Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đường Dịch xua tay:

- Con kiếm được trong kỳ nghỉ hè đấy. Cầm dùng nó cho sự nghiệp đi!

"..."

"..."

"..."

Người lớn trong một phòng, người này nhìn người kia người kia nhìn người nọ, chuyện này sốc không kém gì chợ đêm hôm đó.

Nghiến răng kìm lại chua xót trong lỗ mũi, cuối cùng, Đường Thành Cương chậm rãi thu lại 20 nghìn tệ:

- Tiền này... Bố giữ nhé!

Bảo Thôi Ngọc Mẫn về nhà lấy ra 30 nghìn tệ:

- Coi như là tiền bố đổi từ bọn con đi!

Cho dù bây giờ bố Đường có khó khăn thế nào, cũng không thiếu 20 nghìn tệ. Nhưng, đây là đồng tiền đầu tiên do ba đứa làm ra!

Phải giữ lấy, phải giữ nó suốt đời!

Đến đây ba cậu vẫn chưa hiểu lắm:

- Bọn... Bọn con lấy 20 nghìn tệ ra mà? Sao lại được thêm 10 nghìn tệ?

Cuối cùng trở lại phòng của Tề Lỗi, nhìn 30 nghìn tệ, hơi khó hiểu.

- Làm thế nào đây?

Đường Dịch hỏi, cậu ta đã nghĩ đến việc kiếm tiền, nhưng cậu ta chưa thực sự nghĩ về cách tiêu nó.

Cuối cùng, Ngô Ninh nảy ra một ý tưởng:

- Hay là chúng ta hãy bán hai cây đàn piano điện đi và mua một bộ trống mới?

Được rồi, kể từ khi Dương Hiểu đến, Ngô Ninh đã muốn có một bộ trống và suy nghĩ về điều đó lâu lắm rồi.

Tề Lỗi không phản đối.

Vừa khéo ngày mai Dương Hiểu phải về thành phố Cáp Nhĩ Tân rồi:

- Thế ngày mai hai bọn mày đi theo Dương Hiểu đi!

- Mày không đi à?

Tề Lỗi vẻ mặt khổ sở:

- Tao không đi được, ngày mai tao phải đến trường, gặp mẹ Từ Thiến!

- Hả?!

Hai người ngạc nhiên, chuyện quái gì vậy?

Thật ra chẳng có chuyện gì, mà là do báo cáo đó.

Lúc ấy, không phải đã tặng hai nghìn tệ cho các chiến sĩ Quân giải phóng nhân dân sao, kết quả là họ nhớ ơn, khi tình hình lũ lụt ở tỉnh Long Giang dịu đi, họ nhớ đến Tề Lỗi và cứ khăng khăng muốn gửi cờ hiệu.

Thế là gửi đi gửi lại, nó được gửi đến trường Nhị Trung.

Ngày mai là ngày đã định, Tề Lôi ra sân, xem chừng hiệu trưởng Chương sẽ không thoát được.

Tóm lại đối với Tề Lỗi, nó khá gập ghềnh.

Vất vả lắm mới giải quyết được cha vợ, mẹ vợ lại nhảy ra.

Chỉ có thể nói là quá gian nan.

----

9 giờ sáng ngày hôm sau, Từ Tiểu Thiến chạy đến nhà của Tề Lỗi.

Bởi vì là cuối tuần, tuy rằng Quách Lệ Hoa cùng Tề Quốc Quân hôm nay cũng không rảnh rỗi, nhưng giờ này còn chưa rời khỏi nhà.

Thấy Từ Thiến bước vào sân, Quách Lệ Hoa lập tức bắt đầu mách lẻo:

- Thiến Thiến! Con vừa mới quay đầu trở về chút thôi, Đầu Đá đã quăng sách vở qua một bên rồi, không thèm liếc mắt nhìn một cái. Dì nói nó, nó lại không nghe, con phải trông chừng nó kỹ một chút đấy!

Tề Lỗi:

"…"

Làm cho Tề Lỗi tức chết, mẹ không dùng bạo lực nữa nhưng mồm mép bắt đầu lợi hại lên rồi đúng không?

Hơn nữa, gần đây mẹ có quản gì con đâu? Trợn mắt nói dối quá rồi đó nha?

Đối với việc này, Từ Thiến cười sang sảng:

- Dì cứ yên tâm, để đó cho con!

- Yên tâm chứ, dì vô cùng yên tâm.

Sau đó rời khỏi nhà cùng Tề Quốc Quân, trước khi đi còn dặn dò Tề Lỗi:

- Đến trưa con làm chút đồ gì ngon cho Thiến Thiến ăn đi nha, người ta mỗi ngày đều đến dạy kèm cho con, mệt đến gầy cả người rồi đây này.

Hai vợ chồng vừa đi, Đường Dịch, Ngô Ninh, còn có Dương Hiểu, không biết từ chỗ nào chui ra.

Dương Hiểu còn học giọng điệu của Quách Lệ Hoa:

- Đến trưa làm chút đồ gì ngon cho Thiến Thiến ăn đi nha, người ta mệt đến gầy hết cả người rồi đây này!

Nói cho Tề Lỗi cùng Từ Thiến không thể không che trán.

Nếu là những ngày khác, lời này cũng chỉ là một lời vui đùa bình thường thôi, nhưng chuyện là Từ Tiểu Thiến đã bị ngấm sự độc hại của Khấu Trọng Kỳ, cho dù không có chuyện xấu xa gì cũng nghe ra thành có chuyện.

Hơn nữa, Dương Hiểu nói như thế, vậy chắc chắn là có chuyện xấu xa gì đó.

Người này thuộc thế giới gian tà, ngày thường bình tĩnh lạnh lùng, thật ra không làm lớn chuyện là không yên.

- Hiểu!

Từ Thiến quả thật là cạn lời:

- Đi được rồi đấy nhé!

Dương Hiểu cười ha ha, khoác hộp đựng đàn trên lưng, cũng vô cùng tiêu sái:

- Đi đây!

Hôm nay cô ấy về Cáp Nhĩ Tân, bởi vì cũng sắp đến ngày khai giảng.

Tề Lỗi và Từ Thiến muốn đi tiễn cô ấy, Dương Hiểu lại không cho:

- Đàn bà nhiều chuyện, không cần hai người phải tiễn, ở nhà đi!

Phút cuối, vẫn nói ra cái câu quen thuộc kia:

- Gặp lại sau!

Tiễn ba người đi, Tề Lỗi và Từ Thiến khóa cửa cẩn thận rồi đi đến Nhị Trung.

Sắp sửa thấy Chương Nam, nhưng lúc này, Từ Tiểu Thiến chẳng những không động viên, ngược lại còn làm Tề Lỗi nhụt chí.

- Cậu xong rồi! Mẹ tớ rất khó đối phó, cậu xong thật rồi!

Nói cho Tề Lỗi muốn trực tiếp lăn ra đất chết đi cho xong, có người nào như cậu không chứ?

Mười giờ, Tề Lỗi đúng giờ đến trường học.

Từ Thiến sợ Chương Nam nhìn thấy, đợi ở bên ngoài.

Còn Tề Lỗi đi vào trường, đi thẳng lên văn phòng hiệu trưởng ở tầng bốn của tòa lầu chính.

Lúc này, cách khai giảng còn hai ngày, tuy rằng học sinh còn chưa đến báo danh, nhưng giáo viên đã bắt đầu bận rộn.

Dọc theo đường đi có đụng mặt không ít thầy cô, đều dùng ánh mắt quái dị nhìn Tề Lỗi.

Được rồi, một cái bản tin của đài truyền hình tỉnh đã hoàn toàn khiến cho Tề Lỗi nổi danh. Đặc biệt là ở Nhị Trung, học sinh của trường mình, đương nhiên là phải chú ý nhiều hơn một chút.

Mà Tề Lỗi căn bản không có tâm tư để ứng phó với các thầy cô, trong đầu đều lấp đầy bằng một câu: “Liều mạng! Có thể làm gì khác chứ? Đến một đại thư kỳ đều bị mình thu phục rồi, vậy còn sợ một hiệu trưởng sao?”

Tầng bốn của tầng lầu chính, không có phòng học, ngoại trừ văn phòng hành chính, thì chỉ còn lại phòng âm thể.

Thật ra chính là nơi chứa dụng cụ dạy học cho tiết âm nhạc, còn có dụng cụ môn thể dục.

Những thứ cần hiểu thì đều hiểu, không nói đến lớp bụi đã đóng dày cui ở bên trong, đến khóa cửa bên ngoài cũng sắp bị rỉ sét hết cả.

Không còn cách nào khác, ai bảo giáo viên âm nhạc, giáo viên thể dục đều đã sinh bệnh nhiều năm!

Đứng trước một cánh cửa có treo bảng phòng hiệu trưởng, gõ cửa.

- Mời vào!

Ừm, giống hệt giọng nói trong điện thoại, là mẹ vợ mình không sai.

Tề Lỗi hít vào thật sâu, đẩy cửa tiến vào. Liền thấy trong văn phòng ngoại trừ Chương Nam thì còn có hai người khác.

Tề Lỗi có quen một người trong đó, là lão Đổng phó hiệu trưởng của trường.

Lúc Tề Lỗi nhập học Nhị Trung, ông ấy đã ở đây. Nghe nói, lúc Tề Quốc Quân, ba ông bố đi học ở Nhị Trung, vị này đã ở đây rồi.

Một người khác, mặc một bộ quân trang quân hàm thượng tá. Hơn nữa, Tề Lỗi cũng quen biết vị này.

Trong bản tin, người quan quân cúi đầu chào với ống kính là ông ấy.