Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 172. Kẻ Bán Chuyên Mới Dùng Cấp Độ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vì vậy, cuộc sống ở nông thôn mấy ngày nay, khiến Tề Lỗi đột nhiên dừng xe.

Hắn cảm thấy trước đây mình luồn cúi nhiều quá, hắn nên chậm lại, ít nhất là trong vòng hai hoặc ba năm, đừng liên hệ với những vấn đề phức tạp đó quá sớm.

Hắn phải quên đi thân phận của người đàn ông trung niên trong kiếp trước và là một đứa trẻ thật sự. Nếu không, Tề Lỗi sợ rằng sẽ để lại những tiếc nuối giống như kiếp trước.

Kết quả là Tề Lỗi thay đổi kế hoạch, bản thảo gì đó, tích lũy danh vọng gì đó, hiện tại, mọi thứ tạm thời gác lại, không cần vội.

Kế hoạch mới là không có kế hoạch, giống như một đứa trẻ bình thường, mỗi ngày đều là một bất ngờ thú vị.

Điều này khiến Tề Lỗi bỗng dưng muốn đi học lại, và vô cùng háo hức trở lại trường. Bởi vì ở đó toàn là những đứa học sinh ngốc nghếch vô tư!

Tiếc rằng mẹ vợ lại không nghĩ vậy, ở trong trường cấp ba, bà đang chuẩn bị một món quà to lớn cho Tề Lỗi.

......

Trong tám ngày qua, Dương Hiểu thu nhận được hai đồ đệ đó là Đường Dịch và Ngô Ninh.

Hơn nữa, Đường Dịch và Ngô Ninh sau đó mới biết rằng Dương Hiểu chỉ chơi đàn ghita tàm tạm thôi, cái mà cô thật sự giỏi nhất nhất chính là trống và piano.

Đường Dịch từng hỏi cô:

- Trình độ piano cấp mấy vậy?

Dương Hiểu đáp:

- Đừng ngu ngốc nữa, kẻ bán chuyên mới đi kiểm tra.

Bởi vậy, Đường Dịch đã được mở mang kiến thức, xem trình độ đàn piano cấp 10 mà trước đây được đồn như một câu chuyện thần thoại, hóa ra cũng không có gì ghê gớm!

Sau khi trở về từ Bạch Hà Tử, Trương Dương và Dương Hiểu không ở lại Thượng Bắc, thực sự là vào thành phố xong liền không có nhiều chỗ cho bọn họ ở lại.

Tụi Trương Dương thì không sao, năm nay họ đi rồi, sang năm chắc chắn sẽ đến như đã hẹn.

Dương Hiểu cũng ổn, tuy rằng không biết năm sau có tới hay không, nhưng cũng không tỏ ra quá lưu luyến, trước khi đi còn vứt cho ba cậu một câu:

- Gặp lại sau!

Đường Dịch, Ngô Ninh và Từ Thiến thì hơi không nỡ.

Đường Dịch cùng Ngô Ninh không nỡ xa "Sư phụ".

Từ Thiến thì đã có một tình bạn sâu sắc với Dương Hiểu và Khấu Trọng Kỳ tám ngày này.

Ai nói gái xinh là kẻ thù với nhau chứ? Ba người này chắc chắn là ngoại lệ.

Theo lời của Dương Hiểu:

- Mỗi người đều có vẻ đẹp riêng, không nên ghen tị với bất cứ ai.

May mà Vu Dương Dương không có ở đó, nếu không thì cô ấy sẽ lại lôi cuốn sổ tay của mình ra mất.

Đưa họ về xong, Tề Lỗi lại phải trở về với nghề buôn bán.

Trở lại chợ đêm trông sạp hàng, Lý Ngốc Nghếch chế nhạo hắn:

- Mày còn biết đường về à? Chị mày quên mất là có bọn mày đấy.

Tề Lỗi chỉ cười:

- Chị Mân uy vũ! Chị Mân bá đạo! Chị Mân xinh đẹp, hoa nhường nguyệt thẹn, chim sa cá lặn!

Lý Ngốc Nghếch:

- Đừng dừng lại! Chị thích nghe.

Tề Lỗi:

"..."

Vào ngày thứ hai sau khi trở về, Phó Giang, Quan Tiểu Bắc, Tài Chính và Trình Nhạc Nhạc cũng gia nhập vào đội ngũ bán hàng vỉa hè.

Hơn nữa, lần này đã thấy ngay sự khác biệt.

Lý Mân Mân và Lư Tiểu Soái mở gian hàng vào hôm đầu tiên, hai người chỉ hận nỗi muốn nhét đầu vào đáy quần, sợ bị người ta nhìn thấy.

Những mặt hàng này tuy không làm mất mặt mũi được, nhưng mà người thực sự có cách!

Vào hôm đầu tiên đã chiếm quầy hàng bên trái và bên phải của Tề Lỗi, kéo biểu ngữ, cứ đứng đó mà không la hét hay gọi gì, bởi vì có Tề Lỗi lo liệu là đủ rồi, vừa nhìn là đã biết cùng nhau.

Tề Lỗi gọi khách rất tốt, các khách hàng dừng lại ở gian hàng của Trình Nhạc Nhạc, muốn mua gì thì mua, muốn làm gì thì làm.

Nhưng sau đó lại không không mặc cả hay hỏi mua hàng với bọn Trình Nhạc Nhạc, mà trực tiếp tìm Tề Lỗi, thử nói xem có cay không cơ chứ?

Tề Lỗi không thể làm gì khác hơn là nhẫn nhịn, chỉ có thể nói là mấy người đầu óc tốt.

Ngày 10 tháng 8.

Ba người đi Cáp Nhĩ Tân một chuyến, Triệu Duy đã đi theo Chu Đào gần nửa tháng rồi, ba cậu không đi xem thế nào thì cũng không được.

Nhưng khi đến nơi, họ đã thấy Triệu Duy ở trong cửa hàng, Tề Lỗi chưa nói nói, Đường Dịch và Ngô Ninh đã không chịu đựng được.

- Mẹ, có cần phải vất vả như vậy không hả? Bọn này không thiếu chút tiền đó

Triệu Duy nói:

- Cũng ổn mà. Tôi có thể giúp chị Tiểu Đào trông cửa hàng.

Về vấn đề này, Tề Lỗi không đồng tình, cũng không khuyên gì.

Thay đổi cần phải có quá trình, chưa kể, nếu Triệu Duy có thể kiên trì ở đây nửa năm, thì anh ta cũng không thể quay lại cuộc sống buông thả như ban đầu được.

Sau khi ra khỏi trung tâm thương mại dưới lòng đất, Tề Lỗi đến nhà của Trương Dương. Không phải để gặp Trương Dương mà là để gặp ông ngoại của Tề Lỗi.

Ở lại đến buổi chiều, gần ba giờ, Đường Dịch mới nhận được tin nhắn:

- Xuống lầu đón người!

Ba người chào tạm biệt ông ngoại, vội vàng chạy xuống lầu thì thấy Khấu Trọng Kỳ đang giúp Dương Hiểu xách một hộp nhạc cụ lớn:

- Tôi giao nó cho cậu, mệt chết đi được!

Trong hộp là đàn của Dương Hiểu, cô đã lấy nó ra để chuẩn bị đi ra ngoài.

Đến Thượng Bắc, nhà chú của Dương Hiểu.

Không thì sao hôm đó sẽ nói là gặp lại sau chứ? Nhưng cũng nhanh thật đấy.

Theo lời của Dương Hiểu, Cáp Nhĩ Tân quanh năm không có ai ở nhà, ở nhà buồn chán, thà đến Thượng Bắc có bạn đồng hành, vừa hay dạy cho hai tên đồ đệ ngốc nghếch.

Thật ra Đường Dịch và Ngô Ninh đến đây chủ yếu là để đón Dương Hiểu đến Thượng Bắc.

Những ngày sau đó sẽ đều đặn và thú vị.

Dương Hiểu sống trong nhà của chú mình, nhưng đàn lại ở nhà của Đường Dịch. Ban ngày đến chơi đàn với ba người, tán phét, cuộc sống vô cùng tươi đẹp.

Tề Lỗi cũng tham gia, tuy không phải học trò của Dương Hiểu nhưng cũng học được rất nhiều điều từ cô.

Hơn nữa, bốn người có thêm hai khán giả.

Lương tâm của bạn học Từ Thiến cuối cùng cũng trỗi dậy, vào ngày thứ ba khi Dương Hiểu đến Thượng Bắc, cô quyết định quan tâm đến vấn đề học tập của Tề Lỗi.

Mỗi ngày sau khi đi học thêm xong, cô sẽ về nhà Tề Lỗi giúp hắn phụ đạo bài tập. Nếu không nhai sách đủ ba tiếng, Tề Lỗi sẽ không được phép chơi đàn.

Khoảng thời gian này, Lý Mân Mân cũng đến đây mỗi ngày, chị Mân thấy hơi nhàm chán, thích đến đây càn quấy với mọi người.

Hơn nữa bàn tay cũng ngứa ngáy giống Đường Dịch và Ngô Ninh, khi nhìn thấy bức tranh đen trắng trong phòng Tề Lỗi cứ nhất định phải thêm vào nó cái gì đó.

Cuối cùng Lý Ngốc Nghếch vẽ một đường sao băng lên chỗ đen trên tranh.

Cũng khá đẹp:

- Tài vẽ của chị không đùa được đâu!