Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ba người thấy Tề Lỗi đi vào, lão Đổng vội vàng đứng lên, giới thiệu với Chương Nam cùng vị quan quân kia.
- Em này chính là bạn học Tề Lỗi, là đứa trẻ của Nhị Trung chúng ta!
Bên trong câu nói ẩn chứa sự kiêu ngạo khôn xiết.
Vừa nói dứt câu, người quân nhân lẫn Chương Nam đều đồng thời trở nên kinh ngạc, đánh giá Tề Lỗi.
Người quân nhân không cần phải nói, bọn họ chiến đấu ở tuyến đầu chống lũ, không ngờ nhân vật nhận được làn sóng ủng hộ của xã hội, được dư luận tán dương lại là một học sinh vừa mới tốt nghiệp cấp hai.
Mà Chương Nam…
Cảm xúc của Chương Nam thì lại phức tạp hơn rất nhiều.
Tên nhóc cùng với con gái yêu dấu nhà mình….
Đầu sỏ chuốc bùa mê thuốc lú cho ông chồng của mình…
Ông cụ non dám từ chối lời mời của Tam Trung Cáp Nhĩ Tân…
Tâm cơ boy lên kế hoạch để đài truyền hình tỉnh đưa tin đánh bóng bản thân…
Tóm lại, là một tên khốn vừa bình tĩnh, có nhiều tâm tư suy tính, lại có một chút tinh thần trọng nghĩa và trách nhiệm, nhưng lại không làm việc đàng hoàng!
Trong lòng Chương Nam, Tề Lỗi có không ít biệt danh, hơn nữa, phần lớn đều là những biệt danh không mấy tốt đẹp.
…
Người quân nhân kia tên là Trâu Hồng Minh, là phó đội trưởng tổng đội cảnh sát vũ trang.
Lúc này, phản ứng đầu tiên của anh ta là trịnh trọng thực hiện một nghi lễ quân đội về phía Tề Lỗi:
- Bạn học nhỏ Tề Lỗi, cảm ơn cậu đã có tinh thần cổ vũ cho lực lượng phòng chống thiên tai và cả sự tán thưởng cùng thấu hiểu của cậu đối với quân đội nhân dân.
- Tôi đại diện cho toàn thể binh đội cảnh sát vũ trang của tỉnh Long Giang bày tỏ sự tôn kính chân thành nhất với cậu!
Vừa nói, lấy từ phía trước người ra một tấm cờ thưởng, trên đó viết to tám chữ, sắp thành một hàng: “Chí ở thiếu niên, thiếu niên có chí.”
Đôi tay kính cẩn đưa đến trước mặt Tề Lỗi, giao vào tận tay của cậu.
Tề Lỗi:
"…"
Đây, đây là xong rồi sao?
Được rồi, Tề Lỗi còn tưởng rằng phải đi ra đứng trước cổng trường, giáo viên, hiệu trưởng gì đó vây lại thành một đống, chụp một bức hình nữa ấy chứ!
Thế này là xong rồi hả?
Thật ra là cậu đã suy nghĩ, nếu là đơn vị khác gửi cờ thưởng, khả năng là sẽ long trọng hơn một chút. Địa vị của quân đội đặc thù, lần này tới thật sự là để bày tỏ sự cảm tạ, chứ không phải làm màu.
Cho nên, tất cả đều được lược bỏ một cách đơn giản nhất, cũng chỉ có lão Đổng cầm máy ảnh, chụp mấy tấm hình, sau đó định rửa ra, dán lên phòng triển lãm của trường để làm kỷ niệm.
Từ đầu đến cuối, Chương Nam không hề tham dự, chỉ lẳng lặng đứng một bên quan sát Tề Lỗi.
Đưa cờ thưởng cho Tề Lỗi xong, Trâu Hồng Minh cũng không vội vã rời đi, dù sao cũng phải ngồi xuống nói chuyện một chút, nếu không thì có hơi qua loa.
Đương nhiên, đối tượng vẫn là Tề Lỗi, chủ yếu là cảm tạ cậu.
Bởi vì tin tức kia, đúng là đã khiến một bộ phận lớn xã hội ủng hộ cùng thấu hiểu với công việc của bọn họ.
Tuy rằng không có sự giúp đỡ gì về vật chất nhưng đối với một chỉ huy và chiến sĩ ở tuyến đầu mà nói, cổ vũ về mặt tinh thần đã là chi viện lớn nhất rồi.
Kỳ thật, làm lính rất đơn giản, chỉ cần dân chúng đừng mắng bọn họ là đám binh lính vô dụng, thì dù không đứng ở phía sau phất cờ hò reo cổ vũ, mà chỉ cần giống Tề Lỗi tỏ vẻ thấu hiểu một chút, thì bọn họ đã cam tâm tình nguyện bán mạng bằng bất cứ giá nào.
Tóm lại, lần này Tề Lỗi, đúng là đã ảnh hưởng không nhỏ.
Trâu Hồng Minh đương nhiên cũng không tiếc lời tán dương, khen Tề Lỗi lên tận mây xanh.
Khen đến nỗi Tề Lỗi có chút lâng lâng, có chút khiếp sợ cùng hoảng hốt.
Bởi vì, đại hiệu trưởng Chương vẫn luôn làm một người đứng xem, trước sau không nói câu nào dư thừa. Tề Lỗi cũng không biết rốt cuộc bà ấy đang có tâm tư gì.
Mẹ vợ sao lại khiến cậu có cảm giác khủng bố hơn cả cha vợ thế nhỉ?
Cuối cùng, khi Trâu Hồng Minh thấy thời gian cũng đã không nhiều nữa, đã đến lúc nên cáo từ, Chương Nam mới mở miệng:
- Phó đội trưởng Trâu có thể không có ấn tượng gì đúng không? Chúng ta đã từng gặp nhau.
Trâu Hồng Minh ngẩn ra:
- Vậy, vậy sao? Thì, thật ra... Tôi cũng không nhớ rõ lắm.
Chương Nam đẩy đẩy cặp kính mắt:
- Đội trưởng Trâu đúng là quý nhân hay quên, chuyện này cũng là điều bình thường! Năm ngoái ở Tam Trung Cáp Nhĩ Tân, trung đoàn là đơn vị hợp tác với trường Tam Trung, phụ trách công tác quân huấn cho tân sinh lớp 10 nhập học. Tôi nhớ rõ, lúc ấy là đội trưởng Trâu dẫn đội đúng không?
Trâu Hồng Minh nhớ ra:
- Nói ra thì đúng là có chút ấn tượng đấy. Thì ra hiệu trưởng Chương trước đây ở Tam Trung hả? Sao lại điều đến Thượng Bắc làm việc rồi?
Chương Nam nhìn thoáng qua Tề Lỗi theo bản năng, nhìn cho Tề Lỗi cảm thấy có chút hoảng, mẹ vợ về Thượng Bắc chắc là không có liên quan gì đến cậu đấy chứ?
Chương Nam:
- Tôi là người Thượng Bắc, vừa hay hiệu trưởng của trường cấp ba Nhị Trung Thượng Bắc được điều đi, liền xin về quê góp một phần sức lực trong sự nghiệp giáo dục.
- Ồ, vậy… Vậy hiệu trưởng Chương cũng có tâm thật đấy.
Trâu Hồng Minh vẫn có chút ngốc, việc ôn chuyện cũ như thế này, sớm không nói, muộn không nói, sao lại nói đúng lúc anh ta đang muốn rời đi thế này, đột nhiên nhớ ra sao? Có cảm giác không đúng ở đâu đó.
Nhưng mà với trình độ của Chương Nam, sao có thể để anh ta phát hiện chỗ nào không đúng được?
Thuận theo chủ đề lúc trước, thở dài ra một hơi:
- Đội trưởng Trâu không biết, tình hình của Thưởng Bắc vẫn không thể so sánh với thành phố Cáp Nhĩ Tân!
Trâu Hồng Minh gật đầu tán thành:
- Dù sao Cáp Nhĩ Tân cũng là thủ phủ của tỉnh, có sự chênh lệch cũng là chuyện thường tình.
Chương Nam:
- Đúng thế, tài nguyên giáo dục không cân bằng!
- Lấy trường trung học tỉnh thành làm ví dụ đi, mặc dù chỉ là một trường phổ thông bình thường cũng đều có giáo trình học quốc phòng. Ít nhất để cho bọn nhỏ chịu khổ một chút, gia tăng một chút kiến thức, càng có thể trực tiếp tiếp thu được chủ nghĩa yêu nước.
- Nhưng mà ở Thượng Bắc, bọn nhỏ không có vận may đó, mặc dù cũng là trường trung học trọng điểm, nhưng không hề có môn quốc phòng.
- !!!
Trâu Hồng Minh lập tức cảnh giác, đừng thấy anh ta làm binh sĩ, nhưng làm binh sĩ không có nghĩa kẻ ngốc.
Lời nói ẩn ý như thế này, làm sao đây? Bọn tôi có chút dây mơ rễ má với một học sinh của bà thôi mà, đây là muốn… Mượn cớ để phát huy? Vậy một mình bà không thể phát huy được sao?
Đáng tiếc là, phát hiện vẫn có chút muộn, hiệu trưởng Chương đã chuẩn bị kế hoạch kỹ lưỡng hết cả rồi.