Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mà sau khi ra khỏi cổng trường, hội hợp cùng Từ Tiểu Thiến, Từ Tiểu Thiến cũng tức giận không thôi.
- Chẳng có chút kinh nghiệm đấu tranh gì cả sao?
- Tề Lỗi, cậu là heo sao!? Cậu chỉ là một học sinh!! Học sinh!! Cậu cũng không phải là giáo viên, lão hồ ly dựa vào cái gì mà buộc cậu phải thay đổi cái này, thay đổi cái kia chứ?
- Làm việc gì cũng phải dùng đầu óc chứ? Uổng công tớ đã nhắc nhở cậu!
Tề Lỗi cũng cạn lời, vỗ trán:
- Cái đầu óc này của tớ!
- Nhưng ai mà biết mẹ cậu đen tối, nhẫn tâm như vậy đâu chứ? Tớ giúp bà ấy được một việc lớn, lại còn hạ độc thủ với tớ.
Quá vô tình!
Đối với điều này, Từ Tiểu Thiến chỉ ném ra một câu:
- Heo! Heo! Heo!! Cậu chính là đồ con heo!
Nhưng mà lúc này, Chương Nam đang đứng trước cửa sổ tầng 4, nhìn về phía Tề Lỗi ở cổng trường, nhìn bóng dáng cậu đang đứng tụm lại với con gái bà, hai người cãi nhau ầm ĩ, không ai biết bà đang suy nghĩ điều gì.
Lúc này, lão Đổng hiệu trưởng đi vào văn phòng, nhìn theo ánh mắt của Chương Nam liền thấy được Tề Lỗi, dưới ánh nắng mặt trời, cậu dường như có chút gầy gò, hơi thở non nớt vẫn đọng lại.
Đoán già đoán non mấy lần nhưng không thể cất lời, cuối cùng vẫn nhiều lời nói một câu:
- Tiểu Chương à, thầy cảm thấy làm như thế thật sự không công bằng với một học sinh lớp 10 đâu!
Lão Đổng tới gọi Chương Nam đến cuộc họp, đúng lúc đứng ở ngoài cửa nghe được lời nói của Chương Nam với Tề Lỗi.
Nói thật, lão Đổng thậm chí có chút sinh ra ảo giác hoang tưởng, giao nhiệm vụ nâng cao thành tích lớp tệ nhất cho một đứa trẻ? Đây còn không phải lừa dối người ta sao?
Mấu chốt là, tên tiểu tử Tề Lỗi kia không biết trời cao đất dày, lại còn đồng ý nữa mới ghê.
Lớp đứng chót đó nha!
Làm không tốt là sẽ hủy hoại tiền đồ của một học sinh, không! Là tiền đồ của một đám học sinh mới!
Thật ra, lớp đứng chót này, hiệu trưởng Đổng vẫn giữ vững ý kiến.
Đối với điều này, Chương Nam vẫn cười nhàn nhạt như cũ, quay đầu nhìn lão Đổng:
- Thầy ạ, học sinh của thầy không xấu xa như thế đâu.
Ách…
Lão Đổng á khẩu không tiếp lời được, Chương Nam đúng là học sinh do một tay ông ấy dạy ra.
Chương Nam thở dài nói:
- Tùy theo tài năng của mỗi người mà có cách dạy khác nhau.
- Thật ra…
Do dự một chút, nói ra tình hình thực tế:
- Trò vốn chỉ muốn thử một chút.
- Không ngờ là cậu ta sẽ đồng ý…
Lão Đổng:
- Vậy mà trò còn kêu là thử sao? Một đứa nhỏ mười sáu tuổi, cho dù là ai bị trò cho một vố như thế, đầu óc cũng sẽ không được tỉnh táo.
- Không…
Lại thấy Chương Nam lắc đầu:
- Cậu ta không phải là một đứa trẻ dễ dàng bị người khác làm cho đầu óc không tỉnh táo.
Chương Nam vô cùng chắc chắn với điều này, Tề Lỗi trưởng thành hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng trang lứa. Nếu không cũng sẽ không từ chối đến Tam Trung Cáp Nhĩ Tân của bà, lại càng không thể có cách để tỉnh đài đến đưa tin.
Nghiêm túc nói:
- Đứa nhỏ này không giống những đứa khác, cậu ta dám đồng ý, mặc dù trong đó có chút xung động, nhưng cũng chắc chắn đã có tính toán dám thử.
Nói thẳng ra là, khẳng định Tề Lỗi đã nắm chắc, ít nhất cũng có dục vọng để làm chuyện này, nếu không chỉ dựa vào mấy câu nói của Chương Nam thì không thể khiến cậu gật đầu được.
Nhìn hiệu trưởng Đổng:
- Thầy yên tâm đi, đây là chuyện tốt.
Lão Đổng:
"…"
- Chuyện tốt? Tôi chẳng thấy tốt ở chỗ nào cả.
Chương Nam:
- Có một số đứa trẻ chỉ quan tâm đến thành tích học tập ở trường. Mà có một số đứa…
- Lấy Tề Lỗi làm ví dụ đi, nói thế nào thì thành tích, thành tựu của cậu ta sẽ không quá nổi bật, thầy phải cho cậu ta một sân khấu.
Điều này đúng là phán đoán của Chương Nam với Tề Lỗi.
Bà là người làm giáo dục, không chỉ là một bà mẹ luôn đề phòng con gái yêu sớm, ít nhất thì Tề Lỗi trong mắt Chương Nam, đã không phải là một đứa nhóc loi nhoi. Cần phải có cách giáo dục khác với những đứa khác.
Hơn nữa, học sinh như thế, bà cũng không phải là chưa từng gặp qua, ngược lại đã gặp qua rất nhiều, trường Tam Trung Cáp Nhĩ Tân đâu đâu cũng đều có yêu nghiệt.
Cũng biết rõ, cứ liên tục thi thi thi, học học học, không có quá nhiều ý nghĩa với đám yêu nghiệt kia.
Dựa vào năng lực của mỗi đứa mà sẽ có cách giáo dục khác nhau, bồi dưỡng để phát huy những lĩnh vực mà bọn nhóc am hiểu, cũng chính là theo lời bà nói, ưu điểm của Tề Lỗi tuyệt đối không chỉ có mỗi tài năng văn học, cậu còn có tài năng lãnh đạo, cũng có thiên phú truyền cảm hứng cho những người khác.
Vậy tại sao lại không cho cậu một sân khấu để cậu có thể phát huy được thế mạnh đó?
Có lẽ, cậu sẽ còn đem đến cho Chương Nam một bất ngờ.
Lão Đổng có chút hiểu lại có chút không:
- Nhưng lỡ như cậu ta không có bản lĩnh đó thì sao?
Nhắc nhở Chương Nam:
- Học sinh dự thính của Nhị Trung, không kém hơn học sinh nghị giá cấp thấp. Trò gom hết những học sinh này thả vào cùng một lớp với học sinh kém, đó chẳng phải là nuôi thả sao? Lỡ như bất chấp tất cả đến cuối cùng phá hỏng một lớp, trò phải chịu trách nhiệm đó!
- Huống chi…
Lão Đổng ngẫm lại liển cảm thấy kinh hãi:
- Trong lớp kia không chỉ có mỗi học sinh kém thôi đúng không? Thật ra là trộn lẫn…
Lão Đổng thật sự không phải là hù dọa Chương Nam, trên thực tế, đừng thấy Nhị Trung là trường trọng điểm, dù sao nói đi nói lại vẫn là trường trọng điểm của một địa phương nho nhỏ, không giống như thành phố lớn, nói gì cũng phải cho con em học lên cấp ba, vào đại học.
Nơi giống Thượng Bắc, học tập không tốt, lấy đại một tấm bằng, thậm chí cồn có những suy nghĩ khác, nhân lúc còn trẻ phải làm này làm kia, tư tưởng như vậy vô cùng phổ biến.
Hơn nữa, không phải tất cả giáo viên đều có tâm với nghề, suy xét đến thành tích, suy xét đến sự phát triển của trường học, thực hiện một số biện pháp cấp tiến, thậm chí còn không suy xét đến tiền đồ của học sinh, dẫn đến mỗi năm lấy danh nghĩa loại bỏ học sinh kém. Mà chuyện học sinh kém bị đuổi học, bị ép nghỉ học không hiếm thấy.
Lão Đổng thật sự rất sợ sau khi vào lớp học được nuôi thả kiểu này, nếu như thật sự xảy ra chuyện gì thì phải làm như thế nào bây giờ?
Suy nghĩ, biết là không khuyên được Chương Nam, thở dài:
- Thôi vậy, để thầy chủ nhiệm lớp này đi!
Lại thấy Chương Nam lắc đầu:
- Thầy đã lớn tuổi như thế rồi, còn có thể chủ nhiệm lớp được sao?
Lão Đổng trừng mắt:
- Làm sao? Không thì thầy cũng phải dạy môn địa lý của hai lớp. Làm thêm chức giáo viên chủ nhiệm nữa, kiếm thêm được chút tiền!
Giáo viên của Nhị Trung không đủ, đặc biệt là khối cấp ba, đúng là lão Đổng phải đảm nhận vị trí chủ nhiệm và giáo viên bộ môn của các lớp khác nữa.
Nhưng Chương Nam lại nói:
- Trò đã chọn được người chủ nhiệm lớp này rồi, không cần thầy phải nhọc lòng đâu.
Tâm tư của lão Đổng, Chương Nam sao không nhìn ra được, ai làm chủ nhiệm của lớp này, tương lai xảy ra chuyện gì thì người đấy phải chịu trách nhiệm chính.
Cho dù lão Đổng có lòng này, Chương Nam cũng không cho ông lộ mặt.
- Trò đã chọn được giáo viên chủ nhiệm cho lớp này rồi, không cần thầy phải bận lòng.
Lão Đổng:
- Ai vậy?
Chương Nam:
- Lưu Ngạn Ba, cô Lưu!
Lão Đổng:
"…"
Lão Đổng không hiểu:
- Tại sao lại là cô ấy?