Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trâu Hồng Minh không trả lời, cũng không thể trả lời, cảm thấy bản thân như đã chọc phải tổ ong vò vẽ.
Sắc mặt trở nên tím đỏ, cắn răng:
- Thật ra… Có thể không cần tiền!
Đôi mắt Tề Lỗi lập tức sáng lên:
- Thật vậy sao?
Trâu Hồng Minh thống khổ gật đầu:
- Đúng thế!
- Nhưng mà…
Vừa chuyển câu, âm thầm cười lạnh, cho rằng binh sĩ bọn tôi dễ bị bắt nạt sao?
- Bây giờ đã sắp khai giảng, trước mắt không thể sắp xếp kịp nữa!
Nhìn Chương Nam:
- Chắc hẳn hiệu trưởng Chương cũng biết, điều này không chỉ là vấn đề riêng của các chiến sĩ, mà còn liên quan đến bộ phận hậu cần các thứ nữa. Thật sự là không kịp nữa!
Kết quả, Chương Nam vẫn không nóng không lạnh, không chút khách khí:
- Không sao cả, năm nay không kịp thì còn có năm sau.
Trâu Hồng Minh:
"…"
Vì sao lại thở dài một hơi đây?
Trong lòng thầm nói, năm sau… Năm sau thì năm sau vậy! Tình hình năm sau ra sao, ai mà nói trước được? Dù sao bây giờ đừng lột da anh ta là được rồi!
Đáng tiếc, còn chưa kịp thả lỏng, Tề Lỗi, cái tên nhóc xúi quẩy này lại mở miệng.
- Chú Trâu, vậy… Đơn vị cộng kiến* là sao?
( Cộng kiến: cộng tác kiến thiết, hoặc gọi là hợp tác)
Trong lòng Trâu Hồng Minh “lộp bộp” một tiếng:
- Cái này sao…
Tề Lỗi:
- Đơn vị cộng kiến không chỉ là huấn luyện quân sự đúng không?
Trâu Hồng Minh:
- Điều này, điều này…
Tề Lỗi:
- Vậy chú Trâu làm đơn vị công kiến với trường Nhị Trung bọn con có được không?
Trâu Hồng Minh:
"…"
Lần này rốt cuộc anh ta đã động phải cái thứ gì đây chứ?!
Còn chưa kịp nói gì, Chương Nam lại mở miệng nói:
- Năm nay không thể huấn luyện quân sự, nhưng kết giao một đơn vị cộng kiến đúng là một lời đề nghị tốt. Đội trưởng Trâu thấy sao?
Mồ hôi của Trâu Hồng Minh chảy ròng ròng.
Bên kia, Tề Lỗi lại bồi thêm một câu:
- Cái này được, cái này được! Cho dù không thể huấn luyện quân sự, nhưng cũng có thể mong chú Trâu cùng các chiến sĩ tới Nhị Trung kể một chút chuyện anh hùng xưa, nói một chút kinh nghiệm chống lũ!
Chương Nam:
- Đứa nhỏ này, cái gì cũng không hiểu. Đó gọi là giáo dục chủ nghĩa yêu nước, còn quan trọng hơn so với huấn luyện quân sự, chú Trâu của cậu đương nhiên đồng ý.
Đừng nói Trâu Hồng Minh, lão Đổng hiệu trưởng cũng có chút không hiểu.
Sao đội trưởng Trâu lại rơi vào cái hố sâu này? Tề Cục Đá là con nuôi của hiệu trưởng Chương hả? Tôi một câu cậu một câu, như thế này thì ai mà ứng phó được?
Đúng thật. Mãi đến khi Trâu Hồng Minh ngồi lên xe quay về thành phố Cáp Nhĩ Tân rồi vẫn chưa nghĩ thông suốt, mình chỉ đến đây tham quan một chuyến thôi, xem như cảm ơn bạn học nhỏ, tại sao lại mơ mơ hồ hồ hứa hẹn nhiều như thế?
Đơn vị cộng kiến, giáo dục chủ nghĩa yêu nước, còn có huấn luyện quân sự năm sau!
Hơn nữa, nhìn tư thế bảo hổ lột da của Chương Nam kia, khẳng định là sẽ không trả tiền.
Trong lòng phó đội trưởng Trâu đang rỉ máu, chịu thiệt lớn rồi!
…
Tiễn Trâu Hồng Minh đi, Tề Lỗi khó tránh có chút đắc ý. Trong lòng thầm nói, cũng không khó xử lý lắm nhỉ? Đây không phải là đã xong rồi sao?
Người cậu nói là mẹ vợ, chứ không phải là quan quân Trâu.
Có thể nói là kịp thời giúp sức, quan quân Trâu chính là một công cụ sống, giúp cậu thu phục mẹ vợ.
Hai người phối hợp không kém hơn Từ Văn Lương, ảnh hưởng có thể không tệ chứ?
Trên thực tế, đúng thật là không tồi.
Lúc này, Chương Nam chắp tay sau lưng, vẫn cười thong dong nhàn nhạt như cũ, sóng vai cùng Tề Lỗi tiễn người lên xe.
Xe chở Trâu Hồng Minh đã đi xa, liền quay người trở về phòng làm việc:
- Chúng ta quay về văn phòng thôi!
- Ồ!
Tề Lỗi đáp lời, nhẹ nhàng đi không ít.
Trở lại văn phòng hiệu trưởng, Chương Nam ngồi vào bàn làm việc, cười nhạt nhìn Tề Lỗi, thật lâu sau:
- Cậu rất ưu tú.
Tề Lỗi lập tức cười mỉa:
- Dì quá khen, thật ra con…
- Được rồi!
Chương Nam cười, ngắt lời, lắc đầu không nói:
- Ở trước mặt tôi, cậu không cần giả vờ nữa.
Sau đó lại nói:
- Không cần khẩn trương, cũng không cần giả ngốc. Mặc dù chuyện của Thiến Thiến khiến cho tôi có một chút thành kiến về cậu, nhưng mà, bây giờ tôi là hiệu trưởng của cậu, cậu là học sinh của tôi, về điểm này, chỉ một chút thành kiến kia vẫn không đủ để tôi từ bỏ hành vi chức nghiệp hằng ngày, cùng với giới hạn đạo đức của nhà giáo.
Tề Lỗi:
"…"
Tề Lỗi suýt chút đã tin vào những lời này.
Chương Nam còn chưa nói xong:
- Hơn nữa, là hiệu trưởng, giáo viên của cậu, tôi còn muốn nói với cậu, ở tuổi này của cậu, việc thể hiện bản thân không phải là điều gì xấu, cũng nên nỗ lực thể hiện ra ưu điểm của bản thân vào đúng thời điểm.
- Giấu dốt cũng không phải là chuyện cậu nên làm, chuyện này về sau lại nói.
Tề Lỗi:
"…"
Như vậy liền tin tưởng, cái này cũng sáng suốt quá rồi? Tại sao mẹ của cậu không có được bản lĩnh như thế này nhỉ?
Mọi người nghe thử đi, mọi người cứ nghe đi! Câu nào câu nấy đều khiến cho người ta cảm thấy thật dễ chịu trong lòng!
Từ từ dựng thẳng sống lưng:
- Hiệu trưởng, con đã rõ rồi ạ.
- Ừm!
Chương Nam cười cỗ vũ:
- Vậy thì được!
Nhìn về phía cờ thưởng trong tay Tề Lỗi:
- Tấm cờ thưởng này, cậu định xử lý như thế nào?
Trong tình huống bình thường, cờ thưởng chắc chắn sẽ được lưu giữ trong phòng triển lãm, chẳng qua, Chương Nam không trực tiếp nói ra, để cho Tề Lỗi tự mình xử trí.
Mà Tề Lỗi suy đi nghĩ lại, quét mắt nhìn lên tưởng, lấy một khung ảnh kính trang trí xuống, treo cờ thưởng lên trên vị trí đó.
- Như vậy có được không ạ?
Chương Nam cười, cười vô cùng hiền từ:
- Vậy là được rồi, đây chắc hẳn là một chàng trai vô cùng tự tin.
- Đây là vinh dự đầu tiên mà cậu giành được cho trường học, nhưng cũng không thể là cuối cùng! Tôi hy vọng, ba năm… Gian phòng này sẽ treo đầy thành tích của cậu!
Tề Lỗi gật gật đầu:
- Con sẽ cố hết sức!
Cậu cảm thấy Chương Nam rất tốt.
Mà Chương Nam lại tiếp tục nói chuyện phiếm:
- Tin tức kia, tôi đã xem, xem cùng với Thiến Thiến, nó cảm thấy rất kiêu ngạo vì cậu.
Nói ra điều này khiến cho Tề Lỗi cảm thấy có chút ngượng ngùng, theo bản năng xoa xoa cái gáy.
Chương Nam:
- Cậu dùng thời gian mười lăm phút, giảng giải một đạo lý, cái gì mà phải yêu nước, cái gì gọi là thiếu niên có chí. Điều này thật sự rất tốt, ở tuổi này của cậu, không dễ làm được, cũng là vinh dự mà cậu đạt được. Nhưng mà…
Chương Nam đổi hướng:
- Cậu có biết tôi nhìn thấy gì trong đó không?
Tề Lỗi lắc đầu:
- Không biết ạ!
Chương Nam:
- Tôi nhìn thấy, không phải yêu nước, cũng không phải là tài năng văn học của cậu.
- Tôi nhìn thấy năng lực lãnh đạo của cậu, còn có khả năng truyền động lực cho người khác.
Tề Lỗi không hiểu:
- Con không rõ cô đang nói gì.
Chương Nam suy nghĩ:
- Tôi cảm thấy, so với tài viết văn cùng khả năng lên kế hoạch của cậu, thì năng lực lãnh đạo, sự truyền cảm hứng đó, mới là ưu điểm lớn nhất của cậu.
- Còn chưa rõ sao? Ở trong mắt tôi, có thể kết nối được 53 đứa nhỏ lại với nhau, thông qua một tin tức trên truyền hình đã tạo ra một mục tiêu phấn đấu cho bọn họ, đây mới là năng lực quý giá nhất.
"…"
Tề Lỗi thật sự cảm thấy Chương Nam rất tốt, cái này cũng quá tốt đi! Đến việc “lên lớp” cậu cũng có thể khiến cậu tiếp nhận dễ dàng như thế.
Năng lực lãnh đạo, khả năng truyền cảm hứng… Chương Nam không nói thì có thể chính Tề Lỗi cũng không ý thức được điều này.