Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vào ngày 27 tháng 8, Triệu Duy trở lại Thượng Bắc một chuyến và mang về 12 nghìn tệ.

Đây là thu nhập của tháng đầu tiên hợp tác với Chu Đào, bởi vì công việc kinh doanh mới bắt đầu, hai bên lại chia đều nên cũng không quá nhiều.

Nhưng trong mắt Triệu Duy, nó giống như giấc mơ vậy. Người ta chỉ mới mười sáu tuổi, ra một ý tưởng mà đã kiếm nhiều tiền như vậy, trong lòng bùi ngùi mãi không dứt.

Giao tiền cho Tề Lỗi, tuy rằng Triệu Duy che giấu, nhưng ánh mắt của hắn ta không thể lừa nổi, ánh mắt đầy mong đợi.

Đúng vậy, tính ra hắn ta cũng đã làm việc cho Tề Lỗi một tháng rồi, đến giờ Triệu Duy vẫn không biết sẽ Tề Lỗi trả cho hắn ta bao nhiêu tiền lương đây!

Đối với điều này, Tề Lỗi chỉ cười nhẹ, từ trong đống tiền đếm ra ba nghìn tệ, đẩy cho Triệu Duy:

- Của anh.

Triệu Duy ngạc nhiên.

- Không được!

Phản ứng đầu tiên là:

- Nhiều quá rồi.

Đừng nói là bán tất, thời đại này, làm nghề gì cũng không thể kiếm nổi ba nghìn tệ.

Đường Dịch ở một bên thì cười nhạo:

- Sao nói nhảm nhiều thế? Cứ cầm lấy là xong chứ gì!

Triệu Duy:

"..."

Tề Lỗi nói:

- Đây là chuyện mà ba chúng tôi đã bàn bạc. Dù kiếm được nhiều hay ít, bốn người chúng ta sẽ chia đều.

Triệu Duy vẫn không chịu:

- Tôi chỉ đi làm công thôi.

Ngô Ninh nói:

- Khách sáo nữa thì không có chuyện như vậy rồi. Ba anh em chúng tôi còn đang chiếm tiện nghi của anh đấy!

Đúng là đã chiếm tiện nghi thật, Tề Lỗi đã đưa ra một ý tưởng, và Triệu Duy phải lo phần còn lại. Coi như không đề cập đến tình cảm của đời trước, Triệu Duy cũng nên nhận số tiền này.

Hơn nữa, lần này Tề Lỗi không chủ động đưa ra đề xuất, chính là Đường Dịch cùng Ngô Ninh đến thành phố Cáp Nhĩ Tân, nhìn thấy Triệu Duy sống trong cửa hàng, bọn họ thật sự chịu không nổi.

Hai người này vẫn còn có một chút chính nghĩa tuổi trẻ, nói như Đường Dịch:

- Mẹ, nếu chúng ta không cho thêm tiền, chẳng phải chúng ta sẽ thành lũ keo kiệt à?

Đối với cái này, Tề Lỗi cũng không hề ngăn cản. Mặc dù logic của chuyện này không phải logic như thế, nhưng Triệu Duy lại là một ngoại lệ.

Đáng tiếc Triệu Duy cũng rất ngoan cố, sống chết không muốn nhận nhiều tiền như vậy.

Tề Lỗi hết cách, một lần nữa ra đòn chí mạng:

- Chị gái anh sắp khai giảng rồi, tiệm nét của chị ấy sẽ không mở được nữa, tới lúc đó anh sẽ là nguồn thu nhập duy nhất của gia đình.

Kết quả, Triệu Duy nói:

- Chị ấy đi học, tiệm nét cũng có đóng cửa đâu.

- Hả?

Tề Lỗi giật mình, hơi ngạc nhiên:

- Vậy ai sẽ trông tiệm?

Ngẩng đầu nhìn Tề Lỗi, Triệu Duy vẻ mặt kỳ quái:

- Cậu không biết thật à?

Tề Lỗi:

- Tôi biết gì cơ?

Kể từ khi trở về từ Bạch Hà Tử, Tề Lỗi đã bị Từ Thiến bắt học thành tên ngốc luôn rồi.

Mà hai người kia bị nhạc rock của Dương Hiểu làm mê hoặc, gần như không chạm đến máy tính.

Triệu Duy:

- Chị gái tôi và chú ba của cậu yêu nhau rồi!

- Phụt!

Ba người đều phun ra.

Đồng thanh:

- Nhanh thế!?

Được rồi, mọi người đều biết tâm tư của Tề Quốc Đống, nhưng, Triệu Na là một cô gái tương đối nhút nhát, ba anh em ước chừng, chú ba sẽ phải vất vả lắm!

Sao mới có một tháng mà đã đến mức giúp người ta trông nhà rồi?

Ngô Dịch sững sờ nhìn Tề Lỗi:

- Quả nhiên là tổ tiên nhà họ Tề truyền lại mà!

Mẹ nó, cũng nhanh quá rồi đấy?

- Khụ khụ!

Tề Lỗi không dám tức giận, chuyện này… là chuyện tốt.

Chị Na thì khỏi phải nói, nghĩ kỹ, đúng là xứng đôi vừa lứa với chú ba.

Thế nhưng, người mà cậu gọi là chị suốt mười năm ở kiếp trước đột nhiên trở thành thím ba, hơi không thể chấp nhận được?

Đang lúc giằng co, Triệu Duy trầm giọng nói:

- Chú ba của cậu sẽ không bắt nạt chị gái tôi đấy chứ? Lời khó nghe nói trước, nếu anh ấy dám, đừng trách tôi trở mặt không nhận người!

Tề Lỗi trừng mắt nhìn hắn ta:

- Anh nghĩ gì đấy? Chú ba của tôi là loại người như vậy sao?

Triệu Duy cũng biết nói vậy là không đúng nên cười trừ:

- Tôi chỉ là ... hơi lo lắng, nói vẩn vơ thôi.

Tề Lỗi:

- Sau này ít nói lại, làm nhiều vào!

Triệu Duy:

- Ờ.

- Cầm tiền đi! Chị anh không cần, nhưng có nhiều chỗ anh cần dùng đến tiền lắm.

Triệu Duy:

- Tôi không cần nhiều tiền.

Tề Lỗi:

- Thuê một ngôi nhà đi! Đừng ngủ trong cửa hàng nữa.

Triệu Duy:

- Không cần, ở cửa hàng cũng được lắm.

Tề Lỗi:

- Thế anh không tìm người yêu à? Tôi nghe chị gái anh nói lúc trước anh có quen một cô, tên là gì ấy nhỉ? Văn Khâm Nhược? Người ta hiện đang học cảnh sát ở Cáp Nhĩ Tân.

Triệu Duy:

"..."

Triệu Duy đỏ mặt:

- Sao cái gì chị tôi cũng nói hết vậy?

Tề Lỗi:

- Lúc trước chia tay, cũng không phải bởi vì thiếu tình cảm. Bây giờ điều kiện tốt rồi, cũng làm việc đàng hoàng rồi, nên theo đuổi thì theo đuổi, cô gái tốt thế cơ mà!

Triệu Duy:

"..."

Cuối cùng, Triệu Duy cũng nhận tiền.

Thầm nghĩ, cái thằng Tề Lỗi này thần thánh thật, có thể đánh vào điểm yếu của hắn ta.

...

Ngày hôm đó Triệu Duy không về Cáp Nhĩ Tân, hắn ta còn hai việc phải làm.

Đầu tiên là thu dọn số đôi tất còn lại bên người Tề Lỗi, kiếp bán hàng vỉa hè trong chợ đêm đã chấm dứt.

Hai là đưa Triệu Na quay lại trường Đại học Công nghệ.

Thôi được rồi, đó là cùng Tề Quốc Đống đưa Triệu Na trở lại trường học.

Đêm đó, Tề Lỗi gọi bọn Lý Ngốc Nghếch và Lữ Tiểu Soái ra.

Chẳng phải đến một quán ăn lớn, mà là đặt một quầy thịt nướng ở cạnh phố Đại Thập Tự. Mọi người ăn uống thỏa thuê, thoải mái trêu đùa, coi như là một lời tạm biệt với quầy hàng kỳ nghỉ hè.

Tất nhiên, không ai có bất kỳ cảm xúc biệt ly nào. Bởi vì ba, bốn ngày sau, hầu hết trong số hơn 50 người này còn phải mệt mỏi trong trường học.

Nếu không gây tai họa cho chợ đêm, thì phải tiếp tục làm gây tai họa cho trường Nhị Trung

Lý Ngốc Nghếch hưng phấn:

- Khai giảng chị sẽ dẫn người tới tăng dũng khí cho mấy đứa!

Lữ Tiểu Soái cũng lắc lư:

- Nếu chúng ta học cùng một lớp thì tốt rồi!

Nghe vậy Tề Lỗi trợn tròn mắt:

- Cho chúng ta vào cùng một lớp? Vậy cái lớp này thật sự xong rồi.

Lư Tiểu Soái nghe vậy, cảm thấy đúng là không ổn lắm:

- Vậy kỳ nghỉ hè năm sau chúng ta tiếp tục dựng gian hàng, lấy lại vinh quang!

- Thôi dẹp!

Không cần Lôi Tề nhúng tay vào, chuyện này đã bị mọi người chôn vùi, cậu còn chưa bày hàng đủ à?

Nhưng, nói đến việc phân ban, lại khiến Từ Thiến thấy hơi buồn:

- Cậu nghĩ tụi mình có thể phân vào cùng một lớp không?

Về điều này, Tề Lỗi không có nhiều hy vọng.

Lớp 10 ở trường Nhị Trung, thường có từ mười hai đến mười ba lớp, và được chia lớp dựa theo nguyên tắc bốc thăm hồ sơ.

Chính là phân nhóm học sinh điểm cao, nhóm học sinh bình thường và cả nhóm học sinh được vào nhờ quan hệ như Tề Lỗi, mỗi nhóm học sinh sẽ được phân vào một đống, sau đó giáo viên sẽ lần lượt bốc hồ sơ, trúng của ai thì chọn người người đó.

Xác suất được xếp vào một lớp với Từ Thiến không cao, dù sao Tề Lỗi cũng không ôm ảo tưởng này. Hơn nữa bên trên không phải còn có mẹ chồng hay sao?

Từ Thiến đoán cáo già chắc chắn sẽ có hành động. Mặc dù Tề Lỗi rất lo lắng, nhưng theo mô tả của Từ Thiến về mẹ cô, Tề Lỗi đoán rằng mẹ vợ chắc không đến mức như vậy đâu.

Hiệu trưởng Chương là loại người thích công bằng, cho dù có "ý nghĩ xấu" gì thì tất cả đều được đặt ngoài sáng, nhưng lại có thể khiến cho người khác không thể bắt bẻ.

Trong việc chia lớp, khả năng sẽ không động tay động chân vào được.

Được thôi, Tề Lôi vẫn còn ngây thơ lắm.