường đứng đầu về chất lượng.
Tề Lỗi:
"…"
Khẩu khí không nhỏ!
Cậu đột nhiên hiểu rõ, vì sao tính cách của Từ Tiểu Thiến lại như thế.
Mẹ nó, có ông bố như thế, lại có bà mẹ như này, Từ Tiểu Thiến quật cường lại tự tin như thế kia cũng không phải là điều gì kỳ quái.
Chỉ nghe thấy Chương Nam nói tiếp:
- Cho dù là đội ngũ giáo viên, hay là hình thức bồi dưỡng tân sinh, tôi cũng đều muốn điều chỉnh hết.
- Còn về chuyện dính đến hai cô cậu, chính là không còn chia lớp công bằng.
- Biết chia lớp không công bằng là cái gì không? Chính là tập trung học sinh giỏi vào lớp chọn, học sinh bình thường sẽ vào lớp phổ thông, còn những học sinh kém sẽ tập trung vào lớp cần phụ đạo.
- Mà cậu, sẽ bị phân đến lớp kém nhất, cần phụ đạo.
Tề Lỗi:
"…"
Chương Nam:
- Đừng nghĩ nhiều, không phải là bởi vì thành tích của cậu không tốt, tôi rất kỳ vọng vào cậu.
Tề Lỗi khó hiểu:
- Kỳ vọng gì ạ?
Chương Nam:
- Cậu quên sao? Cậu có năng lực lãnh đạo, có khả năng truyền cảm hứng, đó là ưu điểm lớn nhất của cậu!
Tề Lỗi:
"…"
Chương Nam thu lại nụ cười, vô cùng nghiêm túc:
- Dì có thể tin con không?
- Con chắc chắn là một đứa trẻ có tương lai, mà tương lai của con, không nên chỉ có một mình con.
- Con đã thay đổi được 53 đứa trẻ khác, con có lòng tự tin rằng sẽ có thể dùng năng lực của bản thân để thay đổi vận mệnh của người khác không?
Đột nhiên chỉ tay vào lá cờ thưởng ở trên bàn, tám chữ “chí ở thiếu niên, thiếu niên có chí” được viết lớn kia.
- Dì hy vọng có thể nhìn thấy một “chí ở thiếu niên”… thứ hai ở Nhị Trung!
Tề Lỗi:
"…"
Tề Lỗi cũng bắt đầu trở nên nghiêm túc, cậu đã dần hiểu được ý của Chương Nam.
Bà ấy muốn Tề Lỗi học ở lớp tệ nhất, làm một chất xúc tác, thay đổi bọn họ giống như cậu đã thay đổi bọn Lý Ngốc Nghếch, có thể truyền cảm hứng học tập cho nhiều người nữa.
Vào lúc cậu đang trầm tư thì Chương Nam lại nói:
- Cái này… cũng có thể xem như là một cuộc khảo nghiệm mà dì dành cho hai đứa đi!
- Trong vòng ba năm, có thể thay đổi quỹ đạo nhân sinh của một đám học sinh có thành tích nằm dưới đáy, nếu như con có thể làm được thì dì sẽ không tiếp tục ngăn cản chuyện của Thiến Thiến và con nữa.
Được không?
Lại lộ ra ý cười nhàn nhạt:
- Tề Lỗi, con có muốn thử không? Chuyện này hẳn là điều có tính khiêu chiến nhất trong cuộc đời của con, vô cùng có ý nghĩa!
Tề Lỗi:
- !!!
Đột nhiên cảm thấy mẹ vợ nói rất đúng, chút khiêu chiến nhỏ nhoi này… Cũng được xem như chuyện gì lớn lao đâu chứ?
Cuối cùng, Tề Lỗi mạnh mẽ gật đầu:
- Hiệu trưởng Chương, con muốn thử một lần xem sao.
Sau khi Chương Nam nghe xong, cuối cùng vừa lòng gật gật đầu, nói:
- Đừng trách dì nhẫn tâm! Đương nhiên dì cũng không hy vọng con quấy rầy cuộc sống của Thiến Thiến, càng không muốn con làm gia tăng thêm những mối nguy hiểm với tuổi mười sáu của con bé.
- Nhưng mà, người làm mẹ như dì không ngăn cản không được, dì càng hy vọng Thiến Thiến sẽ nhìn trúng một chàng trai ưu tú, đủ xứng đôi với con bé!
- Mà dì, trùng hợp cũng là một người giáo viên…
Ý là, tôi bồi dưỡng cậu, để cậu trở nên ưu tú xứng đáng với con gái tôi.
Nhân phẩm của cậu, năng lực của cậu.
Từ trong ra ngoài, rõ ràng đều không che giấu, còn khiến cậu không thể nào chọn lựa được.
Đi ra khỏi văn phòng của Chương Nam, Tề Lỗi khó lòng bình tĩnh, thậm chí còn có chút nhiệt huyết trào dâng.
Đây là thời kỳ cấp ba của cậu sao? Rất kích thích.
Nhưng mà, sau khi đầu óc đã hạ nhiệt một chút, Tề Lỗi lại cân nhắc kỹ lưỡng…
Không đúng?
Con mẹ nó!!! Hình như bị lừa rồi!
Cái gì mà cái này, cái kia, bây giờ không phải là còn không thể ở cùng một lớp với Từ Tiểu Thiến hay sao, bản thân cậu lại còn phải đến lớp của những học sinh kém nữa chớ? Hơn nữa, trên lưng còn gánh vác thêm một nhiệm vụ, phải nợ Chương Nam một cái ước định ba năm.
Nói cách khác, mẹ vợ còn chưa chấp nhận cậu, cuối cùng có thành hay không thì còn phải chờ biểu hiện ba năm nay của cậu.
Chậc!!
Không chiếm được chút tiện nghi nào, ngược lại còn chịu thiệt thòi.
Mẹ nó!!
Mồ hôi Tề Lỗi chảy ròng ròng, tại sao lại tàn nhẫn vậy?
Người phụ nữ này, thật tà con mẹ nó tính mà!