Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Kỳ thật, hẳn là nên để cho mấy đứa nhỏ ở Thượng Bắc tiếp thu một chút kiến thức quân sự, như vậy càng có ích cho sự phát triển toàn diện của bọn chúng!

Trâu Hồng Minh:

"…"

Không thể nhận lời! Không có cách nào nhận lời! Nhưng, không nhận lời không được!

Hơi chần chừ:

- Hiệu trưởng Chương nói rất đúng!

Trầm ngâm một chút:

- Như thế này đi!

- Quay về, tôi sẽ lấy danh nghĩa của trung đoàn, liên hệ với đội cảnh sát vũ trang của Thượng Bắc, xem xem có thể hợp tác với Nhị Trung Thượng Bắc hay không, giúp đỡ các bạn học Nhị Trung thực hiện tâm nguyện này.

Trâu Hồng Minh lấy lùi làm tiến, đẩy mọi chuyện cho tương lai, hơn nữa còn rũ sạch mối quan hệ với đội quản lý. Thậm chí còn nói một câu: "Xem xem có thể hay không", cũng không nói từ chối…

Có thể người ngoài không biết, thật ra trong đó có sự khác biệt, hơn nữa còn khác rất nhiều.

Nhìn bề ngoài, còn không phải là huấn luyện quân sự thôi sao? Điều mấy binh sĩ tới, dạy hai tuần quân sự, cuối cùng là thể hiện chút nghi thức duyệt binh, không phải là được rồi sao?

Kỳ thật ngược lại, vấn đề trong này rất phức tạp, hơn nữa còn liên quan đến chuyện kinh phí.

Huấn luyện quân sự, bất kể là huấn luyện quân sự theo chế độ nhập doanh, hay là điều bộ đội đến trường học chỉ dạy, đều phải bỏ tiền.

Đặc biệt là việc nhập doanh, trang phục, ký túc xá, chăn đệm, cũng như vật dụng hàng ngày, còn có vấn đề ăn uống trong huấn luyện, đâu đâu cũng là tiền.

Tuy rằng có trường muốn phụ trách những chi phí này, nhưng mà do một chút tình huống đặc biệt, bộ đội cũng muốn suy xét đến tình hình kinh tế của đơn vị địa phương, rồi mới lấy tiền.

Lấy Tam Trung Cáp Nhị Tân làm vị dụ, ngân sách không hạn chế, vậy thì không cần phải nói, phục trang, ký túc xá, thậm chí còn chi trả phí một số chi phí cho bộ đội.

Nhưng mà, những chỗ giống như Nhị Trung Thượng Bắc này, lại là một câu chuyện khác. Nghèo đến không một xu dính túi. Chỉ có trung đoàn cảnh sát vũ trang mới có tiền.

Thật sự muốn hợp tác… Nhổ vào, đó gọi là giúp đỡ người nghèo!

Một lần huấn luyện quân sự phải tốn biết bao nhiêu tiền, các chiến sĩ phải bỏ ra bao nhiêu công sức?

Được thôi, cái gọi là công tác bên ngoài của bộ đội, thật ra chính là lao động ngoại doanh.

Đôi khi không chút ràng buộc, ví dụ như dọn tuyết giúp người dân, đốn cây, vân vân.

Nhưng cũng có thù lao, ví dụ như việc hợp tác dựng sân khấu cho Hội Âm Nhạc mùa hè Cáp Nhĩ Tân, Hiệp hội Đàm phán mậu dịch quốc tế Cáp Nhĩ Tân, lễ hội Băng Đăng, bao gồm những lúc cần góp một lượng lao động lớn, vân vân.

Đây cũng là nguồn kinh phí chủ yếu của việc bộ đội hợp tác cùng một ít kế hoạch bên ngoài.

Dù sao thì tiền cũng không có nhiều lắm, phải dùng thật tiết kiệm.

Đội trưởng Trâu không ngờ được rằng, bản thân chỉ tới đưa cờ thưởng, vừa mất người lại vừa thiệt quân.

Hơn nữa, cho dù anh ta không tự trả tiền, cũng sẽ làm chậm trễ công việc, không phải sao?

Bên phía trung đoàn đã có hợp tác với vài đơn vị, giống như Tam Trung, trường phụ thuộc đại học Sư phạm, Cửu Trung, vân vân… còn có mấy trường đại học trọng điểm của thành phố Cáp Nhĩ Tân.

Tóm lại, đã không ít rồi, Trâu Hồng Minh thật sự không muốn lại tiếp nhận thêm một Thượng Bắc phiền phức nữa.

Ném cho chi đội Thượng Bắc là được rồi, dù sao chi đội Thượng Bắc vẫn chưa có khái niệm về việc tiền hợp tác.

Đến lúc đó, Nhị Trung muốn tham gia huấn luyện quân sự, muốn hợp tác, vậy thì tự móc tiền túi ra trả đi!

Chiêu này cũng không thể nói là không cao minh, khiến cho Chương Nam không còn lời nào để nói.

- Tôi giúp mọi người liên hệ chi đội Thượng Bắc, để bọn họ hỗ trợ giải quyết.

Trâu Hồng Minh nói vô cùng hào sảng, trong lòng cũng không cảm thấy tội lỗi, chỉ nợ ân tình của một học sinh nhỏ bé là Tề Lỗi, không cần phải đền đáp cho cả trường?

Chương Nam nghe xong, đúng là không biết phải nói gì nữa, Trâu Hồng Minh đã phá hết đường đi. Chỉ là, trong lòng cảm thấy buồn cười, không ngờ lại khó đối phó như thế.

Nhưng lại không vội chút nào, cười nhàn nhạt, không biết là cố ý hay vô tình mà liếc mắt nhìn Tề Lỗi.

Khiến cho Tề Lỗi trợn trắng mắt, trong lòng thầm nói, bố vợ đã tiết lộ chiến tích quang vinh của mình ở Bạch Hà Tử cho mẹ vợ biết rồi sao?

Ánh mắt kia rõ ràng như muốn nói, xem biểu hiện của cậu.

Vợ chồng hai người đúng là không khách khí chút nào?

Chẳng qua, hồi hồn lại để suy nghĩ thì thấy cũng khá tốt, lấy lòng mẹ vợ một chút, còn không phải là sẽ thu phục được rồi sao?

Cơ hội tốt!

Nhất thời ủ mưu:

- Chú Trâu, huấn luyện quân sự là cái gì vậy ạ?

Trâu Hồng Minh ngẩn ra, nhìn Tề Lỗi, lòng thầm nhủ, đứa nhỏ này, đến huấn luyện quân sự là cái gì cũng không biết sao?

Nhưng anh ta lại không được tinh ý như Trần phó bộ trưởng, vừa nhìn liền biết có biến.

Vì thế, rơi vào bẫy.

Còn chưa đợi anh ta mở miệng, Chương Nam đã cười nói:

- Đứa nhỏ này, cái chỗ nhỏ như chỗ chúng ta hỏi cái này để làm gì chứ? Dù sao cậu cũng không cần dùng đến.

Tề Lỗi nghe xong, phối hợp ăn ý:

- Vậy vì sao những bạn ở thành phố lớn lại được tham gia huấn luyện quân sự, còn chúng con thì không thể vậy ạ?

Chương Nam:

- Đây là sự khác biệt, cậu không hiểu rồi.

Tề Lỗi:

- Dựa vào cái gì? Bọn con trời sinh đã thấp hơn người ta một cái đầu?

Mồ hôi của Trâu Hồng Minh chảy ròng ròng, hai người là người một nhà sao? Phối hợp với nhau tốt thế? Không thể để cho bọn họ tiếp tục nói nữa.

Nhanh chóng cười nói với Tề Lỗi:

- Cậu muốn tham gia huấn luyện quân sự sao? Nhưng mà rất khổ đó! Chẳng qua cũng không phải là khác biệt hay thiệt thòi gì đâu, trở về liền sẽ dò hỏi tin tức từ chi đội. Những đứa trẻ ở thành phố lớn có thể tham gia huấn luyện quân sự thì các cậu cũng có thể!

Tề Lỗi nghe xong không đáp lại Trâu Hồng Minh mà nhìn về phía Chương Nam:

- Hiệu trưởng, vậy chúng ta có thể tham gia huấn luyện quân sự sao?

Chương Nam vẫn cười nhàn nhạt như cũ:

- Không thể.

- Tại sao? Chú Trâu không phải đã nói là sẽ hỗ trợ rồi sao?

Chương Nam:

- Bởi vì chúng ta nghèo, Nhị Trung không có nhiều kinh phí như thế.

Tề Lỗi ngẩng phắt đầu lên:

- Chú Trâu, không có tiền thì không thể tham gia huấn luyện sao?

Trâu Hồng Minh:

"…"

Lời này thật sự là đã đâm vào tim người ta một nhát! Hơn nữa câu phía sau lại càng đâm sâu vào hơn.

Tề Lỗi:

- Quân đội nhân dân không phải là vì nhân dân phục vụ sao? Còn đòi tiền nữa hả?

Trâu Hồng Minh:

"…"

Nhát đâm thứ hai.

Tề Lỗi:

- Tại sao chú Trâu không nói? Là bởi vì bọn con không có tiền sao?

Nhát đâm thứ ba.