Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 173. Thời Đại Internet Đến

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nên sau khi chị ta vẽ xong, Từ Thiến cũng rất háo hức muốn thử, và cũng vẽ thêm một ngôi sao sáu cánh vào bên màn đêm.

Theo như Từ Thiến nói, dù mặt trăng có đẹp đến đâu thì cũng không có nhiệt độ, sao băng dù có sáng đến đâu thì cũng chỉ là sự huy hoàng nhất thời. Chỉ có ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm mới luôn ở đó, dù có xa cỡ nào, nó cũng có nhiệt độ.

Khiến cho Tề Lỗi buồn bực hết sức, tranh bị thay đổi hết rồi còn đâu! Cho mọi người sửa có phải là sửa như thế đâu.

Hơn nữa, tại sao tất cả mọi người đều thích bên đen vậy hả? Bên mặt trắng chỉ có mỗi một ông mặt trời, trống trải lắm.

Ít nhất là mấy nên học hỏi Dương Hiểu đi kìa.

Dương Hiểu chẳng nghệ thuật như vậy, cô nhận thức sâu sắc rằng cốt lõi của bố cục là sự chuyển đổi màu đen và trắng. Cho nên Dương Hiểu đã vẽ một cây leo, uốn lượn giữa hai màu đen và trắng, bay lên phía trên.

Tề Lỗi không biết, đây mới chỉ là bắt đầu, có Lý Ngốc Nghếch mở đầu, bức tranh đó đã trở thành một bức phun sương.

Khi Lư Tiểu Soái đến, cậu ta vẽ một cái cây lớn.

Còn Trương Tân Vũ thì thấy bầu trời khá là được, nhưng ở đó có sao và mặt trăng, không có chỗ cho cậu ta trổ tài. Cuối cùng cậu ta vẽ ra một chiếc máy bay.

Tưởng Hải Dương vẽ một cái cây cạnh Lư Tiểu Soái.

Ngày 18 tháng 8, ba anh em đưa Từ Thiến và Dương Hiểu đến phòng máy tính đen của Triệu Na.

Bởi vì cuối cùng Triệu Na cũng đã lắp đặt internet.

Phải đến khoảng năm 1997-1998, thời đại Internet mới bước vào tầm nhìn của công chúng. Nhưng nó lại không bước vào cuộc sống của người dân bình thường sớm đến vậy, đặc biệt là các thành phố nhỏ ở phía bắc như Thượng Bắc.

Trong trí nhớ của hắn, từ đầu năm 1999 đến năm 2000 các quán cà phê Internet mới xuất hiện, chưa kể đến sự xuất hiện của mạng gia đình.

Điều đó hoàn toàn mới lạ và chắc chắn có tác động.

Khi bốn người họ đến nhà của Triệu Na, suýt nữa thì họ nghĩ mình đã đi nhầm.

Được rồi, đã lâu rồi ba cậu đã không đến đây. Kể từ khi trở về từ Bạch Hà Tử, ngày nào cũng tập đàn với Dương Hiểu, tối thì mở gian hàng, sao có thời gian chơi game được?

Hôm nay đến đây, đột nhiên lại có cảm giác không quen?

Không những máy đã đầy, mà ngoài sân còn có người ngồi chờ vào dùng máy.

- Ôi vãi!

Đường Dịch nhe răng:

- Không phải chứ? Phổ biến như vậy sao?

Chỗ này rất hẻo lánh, lại còn là một chỗ vô danh tiểu tốt, kinh doanh không giấy phép, người bình thường cũng không tìm được, vậy lấy đâu ra nhiều người như thế?

Bước vào trong với sự ngờ vực, liền thấy Triệu Na đang bận bịu ở quầy.

Nhìn thấy đám người Tề Lỗi đi tới, cô lập tức vui mừng khôn xiết, đầu tiên là lấy từ trong quầy ra mấy chai nước, đưa cho mọi người, rồi lại chỉ vào ba cái máy ở bên cạnh quầy:

- Máy giữ cho bọn em rồi đấy. Chờ một chút nha!

Nói xong là bật máy cho ba người.

Tề Lỗi nhân cơ hội hỏi ra nghi hoặc trong lòng:

- Chị, không vội đâu ạ!

Nhìn đống người trong phòng:

- Mấy ngày bọn em không tới, sao lại có nhiều người như vậy ạ?

Nhưng không ngờ Triệu Na lại đỏ mặt cúi đầu không trả lời.

Làm cho ba người khó hiểu, sao lại mắc cỡ? Có gì không thể nói ư?

Triệu Na không nói gì, Tề Lỗi cũng không hỏi nhiều, sau khi mở máy, cuối cùng cũng có thể lên mạng rồi.

Tuy nhiên, nó không giống Tề Lỗi nghĩ cho lắm.

Hắn đã dạy Đường Dịch và Ngô Ninh trò chuyện trực tuyến, nhưng nhìn vào phòng chat trước đây, Tề Lỗ bỗng mất hứng.

Có lẽ đó là một tâm trạng khác với kiếp trước nhỉ? Kiếp trước ở trong phòng trò chuyện, hắn là một cậu nhóc không biết gì, chỉ muốn tán gái.

Nhưng trong thời gian và không gian này, còn có Từ Thiến đang ngồi sau lưng!

- Tại sao không nói chuyện? Nói chuyện đi, rất thú vị mà.

- Ừ.

Tề Lỗi tái mặt:

- Tớ không muốn nói chuyện, nào có vui như khi nói chuyện với cậu đâu?

- Xùy!

Từ Thiến hất cằm lên, lập tức nghiêm túc trở lại:

- Vậy thì mau về nhà xem lại bài tập, còn mười hai ngày nữa là đi học lại rồi! Sao cậu chẳng lo lắng gì hết vậy?

Tề Lỗi chua xót:

- Tớ lo lắng mà!

Thầm nói: "Sao mà không được lo lắng cho được? Sắp rơi vào tay của mẹ chúng ta rồi, tớ không lo mà được à?"

Thật ra hắn hiểu Từ Thiến đang nghĩ gì. Bây giờ Chương Nam là hiệu trưởng của trường Nhị Trung, thành tích của hắn kém như vậy, trong lòng Từ Thiến ít nhiều cũng có chút lo lắng.

Sợ Tề Lỗi khai giảng sẽ nằm hàng chót, cáo già không biết sẽ lại bày trò gì nữa đây.

Kéo Tề Lỗi rời đi:

- Về nhà, học bài!

Tề Lỗi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc để Đường Dịch, Ngô Ninh và Dương Hiểu ở đó chơi, và ra đi một cách bất lực.

Nhìn thấy ba người đều lắc đầu:

- Chậc chậc, có bồ thì có gì tốt chứ? Quản chặt muốn chết!

Nói xong, ba người cười với nhau, vỗ tay ăn mừng, cũng không biết là ăn mừng cái gì!

Chỉ là Từ Thiến và Tề Lỗi vừa bước tới cửa đã gặp phải một người.

Tề Lỗi trừng mắt:

- Chú ba!?

Tề Quốc Đống nhíu mày, lưng thẳng tắp, bày ra phong độ của bậc trưởng lão:

- Sắp khai giảng đến nơi rồi, không chăm chỉ học tập, chạy tới đây làm gì?

Tề Lỗi:

"..."

Cháu cũng muốn hỏi chú, ban ngày ban mặt không lo đi làm việc đi, chạy đến đây làm gì?

Hắn nói một câu:

- Đang định về nhà ạ.

- Ồ.

Tề Quốc Đống cau mày đáp, băng qua Tề Lỗi:

- Vậy, mau về đi!

Nói xong rảo bước vào sân.

Sau đó

Mấy người trong sân chờ dùng máy đứng dậy:

- Anh ba! Bọn em đến cổ vũ!!!

Phụt!

Tề Lỗi ở bên ngoài phun ra một ngụm máu, đứng ở đó không thể tin được.

Cái gì, tình huống gì đây?

Bên trong sân, Tề Quốc Đống:

- Đừng chỉ cổ vũ thôi. Mắt bị đui à? Sân bẩn như vậy, không biết dọn dẹp hả?

Tề Lỗi:

"…"

Từ Thiến tinh ý quan sát:

- Chú ba của cậu...

Chỉ vào Triệu Na trong phòng, ý là theo đuổi người ta hả?

Đối mặt với Từ Thiến cũng đang nghi hoặc, Tề Lỗi đáp theo bản năng:

- Không sao, là do tổ tiên nhà họ Tề truyền lại.

Từ Thiến:

- Hả!?

Thấy có gì đó không ổn, Tề Lôi nhanh chóng bổ sung:

- Dòng dõi họ Tề nhà tớ có một đặc điểm do tổ tiên truyền lại.

Từ Thiến lạnh lùng nói:

- Cái gì?

- Chung thủy!

- Xéo!