Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vào lúc này, tại phòng khách nhà họ Từ.

Từ Văn Lương vừa bước vào nhà đã thấy vợ đang ngồi trong phòng khách đợi ông dùng bữa.

Từ Văn Lương đưa mắt nhìn quanh nhà:

- Thiến Thiến đâu rồi?

Chương Nam:

- Hôm nay gian hàng chợ đêm của chúng sẽ kết thúc, chúng đi ăn mừng, không ăn ở nhà.

- Ồ.

Từ Văn Lương không quan tâm nhiều. Sau khi rửa tay, ông ngồi xuống ăn tối với Chương Nam.

Lúc này, Chương Nam đột nhiên dừng đũa:

- Tôi muốn nói với ông một chuyện.

Từ Văn Lương:

- Ừ.

Chương Nam:

- Chức hiệu trưởng này tôi không thể làm chơi chơi, tôi muốn thực hiện một số thay đổi.

Từ Văn Lương dừng lại một lúc, biết rằng lời tiếp theo của Chương Nam có lẽ không phải là lời tốt.

Bởi vì trong hoàn cảnh bình thường, Chương Nam sẽ không mang việc của bà về nhà nói, để tránh ảnh hưởng đến Từ Văn Lương, chứ đừng nói là muốn ông bận tâm theo.

Bây giờ nói ra, vậy chứng tỏ những gì sắp nói tiếp theo có thể ảnh hưởng đến ông.

- Nói thử xem.

Chương Nam:

- Cần phải tiến hành cải cách trong trường học, bất kể giảng viên hay nguồn học sinh, sẽ không được phân chia theo cách bốc ngẫu nhiên nữa.

- Chà, còn gì nữa không?

Chương Nam:

- Chia thành lớp chọn, lớp bình thường và lớp yếu kém.

Từ Văn Lương đã hiểu.

Đây quả thực là một rắc rối, ý tưởng rất hay, các trường trung học trọng điểm ở các thành phố lớn đều làm như vậy.

Lớp chọn tạo ra kết quả, mà có lớp chọn được treo ở đó. Dù là giáo viên hay học sinh, đều có áp lực và áp lực được chuyển thành động lực.

Tuy nhiên, nếu các thành phố lớn có thể làm được điều này, thì những nơi nhỏ lại là một logic khác.

Thượng Bắc còn quá nhỏ và sự ưu ái bị cố định hoá. Tại sao con người khác vào lớp chọn? Mà con tôi lại phải vào lớp bình thường?

Vả lại, cũng giống như những đứa trẻ trong khu viện chính phủ, cha mẹ chúng là đồng nghiệp và hàng xóm của nhau hơn mười năm hoặc hàng chục năm rồi, nên phân chia như thế nào? Vứt vào lớp yếu kém?

Chưa nói đến việc học sinh có vui hay không, mà cửa ải phụ huynh học sinh đã khó qua, sẽ cho Từ Văn Lương sắc mặt khó coi.

Cau mày:

- Bà nghĩ kỹ chưa? Khó mà công bằng lắm!

Sự công bằng này không phải là việc chia lớp công bằng mà là sự công bằng giữa ai nên học lớp nào thì học lớp đó.

- Sẽ rất phiền phức.

Chương Nam nói:

- Nên tôi mới thảo luận với ông. Nếu nó mang lại áp lực cho ông, tôi sẽ không làm.

Từ Văn Lương im lặng, một lúc sau mới nói:

- Cứ làm đi! Không có gì to tát cả, vừa hay để thay đổi những xu hướng không lành mạnh này!

Ông càng nói càng kiên quyết:

- Đúng vậy, bắt đầu từ trường Nhị Trung của bà đi!

Chương Nam mỉm cười, bà có thể nghĩ rằng Từ Văn Lương sẽ ủng hộ mình, nhưng khi chồng chính nói ra thì vẫn khác.

Hai người tiếp tục ăn, nhưng Từ Văn Lương ăn ăn mấy miếng lại dừng, nói:

- Tôi nghĩ lớp chọn và lớp bình thường cũng được. Lớp yếu kém thì, bà...

Có chút gì đó trịnh trọng:

- Không phải là nhằm vào thằng nhóc kia đấy chứ?

Với thành tích của Tề Lỗi vào lớp yếu kém là cái chắc.

Chương Nam cũng dừng lại, ngẩng đầu lên:

- Nói thật, thật sự là bởi vì thằng nhóc kia.

- Hử?

- Nếu không có nó, có lẽ tôi đã không cố ý xếp thành một lớp học sinh yếu kém.

Điều này khiến Từ Văn Lương càng thêm khó hiểu, ông vẫn còn tương đối nhạy bén, Chương Nam nói "vì thằng nhóc đó" thay vì "nhằm vào thằng nhóc đó". Ý nghĩa khác hẳn.

- Chuyện gì vậy?

Chỉ thấy trong mắt Chương Nam hiện lên một sự thích thú:

- Đừng lo lắng, tôi có chừng mực!

Từ Văn Lương lại không từ bỏ, nổi hứng thú, cũng nở nụ cười đùa giỡn:

- Nói xem, rốt cuộc là đang có chuyện gì?

Được rồi, khiến Chương Nam cau mày nhìn ông.

Chuyện gì đây? Sao tự dưng lại hứng thú như vậy?

Bà chỉ đành nói hết suy nghĩ của mình với Từ Văn Lương, Từ Văn Lương toát mồ hôi hột.

Cuối cùng, người hiếm khi không nghiêm túc như ông cũng phải thốt lên:

- Vợ anh là một chuyện gia giáo dục!

Được rồi, sao lại thầm thấy vui vậy nhỉ?

Nghĩ về biểu hiện của Tề Lỗi ở Bạch Hà Tử, thầm nhủ, lần này cậu đã gặp kẻ thù mạnh rồi đấy? Tôi không trị cậu được thì có người khác trị!

...

Tụi Tề Lỗi cũng không chơi quá muộn, chưa đến 7 giờ đã hẹn gặp lại vào khai giảng rồi lững thững đi về nhà.

Ba anh em về đến nhà mới bảy giờ, trời còn nhá nhem tối, ba cặp vợ chồng vẫn chưa về.

Đúng vậy, khi công việc của nhà máy dược phẩm và nhà máy thực phẩm phụ ngày càng đi sâu, sáu người lớn càng lúc về càng muộn, giọng nói của Quách Lệ Hoa càng ngày càng nhỏ, bao gồm cả nụ cười trên mặt của những người lớn cũng càng ngày càng ít đi.

Có quá nhiều thứ phải lo.

Vì cảm xúc từ chuyến đi vừa rồi, Tề Lỗi quyết tâm sẽ không lo lắng chuyện của người lớn nữa, cho nên hắn rất ít hỏi thăm chi tiết nhà xưởng.

Kể cả bản thân hắn, vốn dĩ muốn viết tiểu thuyết hay gì đó, cũng đành gác lại.

Khai giảng rồi, trở thành một học sinh giỏi là ưu tiên hàng đầu của hắn.

Chỉ là hôm nay đã khác, ba người đợi đến hơn tám giờ người lớn mới chịu về.

Đường Dịch bí ẩn tập hợp sáu người lớn lại với nhau, ba cậu trông vừa nghiêm trang vừa không thiếu phấn khích.

Người lớn không biết chúng sẽ làm gì, Quách Lệ Hoa mệt mỏi xoa lông mày:

- Gần hai tháng không ăn đòn rồi phải không? Có chuyện thì nói, không có thì cút!

Thôi Ngọc Mẫn lần đầu tiên không tỏ ra là một người mẹ hiền:

- Chúng ta đều rất mệt mỏi, bọn con lại gây ra lỗi lầm gì à?

Nhưng chỉ thấy ba thằng lấy 20 nghìn tệ ra và đặt ngay ngắn trên bàn cà phê.

Đây là tất cả thu nhập từ quầy hàng của ba thằng trong vòng hai tháng, bao gồm cả 9 nghìn tệ mà Triệu Duy đưa về.

Thật ra vẫn có thể nhiều hơn một chút, vì thu nhập tháng này họ đã quyên góp hết rồi.

Không phải quyên góp cho Quân đội Giải phóng Nhân dân mà cho Triệu Bắc.

Vào thời điểm quan trọng nhất của tình hình lũ lụt sông Tùng Hoa, Triệu Bắc đã cho mở tuyến kè cục bộ của đoạn sông Tùng Hoa để bảo vệ sự an toàn của khu vực thành thị Cáp Nhĩ Tân.

Nói tóm lại, ba cậu tổng cộng đã lấy về 20 nghìn tệ, vốn định trả học phí, nhưng lại được Nhị Trung miễn cho.

Điều này làm cho Đường Dịch rất khó chịu, vốn cậu ta còn muốn giả lên mặt với bố, sao lại miễn học phí kia chứ?

Cuối cùng, khuyên Tề Lỗi và Ngô Ninh, vẫn phải giả bộ lên mặt nên mới có cảnh tượng hôm nay.